Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 645
Cập nhật lúc: 18/03/2026 09:01
Chẳng ai có thể ngờ Vương phi lại miễn phí ngay từ năm đầu tiên, lại còn bao thầu cả b.út mực cho học sinh.
"Vương phi đúng là Bồ Tát sống..."
"Đúng vậy, nếu không có Vương phi, thì con cái nhà nghèo hèn như chúng ta, làm gì có cơ hội được học hành chữ nghĩa?"
"Thằng nhóc nhà ta mà biết được dăm ba chữ, sau này lớn lên biết tính toán chút sổ sách, ghi chép chuyện vặt vãnh, cũng đã giỏi hơn cái thân già này rồi..."
Những tiếng xì xầm bàn tán vang lên không ngớt, chan chứa sự cảm kích và hy vọng.
Tống Thanh Việt lắng nghe tất cả, trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng ấm áp.
Đó chính là những gì nàng hằng mong muốn được nhìn thấy — trao cho nhiều đứa trẻ cơ hội được học hành, để tri thức không còn bị lũng đoạn trong tay một nhóm nhỏ, để những nhà nghèo hèn cũng có thể xuất hiện nhân tài kiệt xuất.
Dĩ nhiên, nàng biết chuyện này rất khó khăn, nhưng trong tay nàng hiện giờ vẫn còn một vạn lạng hoàng kim do Chu Vu Uyên đưa cho trước kia cơ mà, hiển nhiên là có thể lấy ra để làm chút chuyện thực tế cho bách tính Lĩnh Nam.
Ở thời đại này, tài nguyên giáo d.ụ.c vốn dĩ đã thiếu thốn, nữ t.ử đi học lại càng khó như hái sao trên trời.
Thế nhưng có khó khăn đến mấy, cũng phải làm.
Từng chút từng chút một thay đổi, từng thế hệ tiếp nối nỗ lực.
Rồi sẽ có một ngày, việc học sẽ trở thành quyền lợi cơ bản của mọi đứa trẻ, chứ không còn là đặc quyền của riêng ai.
Nữ t.ử cũng có thể đường đường chính chính sải bước tiến vào học đường, bước chân ra khỏi khuê các, làm những việc mà mình muốn làm.
Nàng ngắm nhìn những khuôn mặt trẻ thơ ngây thơ trong lớp học, nhìn thấy khát khao tri thức cháy bỏng trong ánh mắt chúng, trong lòng bỗng trào dâng một sức mạnh kỳ lạ.
Ngay lúc đó, Tống Nghiên Khê bất chợt quay đầu nhìn ra cửa sổ. Bắt gặp ánh mắt đại tỷ, cô bé nở một nụ cười ngọt ngào như mía lùi, sau đó lại chuyên tâm vùi đầu vào việc học.
Tống Thanh Việt cũng bật cười.
Nàng quay gót, cất bước rời khỏi khuôn viên thư viện.
Ánh bình minh đang rực rỡ nhất, trải vàng khắp nẻo đường đá xanh của trấn Đào Hoa.
Bên ngoài đường phố, các hàng quán lục tục mở cửa đón khách, khói bếp lượn lờ bay, báo hiệu khởi đầu cho một ngày mới.
Và tiếng đọc bài ngân vang từ thư viện kia, tựa như một hạt giống nhỏ bé, đã bắt đầu bám rễ nảy mầm trên mảnh đất này.
Sẽ có một ngày không xa, hạt mầm ấy sẽ phát triển trở thành một cái cây đại thụ cao lớn vươn tới trời xanh.
Lĩnh Nam khi bước sang tháng năm, tiết trời đã dần dần chuyển sang oi ả nóng bức.
Sau khi từ trấn Đào Hoa quay về Ung vương phủ, Tống Thanh Việt lại ngay lập tức cuốn mình vào một guồng quay bận rộn mới.
Sự thành công mỹ mãn của việc ghép cây quýt đã nhen nhóm lên tia hy vọng rực rỡ cho nền nông nghiệp tại Lĩnh Nam, nhưng thách thức mới cũng lại theo đó ập tới với đợt "kéo hoa lúa" của lúa chiêm.
"Kéo hoa lúa" thực chất là tiếng lóng của nông dân Lĩnh Nam, ý chỉ việc quản lý thời kỳ lúa trổ bông đơm hạt.
Khoảnh khắc này có vai trò sống còn đối với năng suất cuối cùng của lúa nước, thế nhưng rất nhiều nông dân lại không hề nắm được kỹ thuật then chốt, họ thường phó mặc cho tự nhiên nảy nở, khiến cho năng suất mùa màng mãi dậm chân tại chỗ.
Tống Thanh Việt mỗi ngày từ lúc trời còn lờ mờ sáng đã xuất hành, dẫn theo các quan viên của Nông vụ ty cất công chạy hết từ thôn này sang thôn khác.
Nàng đứng trên bờ ruộng, tay nâng một bông lúa lên, rành mạch giảng giải cho đám nông phu:
"Mọi người cùng xem này, thời điểm hiện tại là giai đoạn the chốt lúa đang trổ bông. Lúc này trên ruộng cần duy trì một lượng nước nhất định, nhưng tuyệt đối không được quá sâu, lý tưởng nhất là khoảng một tấc."
"Thêm vào đó, cần tiến hành phơi ruộng đúng lúc đúng chỗ. Cứ để mặt ruộng hơi se se khô lại, như vậy rễ lúa mới đ.â.m sâu xuống lòng đất, tránh việc bị ngã rạp vì gió bão."
"Nếu phát hiện có dấu hiệu lúa bị bệnh đạo ôn lúa hay bệnh khô vằn, phải lập tức phun t.h.u.ố.c phòng ngừa. Ở đây ta có kê sẵn vài phương t.h.u.ố.c, mọi người cứ hòa theo tỷ lệ hướng dẫn mà phun tưới..."
Nàng giảng giải vô cùng chi tiết tỉ mỉ, dùng những ngôn từ bình dị mộc mạc nhất để diễn giải khối kiến thức nông nghiệp cao thâm học được từ kiếp trước. Lũ nông dân vây quanh nàng, chăm chú lắng nghe, chốc chốc lại có người đặt câu hỏi thắc mắc, đều được nàng từ tốn giải đáp từng người một.
"Vương phi à, người biết nhiều quá!" Một lão nông cảm thán, "Chúng tôi cả đời làm bạn với ruộng đồng, vậy mà chẳng biết bằng một góc của người."
Tống Thanh Việt bật cười: "Ta cũng chỉ là học lỏm từ trong sách vở ra thôi, rồi kết hợp với tình hình thực tiễn ở Lĩnh Nam. Chúng ta cùng nhau mày mò, sớm muộn gì cũng có thể gặt hái được những vụ mùa bội thu."
