Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 878
Cập nhật lúc: 04/05/2026 11:14
Tống Thanh Việt khẽ sững người, đón lấy tờ khế ước lướt qua nội dung.
"A Tiến, đệ làm thế này là ý gì..."
A Tiến nét mặt nghiêm nghị, chân thành đáp: "Cô nương, nếu không nhờ ơn cứu mạng và cưu mang của ngài cùng Vương gia, sẽ chẳng bao giờ có một A Tiến như ngày hôm nay. Thương đội này có thể ra đời, đều nhờ vào sự hậu thuẫn hết mình của Vương gia và vương phi. Phần cổ phần này là phần thưởng xứng đáng mà hai ngài đáng được nhận."
Nhìn thẳng vào ánh mắt chân thành, kiên định của hắn, Tống Thanh Việt cảm thấy sống mũi cay cay.
"Được. Nếu đệ đã có lòng, ta cũng không từ chối. Nhưng ta phải nói trước, nếu thương đội lỡ gặp trắc trở thu lỗ, đệ tuyệt đối không được đổ lỗi cho ta đâu đấy."
A Tiến bật cười sảng khoái.
"Làm sao mà lỗ được chứ. Chuyến này chắc chắn chỉ có lãi to thôi cô nương ạ."
Câu chuyện đang dang dở thì bên ngoài cổng lại ồn ào tiếng người bước vào.
Đi đầu là Vương Đại Lực, theo sau là Vương thúc cùng một đội thợ mộc lực lưỡng. Bọn họ cùng nhau kéo theo mấy cỗ xe ngựa mới toanh, lớp sơn bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời, bánh xe được gia cố bằng vòng sắt dày dặn, trông vô cùng chắc chắn.
"A Tiến ca, xe ngựa đã hoàn thiện xong xuôi rồi!" Vương Đại Lực buông tay lái, lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, "Tất cả hai mươi cỗ xe đều được đóng y chang theo yêu cầu của huynh, đảm bảo vừa bền bỉ, cứng cáp lại vô cùng nhẹ nhàng khi di chuyển."
A Tiến tiến tới, xem xét tỉ mỉ từng cỗ xe, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
"Tuyệt vời! Đại Lực, Vương thúc, mọi người đã vất vả nhiều rồi."
Vương Đại Lực cười khề khà, vẻ mặt hiền khô.
"Có gì đâu mà vất vả. A Tiến ca chuẩn bị lên đường làm ăn lớn, chúng đệ có thể góp chút công sức là mừng lắm rồi."
Vương thúc đứng cạnh cũng tiếp lời: "A Tiến à, mấy cỗ xe này ta đều tuyển chọn loại gỗ tốt nhất, trục xe đúc bằng sắt đặc, bánh xe nẹp sắt, đường đồi núi gập ghềnh hiểm trở đến mấy cũng bất chấp. Cháu cứ yên tâm mà sử dụng."
A Tiến liên tục chắp tay cảm tạ.
Chu Vu Uyên quan sát nãy giờ, bỗng lên tiếng: "A Tiến, bản vương cũng có chút lễ mọn chuẩn bị cho ngươi."
Chàng phẩy tay ra hiệu, Thượng Vũ lập tức dẫn theo vài thị vệ dắt vào hàng chục con ngựa chiến. Con nào con nấy đều cao lớn, vạm vỡ, lông mao bóng mượt, thoạt nhìn đã biết là ngựa tốt, giống quý.
"Đây là những con tuấn mã bản vương đích thân tuyển chọn từ trong quân doanh, cấp cho ngươi để thồ hàng. Thêm nữa, bản vương sẽ cử Thượng Vũ tháp tùng thương đội của ngươi."
A Tiến trố mắt ngạc nhiên, như không tin vào tai mình.
"Thượng tướng quân sao?"
Thượng Vũ bước tới, chào A Tiến theo phong cách quân đội uy nghiêm.
"A Tiến huynh đệ, chuyến này ta nhận lệnh áp tải quân lương lên Tây Bắc. Hai đoàn chúng ta đi chung đường, vừa có bạn đồng hành, vừa có thể hỗ trợ, ứng cứu lẫn nhau khi cần thiết."
A Tiến mừng như mở cờ trong bụng.
"Tuyệt quá rồi! Có sự hộ tống của Thượng tướng quân, chuyến đi này xem như vững như bàn thạch!"
Tống Thanh Việt cũng mỉm cười tán thành.
"Vương gia tính toán thật chu toàn. Hai đoàn đi cùng nhau, an ninh trên đường sẽ được đảm bảo hơn rất nhiều."
Chu Vu Uyên gật đầu.
"Khi các ngươi khởi hành, bản vương và vương phi cũng sẽ lên đường cùng lúc."
A Tiến lại một lần nữa há hốc mồm.
"Vương gia cũng đích thân xuất hành sao?"
Chu Vu Uyên liếc nhìn Tống Thanh Việt, ánh mắt chứa đựng sự sủng ái vô bờ.
"Bản vương và vương phi đã lên kế hoạch du ngoạn, thị sát các tỉnh Tây Nam, Tây Bắc từ lâu. Vừa hay lại chung đường với các ngươi, đi cùng một đoạn cũng là chuyện tốt."
Tống Thanh Việt lém lỉnh tiếp lời: "Nghe đồn cảnh sắc mùa xuân ở Vân Nam đẹp tựa chốn bồng lai tiên cảnh, chúng ta phải tranh thủ đi kẻo lỡ dịp may. A Tiến, các đệ cứ xuất phát trước, chúng ta sẽ thu xếp theo sau."
A Tiến mừng rỡ gật đầu lia lịa.
"Vâng! Quá tuyệt vời! Có Vương gia và vương phi đồng hành, chuyến đi này quả là phước đức ba đời!"
Sau ngày Tết Nguyên Tiêu, thương đội của A Tiến rộn ràng chuẩn bị khởi hành.
Bà con lối xóm trấn Đào Hoa ùn ùn kéo đến tiễn đưa. Thúy Thúy, với chiếc bụng lùm lùm bước sang tháng thứ năm, đứng bần thần ở hàng đầu. Vương Đại Lực nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai nàng, khẽ khàng an ủi, dỗ dành.
"Ca, huynh... huynh nhất định phải giữ gìn sức khỏe, bình an trở về nhé." Thúy Thúy tuy lòng trĩu nặng bịn rịn, nhưng thẳm sâu vẫn mừng thầm vì ca ca cuối cùng cũng được vẫy vùng, sống trọn vẹn với đam mê.
A Tiến bước lại gần, âu yếm vỗ nhẹ lên mu bàn tay của muội muội.
"Yên tâm đi muội. Tổ tiên họ Trương nhà ta chắc chắn đã tích đức bao đời, nên huynh muội mình mới thoát khỏi kiếp nạn năm xưa, lại còn may mắn gặp được ân nhân như gia đình cô nương. Muội và Đại Lực cứ yên tâm sống hạnh phúc bên nhau, tĩnh dưỡng t.h.a.i kỳ cho tốt. Đợi huynh trở về, nhất định sẽ mang theo thật nhiều món quà quý giá cho muội."
