Lưu Đày Sau, Ta Ở Đông Bắc Đương Địa Chủ - Chương 74
Cập nhật lúc: 10/05/2026 12:12
Mùa Thu Hoạch
Cố Ổn thở dài: “Cả nhà họ ở thành Tùng Giang, Liễu gia không quản được đến đây nên dĩ nhiên có thể cứng rắn. Còn Trương gia ở Sơn Đông phải phụ thuộc vào họ, cũng là chuyện chẳng đặng đừng.”
Cố Ổn và con gái đã đoán đúng tính tình của Trương Thế Nam, cuối cùng quả nhiên như họ liệu tính, Trương Thế Nam đã giao ra phương t.h.u.ố.c. Đợi người đi rồi, Trương Thế Nam tức đến phát bệnh.
Cố Ổn và Điền Thanh Đức đến Trương gia thăm bệnh, Điền Thanh Đức khuyên hắn: “Nơi nào có người là không thể thiếu tranh chấp, ngươi dẫm ta, ta bắt nạt ngươi, đều là chuyện thường tình. Ngay như trong thôn chúng ta, vì tranh giành nước, tranh giành đất mà đ.á.n.h nhau cũng không ít. Ngươi sống đến từng này tuổi rồi, chẳng lẽ còn không nhìn thấu?”
“Nếu ngươi chỉ có một mình, ta sẽ không khuyên. Nhưng ngươi còn có vợ có con, ngươi là trụ cột trong nhà mà lại yếu đuối như vậy, cả nhà biết sống sao đây?”
Trương Thế Nam thở dài: “Người sống một đời, sao khó cầu được vẹn cả đôi đường.”
Cố Ổn cười nói: “Ngươi quản được mình, chẳng lẽ còn quản được người khác sao? Chuyện vẹn cả đôi đường vốn là điều khó cầu trên thế gian.”
“Trương huynh, bản lĩnh của ngươi chúng ta đều biết. Dù ngươi không cầu danh lợi, cũng nên cầu một chút chí tiến thủ, cầu một tương lai. Nếu không, sau này lại gặp phải kẻ khác bắt nạt đến cửa, ngươi sẽ không còn đường lui nữa đâu.”
Trốn là không trốn được!
Thế ngoại đào nguyên không tồn tại trên thế gian này, nếu có tồn tại, cũng không phải hạng người như họ có thể hưởng thụ được.
Nhập thế đã khó, xuất thế lại càng khó hơn.
Trương Thế Nam thở dài một tiếng, thôi cũng đành, thôi cũng đành!
Khi bệnh của Trương Thế Nam khỏi, đất trong thôn Lân Sơn đã được tưới hai lần, lần thứ ba sắp xong, bắp ngô dần chín, gió thu mang theo hương vị của mùa gặt.
Đỗ thị ra ruộng bẻ mấy bắp ngô tươi, cho vào nồi luộc chín rồi vớt ra ngâm qua nước lạnh. Cả nhà mỗi người một bắp, ăn ngon lành.
Đỗ thị cảm thán: “Trước kia cũng từng ăn bắp tươi, sao ta cứ cảm thấy bắp mình tự trồng ngon hơn nhỉ.”
“Tự mình vất vả trồng ra đương nhiên là ngon hơn rồi, nhưng con thấy, có lẽ là do khí hậu ở thành Tùng Giang chăng?”
Quách sư phó đồng tình với lời của Cố Ổn: “Thành Tùng Giang tuy không bằng Giang Nam, một năm chỉ thu hoạch được một vụ lúa, nhưng ta cũng cho rằng rau quả, lương thực trồng ở đây có vị ngon hơn ở phương Nam, chắc là do khí hậu khác biệt.”
Quách Tố vội gật đầu: “Ngon lắm!”
A Huyên bĩu cái miệng nhỏ: “Thịt kho tàu là ngon nhất!”
A Huyên vẫn còn nhớ món thịt kho tàu lần trước tỷ tỷ mua về, cô bé lon ton chạy đến trước mặt tỷ tỷ: “Tỷ tỷ, A Huyên muốn ăn thịt kho tàu.”
“Muốn ăn à, em đi xin nương làm cho.”
“Muốn ăn loại mua ở ngoài cơ.”
Đỗ thị lườm một cái: “Sao, chê ta làm không ngon bằng ở ngoài à?”
“Không có đâu ạ, A Huyên chỉ… chỉ sợ nương mệt thôi.”
Cô bé rất lém lỉnh, nũng nịu với Đỗ thị: “Nương ơi nương à, chúng ta đi mua thịt kho tàu đi.”
Đỗ thị cuối cùng không nhịn được, phì cười, tức giận véo má con gái: “Con bé này kén ăn thật, đúng là biết ăn.”
Cố Ổn cười nói: “Muốn ăn thì đi mua, nhà chúng ta tuy nghèo nhưng một bữa thịt vẫn lo được.”
“Nếu nhà Cố tiên sinh mà nghèo, thì Quách gia chúng tôi chắc phải ra đường ăn xin mất.”
“Nói gì vậy, Quách tiên sinh có nhiều con cái, lại có nhà có cửa, đâu phải nhà ta có thể so sánh.” Cố Ổn cười nói: “Ngài xem, nhà ta vẫn còn ở trong cái nhà đất này đây.”
Cố Ổn và Quách sư phó nói đùa với nhau, A Huyên nhào vào lòng Cố Ổn, thân hình nhỏ bé vặn vẹo như cái bánh quai chèo: “Cha, ăn thịt, ăn thịt.”
Cố Ổn ôm lấy cô con gái nhỏ: “Ngày mai bảo tỷ tỷ con đi mua.”
Cố Văn Khanh, người nãy giờ vẫn im lặng cắm cúi ăn hết ba bắp ngô, lúc này mới lên tiếng: “Hai bát không đủ ăn đâu, mua bốn bát, năm bát cũng được.”
Từ khi Cố Văn Khanh theo Quách sư phó tập võ, sức ăn của cậu tăng lên nhiều, nếu để cậu ăn thoải mái, một mình cậu có thể ăn hết hai bát thịt.
Cố Hữu An gật đầu đồng ý, đã mua thì phải mua cho cả nhà ăn một bữa no nê.
Đỗ thị: “Sắp đến mùa thu hoạch rồi, phải bồi bổ sức khỏe. An An tiện thể mua mấy con gà vịt về, cả nhà cùng tẩm bổ.”
“Vâng ạ.”
Cố Hữu An muốn đến thành Tùng Giang, Quách Tố dĩ nhiên cũng đi theo.
Một tháng sau trở lại thành Tùng Giang, khu phố Nam trong thành dường như còn náo nhiệt hơn một tháng trước.
Quách Tố: “Nghe họ nói, đây là đoàn thương đội cuối cùng đến thành Tùng Giang trong năm nay. Nếu trời trở lạnh sớm, nơi này thu hoạch xong sẽ có tuyết rơi, các thương đội trong quan ải sẽ không dám ra khỏi quan ải đến thành Tùng Giang nữa.”
Hai người đến Vân Lai khách sạn mua thịt kho tàu, trả tiền năm bát. Năm bát thịt kho tàu không dễ mang đi, chưởng quỹ bèn bảo nhà bếp tìm một cái vò sạch để đựng thịt cho các nàng.
“Tiểu nương t.ử cứ yên tâm mang về, lần sau rảnh rỗi lại đến trả cái vò là được.”
“Đa tạ chưởng quỹ.”
Mua thịt kho tàu xong, Quách Tố dẫn Cố Hữu An đến chợ ở phố Đông mua gà vịt.
Vì những vùng đất hoang bên ngoài thành Tùng Giang đều ở phía đông và phía bắc, mà phía bắc vẫn đang trong quá trình khai hoang, chưa có gì đáng kể, nên dân chúng bình thường ngoài thành Tùng Giang đa số sống ở phía đông. Các bá tánh vào thành bán rau củ quả tự trồng, gà vịt tự nuôi, cùng với cá bắt dưới sông, thú săn trong núi, đều đi qua cửa đông.
Do có nhiều bá tánh vào thành buôn bán nhỏ, khu chợ gần cửa đông cũng ngày càng lớn hơn.
