Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 866
Cập nhật lúc: 04/05/2026 11:11
Chu Vu Uyên khẽ gật gù gật đầu tán đồng tâm đắc.
“Đúng là như vậy thật. Bổn vương dạo trước quanh năm suốt tháng nếu không phải túc trực đóng quân bám trụ ở chốn kinh thành sầm uất thì cũng phải rong ruổi chinh chiến sa trường trấn ải vùng Tây Bắc khắc nghiệt, mỗi độ ăn Tết đón năm mới vào đúng cái khoảng thời gian này, bầu không khí xung quanh lúc nào cũng chìm ngập trong cảnh băng thiên tuyết địa rét mướt căm căm, trước nay ta chưa từng có cơ duyên được thấu hiểu chứng kiến cái cảm giác tiết trời mùa xuân vạn vật sinh sôi lại có thể gõ cửa ghé thăm đến sớm sủa đến như thế này bao giờ. Cảnh sắc muôn tía nghìn hồng rực rỡ đua sắc thi nhau khoe sắc phô diễn dáng vẻ hình hài mĩ lệ này, quả thực chiêm ngưỡng ngắm nghía vào trông rất đỗi mãn nhãn thuận mắt vui tươi.”
Tống Thanh Việt bật cười rạng rỡ khanh khách.
“Chuyện đó là lẽ dĩ nhiên đương nhiên rồi. Cảnh tượng mỹ lệ hoàn mỹ xuất sắc thực sự đấy nhé. Nghe thiên hạ đồn đại kháo nhau rằng sắp sửa bước sang dịp tết Nguyên Tiêu rằm tháng Giêng rồi, vào đúng ngay cái đêm tết Nguyên Tiêu ánh trăng sáng vằng vặc đó, nghe nói phong phanh rằng chẳng những ban tổ chức sẽ có thiết kế bố trí giăng mắc tổ chức lễ hội trình diễn thả hoa đăng l.ồ.ng đèn lung linh lộng lẫy, mà còn có cả chương trình thiết lập bày biện trang trí trang hoàng những mô hình tác phẩm hoa tươi thật 100% dọc ngang khắp các nẻo đường tuyến phố lớn nhỏ nữa cơ. Tới chừng đó hứa hẹn bảo đảm không khí lễ hội còn bùng nổ náo nhiệt tưng bừng sầm uất oanh liệt hơn gấp vạn lần hiện tại bây giờ cho mà xem.”
Chu Vu Uyên ngắm nhìn say đắm khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ tươi tắn như hoa của nàng, trong cõi lòng dâng trào trào dâng một mạch nước ngầm mang tên sự ấm áp lan tỏa sưởi ấm con tim.
“Vậy thì đến dịp đó hai ta cũng sẽ xuất hành dạo chơi đi chiêm ngưỡng ngắm nghía nhé.”
“Vâng ạ.”
Vân Tụ và Ngưng Tuyết lầm lũi đi theo nối gót tháp tùng phía sau lưng, cũng đang mải mê thưởng lãm ngắm hoa dạo phố.
Bản tính Ngưng Tuyết vốn dĩ thuộc tuýp người tùy tiện hoạt bát sôi nổi lanh lợi, hễ bắt gặp ngắm nhìn ngó nghiêng thấy cái giống hoa cỏ kỳ lạ nào là lại cảm thấy mới mẻ thích thú, thoắt cái lại tung tăng chỉ trỏ bới móc món này món kia líu lo gọi với réo tên Vân Tụ bắt ép phải ghé mắt vào xem cùng, thoắt cái lại hí hửng chỉ tay trỏ ngón về phía món kia món nọ nũng nịu nài nỉ o ép Vân Tụ phải ghé mũi vào hít hà ngửi ngửi mùi hương cùng mình cho bằng được. Bản tính Vân Tụ thì lại thiên về khuynh hướng trầm tĩnh nền nã điềm đạm hơn hẳn, chỉ bẽn lẽn tủm tỉm cười mỉm chi gật đầu hưởng ứng hùa theo, thi thoảng mới hé môi cất lời phụ họa góp vui dăm ba câu bâng quơ.
Thượng Vũ chẳng biết đã bí mật lén lút đ.á.n.h bài chuồn tàng hình trà trộn bám đuôi theo sát gót đoàn người từ cái thuở nào, trước sau cứ bám rịt lẵng nhẵng đi song hành sát rạt ngay cạnh bên hông Vân Tụ không rời nửa bước.
“Vân Tụ cô nương, muội có đặc biệt trót mang lòng yêu thích say mê cái giống loài hoa cỏ nào không vậy?”
Vân Tụ thoáng sững sờ ngơ ngác giật mình một chốc, ngước khuôn mặt lên tò mò liếc nhìn hắn. Trên khuôn mặt đen nhẻm rám nắng ngăm đen hầm hố của Thượng Vũ, kỳ lạ thay lúc này lại điểm xuyết mang theo vài phần ngượng ngùng lúng túng mất tự nhiên một cách vô cùng gượng gạo.
“Nô tỳ... nô tỳ đặc biệt trót mang lòng yêu thích say mê loài hoa nhài thanh tao ạ.” Vân Tụ bẽn lẽn trả lời.
Thượng Vũ gật gù gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu ghi nhận, lập tức quay ngoắt người dứt khoát sải bước chân nhắm thẳng hướng một sạp bán hoa hoa quán tiến đến. Chỉ lác đác thoáng chốc sau, hắn đã lật đật khệ nệ hai tay ôm khư khư bưng bê vác về một chậu hoa nhài trắng muốt thơm ngát quay trở về, dứt khoát nhét tọt dúi ấn thẳng vào tận tay Vân Tụ.
“Trao tặng cho muội này.”
Vân Tụ c.h.ế.t trân ngơ ngác ngẩn tò te sững sờ, khuôn mặt thoắt cái lập tức ửng đỏ bừng bừng như gấc chín.
“Thượng tướng quân, chuyện này... chuyện quà cáp ân tình này e rằng làm sao mà nô tỳ dám mặt dày mày dạn trơ trẽn nhận lấy cho đặng cơ chứ...”
Thượng Vũ đưa tay vò đầu bứt tai gãi gãi đầu sồn sột, cười hềnh hệch hắc hắc ngờ nghệch.
“Chẳng có gì mà phải ngượng ngùng áy náy bận tâm cả đâu. Chỉ cần muội cảm thấy ưng bụng thích thú là ta vui lòng mãn nguyện lắm rồi.”
Ngưng Tuyết đứng khoanh tay quan sát bàng quan chứng kiến toàn bộ sự việc ở bên cạnh mà cười rung rinh rốn cười đến mức muốn rớt hàm thẳng thừng, đành phải lấy tay che miệng lại để lén lút cười trộm rúc rích.
Chu Vu Uyên cùng Tống Thanh Việt rảo bước đi tiên phong đi đầu phía trước, cũng không hẹn mà cùng thu trọn vẹn toàn bộ một màn kịch lãng mạn lãng xẹt này vào trong tầm mắt.
