Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 755
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:13
Tống Thanh Việt khẽ lắc đầu, dịu dàng nói: "Là do chính muội tự vươn lên."
Ngoài cửa sổ, ánh nắng thật đẹp.
Trong t.ửu lâu, tiếng cười nói rộn rã.
Thúy Thúy nhìn những người thân yêu ngồi quanh bàn, nhìn nam nhân đang gãi đầu cười ngốc nghếch gắp thức ăn cho mình, trong lòng ngọt ngào như được rót mật.
Nàng rốt cuộc cũng đã có một mái ấm thực sự.
Hôn sự của Thúy Thúy và Vương Đại Lực vừa qua, Lĩnh Nam liền đón tới mùa bận rộn nhất cũng là mùa đáng mừng nhất trong năm - thu hoạch mùa thu.
Cuối tháng Mười ở Lĩnh Nam, trời cao mây nhạt, ánh mặt trời không còn gay gắt, sáng tối đã phảng phất hơi lạnh.
Trên cánh đồng là một màu vàng ươm, những bông lúa trĩu hạt uốn cong oằn, nhấp nhô thành từng làn sóng vàng ươm liên tiếp trong gió thu.
Trên sườn đồi, dây khoai lang bò lan khắp mặt đất, cào lớp đất lên, bên dưới là từng ổ khoai lang mập mạp tròn trịa, vỏ màu đỏ tía, bẻ ra là ruột màu vàng cam, ăn sống cũng thấy ngọt.
Sắn củ mọc cao hơn cả đầu người, thân cây thô to đội những tán lá xanh um, phần rễ phình to căng mọng, đó là tinh bột được dự trữ suốt cả một năm trời.
Ruộng bông càng thêm nhộn nhịp, những b.úp bông trắng tinh nở rộ, nhìn từ xa cứ như tuyết rơi trắng xóa cả một vùng.
Những ngày này, Tống Thanh Việt gần như không hề nán lại vương phủ.
Trời chưa sáng, nàng đã dẫn theo Vân Tụ, Oánh Sương, Ngưng Tuyết cùng vài tên hộ vệ ra khỏi cửa, xe ngựa xóc nảy trên con đường đất mộc mạc của hương thôn, đi từ thôn này sang thôn khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác.
Nàng mặc y phục vải thô thường ngày, đầu quấn khăn, nếu không có mấy hộ vệ tinh anh theo sau, bất cứ ai nhìn thấy cũng chỉ nghĩ đây là một thôn nữ chăm chỉ.
"Thần Nông nương nương đến rồi!"
"Thần Nông nương nương đến xem hoa màu của chúng ta rồi!"
Cứ đến mỗi nơi, thôn dân lại chạy đi báo tin cho nhau, nam nữ già trẻ đều buông công việc đang làm dở trên tay, ùa ra bờ ruộng, trên mặt nở nụ cười chân chất nhất.
Trong những nụ cười ấy không có sự e sợ, không có sự xu nịnh, chỉ có sự kính trọng và thân thiết xuất phát từ tận đáy lòng.
Lúc đầu Tống Thanh Việt còn cố gắng uốn nắn danh xưng này, nhưng sửa đi sửa lại mấy lần vẫn không có tác dụng, về sau nàng đành mặc kệ bọn họ.
Thần Nông nương nương thì Thần Nông nương nương vậy, dẫu sao nghe cũng gần gũi hơn là hai chữ "Vương phi".
Lúc này, nàng đang ngồi xổm bên một ruộng lúa ở huyện Thương Ngô, tay cầm một bông lúa vừa cắt xuống, cẩn thận xem xét độ mẩy của hạt lúa.
Bao quanh là mười mấy nông phu, già trẻ đều có, ai nấy đều tròn mắt mong mỏi nhìn nàng.
"Thần Nông nương nương, lúa của chúng thảo dân năm nay thế nào?" Một lão hán tóc hoa râm xoa xoa tay hỏi, trong giọng nói mang theo vài phần phấp phỏng, lại chen lẫn vài phần kỳ vọng.
Tống Thanh Việt đưa bông lúa lên mũi ngửi thử, lại bóc một lớp vỏ trấu, lộ ra hạt gạo trắng ngần bên trong. Nàng bỏ vào miệng nhai nhai, khóe mắt và đuôi chân mày cong lên.
"Tốt lắm." Nàng đứng dậy, đưa lại bông lúa cho lão hán, "Lão bá, lúa của người hạt nào hạt nấy đều chắc mẩy, không có hạt lép, tỷ lệ ra gạo ít nhất cũng phải đạt bảy thành. Người trồng tốt lắm!"
Lão hán cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt nhíu hết lại với nhau, nhe hàm răng sún ra nói: "Chẳng phải là làm theo cách nương nương dạy sao! Lúc ươm mạ thì dùng nước ấm ngâm hạt giống, lúc cấy mạ thì khoảng cách giữa các cây và các hàng đều được đo đạc cẩn thận, lúc bón phân thì chia làm ba đợt, đợt đầu là sau khi cấy mười ngày, đợt hai là trước khi trổ bông, đợt ba là khi vào độ ngậm sữa.
Còn chuyện phòng sâu bệnh nữa, hễ cứ thấy có dấu hiệu của sâu đục thân, là làm theo lời nương nương rắc tro bếp và nước sắc cành t.h.u.ố.c lá, lúc thụ phấn thì giăng dây lúa..."
Lão một hơi nói ra một tràng dài, những người xung quanh cũng gật đầu hùa theo, lao xao bổ sung.
"Khoai lang nhà ta cũng vậy, làm theo lời nương nương dạy, dây leo dài đến một thước thì ngắt ngọn, để chất dinh dưỡng dồn xuống rễ, khoai lang đào lên năm nay củ nào củ nấy to hơn cả nắm tay!"
"Bông nhà ta cũng thế! Làm theo lời Thần Nông nương nương, lúc ra nụ thì phải ngắt ngọn, còn phải lặt bỏ những cành lá thừa, năm nay bông nở vừa trắng vừa nhiều!"
"Nhà ta..."
Tống Thanh Việt nghe những lời báo cáo râm ran này, ý cười trên khóe môi càng lúc càng sâu.
Nàng đến thế giới này đã ba năm rồi. Từ căn lều cỏ rách nát gió lùa tứ bề ở thôn Cùi (ma phong), cho đến cảnh được mùa của toàn bộ Lĩnh Nam như hiện nay, con đường này nàng đi không hề nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đều rất vững chãi.
Nàng đã mang những kiến thức nông nghiệp học được ở kiếp trước, từng chút từng chút bẻ nhỏ nhào nặn ra, dùng những ngôn từ mộc mạc nhất để truyền đạt cho những người nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời này.
