Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 769
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:16
Làm tù binh.
Ba chữ này như một đạo sấm chớp, x.é to.ạc màn sương mù bủa vây trong đầu hắn về những điều mà trước đó hắn không dám nghĩ tới.
Phải rồi, Vương gia là người như thế nào, sao cam tâm tình nguyện hiến thân làm mồi cho sói hoang? Trước lúc buông mình, ngài ngoảnh lại nhìn về phía bọn họ một lần, ánh mắt đó...
Ánh mắt đó, vừa mang vẻ quyết tuyệt, vừa có nỗi luyến tiếc khôn nguôi.
Hiện giờ nghĩ lại, rõ ràng đó là - giao phó trọng trách.
"Vương gia ngài ấy..." Thượng Võ thều thào, "Ngài ấy có lẽ, thật sự bị bắt làm tù binh rồi."
Tống Thanh Việt thẳng lưng lên, tiến tới cửa trướng, vén rèm cửa lên, dõi ánh mắt nhìn về phía khoảng không mờ mịt tĩnh mịch bên ngoài.
Gió đêm Tây Bắc gào thét cuộn vào, buốt giá như hàng ngàn lưỡi đao sắc bén.
Nàng vẫn thản nhiên như không, chỉ nhìn chăm chăm vào không gian đen thẳm mịt mù xa tắp kia, ánh mắt xuyên thủng màn đêm, xuyên thủng màn tuyết dày đặc, tựa như đang muốn trông thấy một người không rõ nơi đâu.
"Chàng sẽ không c.h.ế.t đâu." Nàng khẽ nói, như đang nói với Thượng Võ, lại như đang tự răn mình, "Chàng sẽ không nỡ c.h.ế.t."
Bên trong trướng lặng ngắt.
Oánh Sương và Ngưng Tuyết đứng ở phía sau, nhìn bóng lưng gầy guộc của nàng, trong lòng chua xót ngậm ngùi khôn tả, song cũng không thể không thắp lên một tia hy vọng mỏng manh.
Thượng Võ tựa vào thành giường, nhìn bóng lưng mảnh mai ấy, chợt nhớ lại nhiều năm về trước, Vương gia từng nói với hắn một câu.
"Thượng Võ, người có thể khiến ta bận lòng trên thế gian này chẳng có mấy ai. Giả như có một ngày ta xảy ra bất trắc, ngươi hãy thề tận trung với Vương phi."
Hắn nhìn người nữ t.ử đứng trước cửa lều trại kia, đang hứng chịu sương gió nhìn về phương xa mịt mù, bỗng nhận ra sự lưu luyến và phó thác của Vương gia, một chút cũng chẳng uổng phí.
"Vương phi." Hắn gắng sức thẳng người, vết thương đau nhức làm mặt mày nhăn nhó rạn nứt, thế nhưng hắn vẫn kiên quyết thưa, "Mạt tướng... mạt tướng sẽ lập tức phái người đi tra xét. Dọc theo con sông Hắc Thủy xuống hạ lưu tìm tung tích, tìm sào huyệt tù binh của Tây Hạ, lùng sục mọi manh mối có thể. Sống phải thấy người, c.h.ế.t... mạt tướng tuyệt đối không tin Vương gia sẽ c.h.ế.t."
Tống Thanh Việt không quay đầu.
"Không cần đâu." Giọng nàng từ trong gió nhẹ truyền về, "Các người lo dưỡng thương đi. Đích thân ta sẽ đi."
"Vương phi!" Thượng Võ lonh chong, "Như thế quá sức nguy hiểm! Lũ Tây Hạ..."
"Lũ Tây Hạ thì có làm sao?" Tống Thanh Việt cuối cùng quay lưng, nhìn chằm chằm hắn, "Bọn chúng ăn thịt người được chắc?"
Thượng Võ nghẹn lời.
Tống Thanh Việt trở vào trong trướng, ngồi thụp xuống mép giường hắn, giọng nhẹ đi.
"Thượng tướng quân, vết thương ngươi chưa lành, lo dưỡng thương cho thật tốt. Các huynh đệ Tây Bắc quân còn cần ngươi lèo lái. Việc tìm tung tích Vương gia, để ta lo."
Nàng lôi miếng ngọc bội loang lổ vết m.á.u ra khỏi n.g.ự.c áo, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
"Oánh Sương, Ngưng Tuyết," nàng đứng dậy, "Sáng mai tinh sương, chúng ta xuôi theo Hắc Thủy hà tiến về hạ lưu."
"Rõ!" Hai người đồng thanh tiếp lệnh.
Thượng Võ nhìn nàng, miệng nhấp nháy, chung quy vẫn không nói thêm lời nào.
Hắn biết, chẳng ai cản nổi nàng.
Trời vừa hửng sáng, sương mù xám nhạt vẫn lảng vảng bao phủ mặt đất hoang vắng của Tây Bắc.
Tống Thanh Việt khoác c.h.ặ.t áo choàng, trèo lên lưng ngựa.
Đội trưởng thân binh mà Thượng Võ phái tới tên là Chu Đại Dũng, là một hán t.ử độ chừng ba mươi, khuôn mặt đen sạm có một vết sẹo dài từ mũi đao, nghe đồn là di chứng hồi đi theo Chu Vu Uyên suýt toi mạng dưới gươm đao Tây Hạ.
Hắn dẫn theo hai mươi thân binh, tên nào cũng khỏe mạnh vạm vỡ, cưỡi ngựa thiện nghệ, liếc mắt một cái là biết đám cựu binh từng vào sinh ra t.ử cùng Ung Vương nhiều năm.
"Vương phi," Chu Đại Dũng phi ngựa tới sát, hạ giọng, "Nơi rơi vực cách đây bốn mươi dặm, đường đi không êm ả, thường xuyên có kỵ binh tuần tiễu của Tây Hạ phục kích. Chúng ta phải nhanh ch.óng đi gấp, tới trước ngọ thời, xem xét xong thì lập tức rút."
Tống Thanh Việt gật đầu, không nói thừa chữ nào. Nàng thúc bụng ngựa, tiên phong dẫn đầu lao thẳng về phía trước.
Oánh Sương và Ngưng Tuyết bám sát ngay phía sau, hai mươi kỵ binh tựa hồ như những mũi tên b.ắ.n khỏi nỏ, đ.â.m xuyên vào khoảng không u tịch của bình nguyên.
Hơn một canh giờ sau, đoàn người dừng chân trước một vách núi dựng đứng.
Tống Thanh Việt ghì cương ngựa, ngẩng đầu nhìn lên triền đá cao v.út ngất ngưởng hiểm trở.
Vách núi này cao hơn trí tưởng tượng của nàng.
Đoạn chừng phải cao ngàn trượng, vách đá màu xám bạc đổ thẳng tắp xuống, bên trên chi chít vết nứt nẻ sứt sẹo của phong hóa đục khoét, y hệt một khuôn mặt già nua nhăn nhúm.
