Lưu Đày Sau, Ta Ở Đông Bắc Đương Địa Chủ - Chương 65
Cập nhật lúc: 10/05/2026 12:11
Thu Phục Quách Tố
Cố Hữu An hâm mộ thể trạng tốt của Quách Tố, Quách Tố lại hâm mộ Cố Hữu An biết đọc biết viết, đầu óc còn thông minh.
Cố Hữu An ở nhà có nhiều thời gian rảnh rỗi. Ngoài việc chăm sóc rau quả trong vườn, rèn luyện thân thể và tập b.ắ.n cung cùng Quách Tố, lúc rảnh rỗi nàng thích nhất là đọc sách.
Mỗi lần Cố Hữu An đọc sách, Quách Tố liền ngoan ngoãn ngồi yên lặng một bên, hỏi nàng đang xem gì.
Quách Tố hỏi nhiều lần, Cố Hữu An liền hiểu tâm tư của nàng, hỏi nàng có muốn học chữ cùng mình không. Quách Tố vội vàng gật đầu, vỗ n.g.ự.c hứa nhất định sẽ học hành chăm chỉ.
Một người nguyện ý dạy, một người nguyện ý học. Quách Tố phản ứng lại, ngại ngùng nói: “Mời tiên sinh dạy học tốn không ít tiền, ta học không công của ngài, còn ngài học b.ắ.n cung với ta lại phải trả tiền, như vậy không tốt lắm.”
Trong tiêu cục nuôi một đám trẻ con, đối với Quách Tố mà nói, kiếm tiền để giảm bớt gánh nặng cho tiêu cục là quan trọng nhất. Nàng muốn học chữ, không muốn chiếm tiện nghi của Cố gia, nhưng lại không nỡ từ chối số tiền Cố gia trả, lập tức trở nên rối rắm.
Cố Hữu An cười nói: “Ta cũng đâu phải cả ngày chỉ dạy ngươi đọc sách, thỉnh thoảng mới bớt chút thời gian dạy thôi. Nếu trong lòng ngươi thấy áy náy, thì giúp nhà ta làm chút việc, coi như là học phí ta dạy ngươi đi.”
“Được, một lời đã định. Trong nhà có việc gì cần làm, ngài cứ việc gọi ta.” Quách Tố đồng ý ngay tắp lự.
Từ khi Quách Tố theo Cố Hữu An học chữ, nàng càng thêm chăm chỉ ở Cố gia. Ngoài việc tận tâm dạy Cố Hữu An b.ắ.n cung, những việc vặt trong Cố gia nàng gần như bao trọn.
Nếu không phải việc gánh nước là bài tập rèn luyện hàng ngày Quách sư phó giao cho Cố Văn Khanh, thì việc gánh nước cũng bị Quách Tố giành mất rồi.
Đỗ thị rất thích những đứa trẻ như Quách Tố, vừa nhìn thấy đã vui vẻ. Đỗ thị thích ai thì thích cho người đó ăn. Nếu trong nhà làm món thịt hay món gì ngon, Đỗ thị liền gọi Quách Tố đến nếm thử hương vị, mở bếp nhỏ riêng cho nàng.
“Tố Tố à, hôm nay nấu món cá hầm tương, cháu đến nếm thử xem mặn nhạt đã vừa chưa.”
“Dạ, cháu tới ngay đây.”
Quách Tố đang quét sân lập tức lớn tiếng đáp lại, vui vẻ chạy vào bếp.
A Huyên thấy vậy, cũng bỏ luôn tổ kiến ở góc tường, vắt chân lên cổ chạy theo: “Tố Tố tỷ, tỷ đợi muội với.”
Hôm nay Quách sư phó dẫn Cố Văn Khanh và Điền nhị lang lên núi luyện cước bộ, lúc này trong sân chỉ có hai cha con Cố Ổn.
Cố Ổn: “Thích nha đầu này à?”
“Vâng, thích ạ, là một nhân tài có thể đào tạo được.”
Cố Ổn hỏi "thích", không đơn thuần là yêu ghét bình thường, mà mang ý nghĩa sâu xa hơn. Cố Hữu An tự nhiên hiểu ý cha mình.
Cố Hữu An cho rằng Quách gia quá mức nhân nghĩa không phải là chuyện tốt, nhưng nếu sự nhân nghĩa này có lợi cho bản thân nàng, Cố Hữu An lại cảm thấy đó là chuyện tốt.
Nhìn Quách Tố là biết được Quách sư phó nuôi dạy cực kỳ ngay thẳng. Ở những người như vậy, bỏ ra 1 phần công sức ít nhất sẽ thu lại được 2 phần. Cố Hữu An cảm thấy cho dù Quách Tố không mang nô tịch, không phải là người nàng có thể hoàn toàn khống chế, nàng vẫn thấy có thể bồi dưỡng được.
Cố Hữu An cười nói với Cố Ổn: “Cha, Quách gia nuôi nhiều đứa trẻ như vậy cũng không dễ dàng. Cha nói xem nếu con giữ Quách Tố luôn ở bên cạnh giúp con làm việc, Quách sư phó có đồng ý không?”
“Chỉ cần Quách Tố nguyện ý, Quách sư phó hẳn là cũng sẽ không phản đối.”
Cố Hữu An cũng nghĩ như vậy.
Ngay cả chuyện lớn như đưa bọn trẻ vào quân doanh tòng quân, chỉ vì bọn trẻ chê gò bó không thoải mái nên không đi, Quách sư phó cũng đồng ý, từ đó có thể thấy được tính cách của ông.
Quách sư phó không phải là người thích chỉ tay năm ngón đối với tiểu bối.
Cố Hữu An cũng không yêu cầu Quách Tố làm nô làm tỳ. Nàng bồi dưỡng Quách Tố, chỉ là nghĩ sau này có thể có một trợ thủ đáng tin cậy.
Sau khi có dự định này, Cố Hữu An dạy Quách Tố đọc sách càng cẩn thận hơn. Nàng nói với Quách Tố, chờ nàng học thông thạo 3000 chữ, nàng sẽ dạy nàng tính toán sổ sách.
Quách Tố kinh hỉ vạn phần, nàng sau này cũng có thể làm nữ phòng thu chi sao?
Quách Tố đến Cố gia, tự nhiên ở chung một phòng với Cố Hữu An. Quách Tố từ nhỏ lớn lên trong tiêu cục, các tỷ muội trong tiêu cục không giống như Cố Hữu An. Quách Tố đi theo Cố Hữu An ra vào, Cố Hữu An làm gì nàng cũng thích. Cố Hữu An sẵn lòng bỏ công sức dạy nàng đọc sách, nàng lại càng thích hơn.
Lúc không có ai xung quanh, Quách Tố lặng lẽ nói với nghĩa phụ: “Ta cảm thấy Cố tiểu thư cũng giống như nghĩa phụ nghĩa mẫu, đều rất tốt với ta.”
Quách sư phó trừng mắt nhìn đứa con gái nuôi thật thà này: “Ngươi mới quen người ta được mấy ngày, đã dám nói nàng ta đối xử tốt với ngươi?”
Quách Tố ngoảnh đầu đi, hừ nhẹ: “Ta cứ thấy nàng ấy rất tốt với ta, dạy ta đọc sách còn không thu học phí nữa. Cố tiểu thư còn dạy ta...” Rất nhiều chuyện của con gái.
Những phiền não của con gái này, trước kia nàng hoặc là ngây ngô, hoặc là ngại ngùng không dám hỏi người khác, chỉ có thể tự mình mò mẫm hoặc chịu đựng, hiện giờ Cố tiểu thư đều dạy nàng cả.
Quách sư phó hung hăng gõ đầu nàng: “Người ta cười với ngươi một cái, đầu óc ngươi đã mụ mẫm rồi đúng không? Ngươi đừng thấy nha đầu kia cười ôn ôn nhu nhu, trong lòng nó nhiều tâm tư lắm đấy. Đồ ngốc nhà ngươi, người ta nói gì ngươi cũng tin.”
“Nàng ấy chắc chắn sẽ không hại ta đâu.”
Quách sư phó rất muốn mắng vài câu, nhưng nghĩ lại, nha đầu Cố gia kia tuy nhiều tâm tư, nhưng nhìn có vẻ cũng không phải kẻ chủ động hại người.
Quách Tố liếc mắt: “Nghĩa phụ, ta nói đúng chứ.”
Quách sư phó thở dài: “Ngươi bây giờ lớn rồi, cũng không nghe lời ta nữa. Thôi, ngươi thích làm gì thì làm, sau này nếu bị lừa, cũng đừng tìm ta mà khóc.”
