Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 681

Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:24

"Tiến thẳng vào Kinh thành sao?" Thúy Thúy kinh ngạc thốt lên.

"Đúng vậy, đây gọi là 'chuỗi cửa hàng'." Tống Thanh Việt giải thích, "Nghĩa là ở những nơi khác nhau, chúng ta mở những t.ửu lâu có cùng bảng hiệu, cùng mang những nét đặc trưng giống hệt nhau. Chỉ cần t.ửu lâu ở trấn Đào Hoa của chúng ta hoạt động hiệu quả, tạo dựng được danh tiếng, thì sau này hoàn toàn có thể mở thêm các chi nhánh ở những nơi khác.

Đến lúc đó, 'Đào Nguyên t.ửu lâu' sẽ không chỉ đơn thuần là một cái t.ửu lâu, mà là một thương hiệu, một tấm biển hiệu để người trong thiên hạ đều biết đến những sản vật thơm ngon, những phong cảnh tươi đẹp của Lĩnh Nam chúng ta."

Viễn cảnh huy hoàng ấy khiến cả bốn người đều sục sôi nhiệt huyết.

Lưu Đại Ngưu kích động đến đỏ bừng mặt: "Vương phi, người cứ yên tâm! Chúng ta nhất định sẽ làm cho t.ửu lâu thật khang trang, tuyệt đối không phụ lòng tin của người và số vàng này!"

"Ta tin tưởng mọi người." Tống Thanh Việt gật đầu, nhưng rồi đổi giọng, "Tuy nhiên, việc kinh doanh t.ửu lâu rất phức tạp, cần một người có khả năng quán xuyến toàn cục, tâm tư tinh tế đứng ra làm chưởng quỹ.

A Tiến và Đại Ngưu ca còn phải lo liệu xưởng dệt, nghề tằm tang, lại thêm bề đồng áng, đều không thể dứt ra được. Đại Lực có tay nghề mộc xuất sắc, nhưng e rằng việc kinh doanh t.ửu lâu lại chẳng phải là sở trường."

Ánh mắt nàng dừng lại trên người Thúy Thúy: "Thúy Thúy, muội lanh lợi tháo vát, làm việc dứt khoát, tài nghệ bếp núc cũng cực kỳ điêu luyện, ta tin chắc muội nhất định sẽ quản lý tốt t.ửu lâu này. Chức đại chưởng quỹ của Đào Nguyên t.ửu lâu, muội có dám nhận không?"

Thúy Thúy ngớ người, chỉ tay vào mũi mình: "Muội sao? Muội làm chưởng quỹ ư?"

"Đúng thế, là muội." Tống Thanh Việt khích lệ nhìn cô bé, "Đương nhiên, ban đầu có thể muội sẽ lóng ngóng tay chân, nhưng không sao, có thể học hỏi từ từ.

Ta sẽ nhờ Lục sư gia cắt cử một vị sổ sách lão làng từ vương phủ đến giúp muội, lại mời thêm một quản sự t.ửu lâu dày dặn kinh nghiệm đến chỉ bảo muội trong ba tháng. Với sự thông minh của muội, chắc chắn sẽ nắm bắt công việc rất nhanh."

Trong mắt Thúy Thúy ánh lên vẻ mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại có chút chần chừ: "Thế nhưng... bên phía ca ca..."

"Xưởng dệt đã có A Tiến lo liệu, thi thoảng muội sang phụ giúp chút đỉnh là được, tâm sức chính hãy dồn vào t.ửu lâu." Tống Thanh Việt quay sang A Tiến, "A Tiến, huynh thấy sao?"

A Tiến nhìn đôi mắt sáng rỡ của muội muội, trong lòng vừa tự hào lại vừa không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng ủng hộ: "Vương phi nói đúng, Thúy Thúy đã đến lúc phải tự lập rồi. Nó làm chưởng quỹ, ta rất yên tâm."

"Vậy còn Đại Lực thì sao?" Tống Thanh Việt quay sang Vương Đại Lực, nụ cười càng thêm sâu sắc, "Đại Lực tay nghề giỏi, việc tu sửa bàn ghế, đóng đồ đạc trong t.ửu lâu đều không thể thiếu đệ. Hơn nữa đệ lại là người trầm ổn đáng tin cậy, ta muốn nhờ đệ làm nhị chưởng quỹ, chủ yếu phụ trách các công việc bên ngoài như mua sắm, giữ gìn an ninh, phò tá cho Thúy Thúy, đệ có bằng lòng không?"

Vương Đại Lực gần như chẳng mảy may do dự, lập tức ôm quyền: "Được Vương phi tín nhiệm, Đại Lực nhất định dốc hết tâm sức! Nhất định... nhất định sẽ phò tá Thúy Thúy thật tốt!"

Khi nhắc đến tên Thúy Thúy, giọng hắn bất giác trở nên dịu dàng hơn, gốc tai cũng hơi ửng đỏ.

Thúy Thúy liếc nhanh hắn một cái, hai má cũng phiếm hồng đào.

Tống Thanh Việt thu hết phản ứng của hai người vào tầm mắt, thầm cười trong bụng, nhưng nét mặt vẫn điềm nhiên như không: "Vậy chuyện này cứ quyết định thế đi. Thúy Thúy làm đại chưởng quỹ, Đại Lực làm nhị chưởng quỹ. A Tiến và Đại Ngưu ca cũng được xem là đông gia (ông chủ), rảnh rỗi thì đến t.ửu lâu xem xét, đóng góp ý kiến. Số vốn ban đầu ta sẽ xuất trước, chiếm hai phần cổ phần. Bốn người các đệ xuất công xuất sức hiến kế, chung nhau chiếm tám phần. Cụ thể chia chác ra sao, mọi người tự bề bàn bạc."

Sự sắp xếp như vậy, vừa trao cho Thúy Thúy cơ hội thi triển tài năng, lại vừa khéo léo đặt Vương Đại Lực ở bên cạnh nàng.

Hai người một lo việc trong, một quản việc ngoài, sớm tối cận kề, cùng nhau chung tay kinh doanh một cơ ngơi, lớp cửa sổ mỏng manh kia còn lo gì không bị chọc thủng chứ?

Về phần cổ phần, nàng vốn dĩ chẳng màng chút bạc lẻ này, điều nàng mong muốn hơn cả là nâng đỡ họ, để bà con Đào Hoa Nguyên ai nấy đều có cuộc sống ấm no hơn.

Bốn người vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội vàng đứng lên tạ ơn.

Vương phi xuất vốn khởi nghiệp, lại chỉ nhận hai phần cổ phần, đây quả thực là một ân huệ to lớn ngập trời.

"Đừng vội tạ ơn." Tống Thanh Việt xua tay, "Mở được t.ửu lâu chỉ là bước đi đầu tiên, có kinh doanh tốt được không, có duy trì lâu dài được không, còn phải xem bản lĩnh của các đệ. Ta chỉ đưa ra ba yêu cầu cốt yếu ——"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.