Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 639

Cập nhật lúc: 18/03/2026 09:00

Đây chính là trấn Đào Hoa mà nàng khao khát — không chỉ là những ngôi nhà vô hồn, không chỉ là những con phố đơn điệu, mà là một tiểu trấn ngập tràn sinh khí, ngập tràn sức sống, ai ai cũng có việc để làm, có tương lai để phấn đấu.

"Đi thôi, dẫn ta đi xem nhà của chúng ta nào." Nàng quay sang nói với Thúy Thúy.

Thúy Thúy vội vàng đi trước dẫn đường.

Nhà của Tống Thanh Việt ở ngay đoạn giữa phố chính, là một trạch viện ba lớp cửa (ba tiến).

Ba gian mặt tiền hiện đang để trống, chờ nàng quyết định xem sẽ dùng để kinh doanh gì.

Đi qua gian mặt tiền là tiền viện, nền lát đá xanh, có trồng mấy khóm trúc biếc, thanh nhã mà u tĩnh.

Chính phòng năm gian, sương phòng phía Đông ba gian, sương phòng phía Tây ba gian, đủ cho cả gia đình sinh sống.

"Cô nương xem này," Thúy Thúy chỉ dẫn từng phòng, "Gian chính phòng rộng nhất là dành cho ngài và Vương gia, phòng bên cạnh là của phu nhân. Đông sương phòng dành cho Vương chưởng quỹ và sư nương, Tây sương phòng cho Khê Khê, Ngật nhi, Dữ nhi. Ở hậu viện còn mấy sương phòng nữa, muội và ca ca mỗi người một phòng, những phòng khác có thể dành cho khách."

Mỗi gian phòng đều được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, chăn nệm giường chiếu đều là đồ mới. Cửa sổ sáng sủa, ánh nắng xuyên qua khung cửa hắt vào trong, ấm áp vô cùng.

Tống Thanh Việt dạo quanh một vòng, trong lòng dâng lên cảm giác ấm cúng của một gia đình.

Nơi đây không giống với Ung vương phủ — vương phủ tuy rộng lớn tráng lệ, nhưng luôn mang lại cảm giác là nơi ở của người khác.

Còn ở đây, từ khâu thiết kế đến lúc xây dựng, từ từng viên gạch nửa hòn ngói đến cái bàn cái ghế, đều có tâm huyết của người nhà nàng, có tình cảm sâu đậm của bà con xóm giềng.

"Thật tuyệt." Nàng khẽ nói, "Thúy Thúy, cảm ơn muội, đã thu xếp mọi thứ chu đáo như vậy."

"Cô nương nói gì lạ vậy," Thúy Thúy ngượng ngùng đáp, "Nếu không có cô nương, thì làm sao có trấn Đào Hoa ngày hôm nay, làm sao chúng ta có được những ngày tháng tốt đẹp thế này."

Đang trò chuyện, từ bên ngoài vang lên tiếng huyên náo.

A Tiến chạy xộc vào: "Cô nương, à không, Vương phi, lễ khánh thành sắp bắt đầu rồi! Mọi người đều đang đợi ngài đấy!"

Tống Thanh Việt chỉnh trang lại y phục, bước ra khỏi nhà.

Trên phố chính lúc này đã chật ních người.

Ngoài ba mươi hộ dân cũ của Đào Hoa Nguyên, còn có rất nhiều dân tị nạn mới chuyển tới — họ đều là những người nhìn thấy cáo thị của vương phủ, tự nguyện đến trấn Đào Hoa định cư.

Trong số họ có người già, có trẻ nhỏ, có những người mang theo cả gia đình, trên gương mặt ai nấy đều ánh lên niềm hy vọng về một cuộc sống mới.

Tống Thanh Việt bước lên khán đài ở giữa quảng trường.

Bên dưới lập tức chìm vào im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

"Thưa toàn thể bà con," Nàng cất cao giọng, âm thanh trong trẻo rõ ràng, "Hôm nay là mùng năm tháng năm, tết Đoan Ngọ, cũng là ngày trấn Đào Hoa của chúng ta chính thức khánh thành. Ta vô cùng vui mừng vì được cùng mọi người chứng kiến thời khắc trọng đại này."

Nàng ngừng một lát, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen có, lạ có: "Từ một bãi đất hoang, trấn Đào Hoa đã có được hình hài như ngày hôm nay, đó là nhờ vào sự cống hiến của từng người dân. Là mọi người đã xếp từng viên gạch, lợp từng mái ngói để xây nên những ngôi nhà, đã cầm cuốc vung cày khai khẩn từng tấc đất. Tiểu trấn này chính là ngôi nhà chung của tất cả chúng ta."

Dưới đài vang lên những tràng pháo tay rầm rộ.

"Kể từ hôm nay, chúng ta chính là người một nhà." Tống Thanh Việt tiếp lời, "Hộ cũ phải giúp đỡ hộ mới, hộ mới cũng phải nhanh ch.óng hòa nhập.

Thư viện trong trấn đã mời về những bậc danh sư từ Giang Nam, không chỉ dạy nam t.ử mà còn dạy cả nữ t.ử đọc sách biết chữ. Y quán do sư phụ ta đích thân khám bệnh, đảm bảo việc chữa trị được tiện lợi.

Tương lai chúng ta sẽ còn có xưởng dệt, tiệm điểm tâm, xưởng chế biến hoa quả... Chỉ cần chúng ta đồng lòng, trấn Đào Hoa nhất định sẽ ngày càng phồn thịnh, cuộc sống của mọi người nhất định sẽ ngày một tốt đẹp hơn!"

"Được!" Bên dưới bùng nổ những tiếng hò reo vang trời.

Tống Thanh Việt mỉm cười, nhận lấy chiếc kéo từ tay Vân Tụ, cắt dải lụa đỏ trước cánh cổng chào.

"Trấn Đào Hoa, chính thức khánh thành!"

Khua chiêng gõ trống, tiếng pháo nổ giòn giã.

Đội múa rồng múa lân bắt đầu biểu diễn, rồng dài uốn lượn xuyên qua đám đông, sư t.ử vàng nhảy múa nhịp nhàng. Trên sân khấu, những vở kịch hay bắt đầu mở màn. Trẻ nhỏ đuổi nhau cười đùa, người lớn nói cười rôm rả.

Cả trấn Đào Hoa chìm đắm trong bầu không khí hân hoan rộn rã.

Tống Thanh Việt đứng trên đài, ngắm nhìn khung cảnh náo nhiệt này, trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 639: Chương 639 | MonkeyD