Lưu Manh Gia Truyền - Chương 7
Cập nhật lúc: 16/09/2026 14:01
Cô Trương sững ra một chút, lẩm bẩm:
“Cái tên mọt sách này chẳng lẽ còn định chờ con gái mở lời trước sao?”
“Nhưng hai đứa đã cùng nhau tới lấy những thứ này rồi, vậy chắc cũng sắp thôi. Cứ chờ đi, sớm muộn gì nó cũng sẽ tỏ tình với em.”
Cô Trương nói mơ hồ khiến tôi chẳng hiểu gì cả.
Sau khi lên xe, tôi cứ nghĩ mãi về những lời cô vừa nói.
Tại sao cô lại hiểu lầm rằng tôi và Thẩm Dịch Minh đang ở bên nhau?
Trong chiếc hộp kia rốt cuộc đựng thứ gì?
Tôi tò mò nhìn chằm chằm chiếc hộp.
“Em không muốn mở ra xem sao?”
Thẩm Dịch Minh đột nhiên hỏi.
Đây là thứ anh đòi lại từ cô Trương, là bí mật của anh, sao tôi có thể tùy tiện xem được?
Tôi lắc đầu, sau đó nhắm mắt giả vờ ngủ.
Thẩm Dịch Minh cũng không nói thêm gì nữa.
Anh lái xe đến trường.
Vừa nhìn thấy tôi, những giáo viên chào hỏi Thẩm Dịch Minh đều không nhịn được mà nhìn tôi thêm mấy lần.
Ch//ết tiệt.
Thế này chắc chắn sẽ bị hiểu lầm.
Tôi cố tình đi chậm lại, kéo giãn khoảng cách với anh.
Phát hiện tôi không theo kịp, Thẩm Dịch Minh quay đầu, nhíu mày nhìn tôi.
“Sao vậy?”
“Tôi còn chưa có bạn trai đâu. Nếu để người khác hiểu lầm rằng cô út của Mạnh Khâu thích anh thì không hay lắm.”
“Trường các anh có nhiều thầy giáo ưu tú như vậy, biết đâu bạn trai tương lai của tôi lại đang ở ngay trong trường này thì sao?”
Ngôi trường này tuy là trường tư, nhưng lại là trường tốt nhất thành phố chúng tôi. Nghe nói giáo viên muốn vào đây làm việc ít nhất cũng phải tốt nghiệp đại học thuộc nhóm 211.
Mức lương năm thấp nhất cũng khoảng ba trăm nghìn.
“Tôi là giáo viên nam ưu tú nhất trường này.”
Anh quay lại, bước song song bên cạnh tôi.
“Muốn giở thói lưu manh thì cứ nhắm vào tôi.”
Tôi: “?”
12
Chúng tôi cùng nhau đến văn phòng riêng của anh. Thẩm Dịch Minh đặt chiếc hộp lấy từ chỗ cô Trương lên bàn làm việc.
Anh bảo tôi cứ tùy ý ngồi, còn mình thì dùng máy in in một ít tài liệu.
Tôi định tìm đại một cuốn sách đọc g.i.ế.c thời gian thì cửa văn phòng bị đẩy ra.
Là Tần Vi.
Tôi lập tức đứng thẳng người.
Không hiểu sao lại có cảm giác xấu hổ như bị người ta bắt gian tại trận.
Tần Vi mỉm cười chào tôi, ánh mắt sau đó rơi xuống chiếc hộp trên bàn làm việc.
“Trong này là gì thế?” Cô ấy tò mò hỏi.
“Mở ra xem chẳng phải sẽ biết sao?” Thẩm Dịch Minh đáp.
Nghe vậy, Tần Vi đưa tay mở chiếc hộp.
Còn tôi quay mặt sang chỗ khác.
Với quan hệ giữa Tần Vi và Thẩm Dịch Minh, cô ấy xem chắc chắn không sao.
Tôi vẫn nên bớt tò mò thì hơn.
“Đây... đây chẳng phải thư tình Mạnh Doanh viết cho cậu hồi cấp ba sao?” Tần Vi kích động thốt lên.
Tôi: “?”
13
Tôi vội vàng ghé đầu qua xem.
Vừa nhìn thấy tên người viết ở cuối thư, tôi lập tức giật lá thư đã bị Tần Vi mở ra khỏi tay cô ấy rồi nhét trở lại hộp.
Cả một chiếc hộp đầy ắp, toàn bộ đều là những lá thư tình năm đó của tôi bị cô Trương tịch thu?
Hơn nữa lá nào cũng ghi rõ họ tên…
“Tần Vi, đều là giả hết, cậu nhìn nhầm rồi.”
Tôi cuống quýt giải thích.
Sau đó quay đầu hung hăng trừng Thẩm Dịch Minh một cái.
Anh điên rồi sao?
Thế mà lại cho Tần Vi xem những thứ này.
Chẳng lẽ anh muốn Tần Vi nổi trận lôi đình ngay tại chỗ rồi x/é x/á/c tôi?
Người đàn ông này độc ác thật đấy.
Tôi muốn khóc mà không khóc nổi.
“Nhưng hồi đó lúc thư tình cậu viết cho Thẩm Dịch Minh bị truyền khắp lớp, rõ ràng là dùng loại giấy này mà.”
“Trí nhớ của tớ tốt lắm, bên trên còn có tên cậu nữa.”
Tần Vi lại nói.
Tôi: “…”
Tôi chỉ đành một lần nữa nhìn về phía Thẩm Dịch Minh.
Anh cầm xấp tài liệu vừa in xong đi tới, nghiêm túc gật đầu.
“Đúng vậy.”
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng ch//ết hẳn.
Tôi còn định giải thích với Tần Vi, nào ngờ cô ấy lại bật cười ha ha.
“Tớ đã bảo là mình không thể nhìn nhầm mà.”
Cô ấy thế mà chẳng hề tức giận.
Tần Vi đưa cho Thẩm Dịch Minh một tập tài liệu rồi rời đi, trước khi đi còn không quên ném cho tôi một nụ cười đầy ẩn ý.
Nụ cười ấy chẳng có chút ác ý nào.
Ngược lại giống như cô ấy vừa phát hiện ra một bí mật gì đó.
Một nụ cười hóng chuyện, ăn dưa, còn có vẻ như vừa đẩy thuyền thành công.
Tôi vội vỗ vai Thẩm Dịch Minh.
“Chuyện gì thế? Bạn gái anh nhìn thấy vậy mà không tức giận à?”
“Hả?”
Thẩm Dịch Minh lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tôi đưa tay chỉ về phía cửa, nơi bóng dáng Tần Vi vừa biến mất.
Thẩm Dịch Minh bất lực đưa tay day trán.
“Cô Tần có bạn trai rồi, hai người họ yêu nhau 5 năm rồi.”
Tôi lập tức ngậm miệng.
Vậy ra từ đầu đến cuối đều là tôi hiểu lầm?
“Mạnh Doanh, dạo gần đây em cứ kỳ lạ thế nào ấy. Chẳng lẽ vì em hiểu lầm tôi và cô Tần là một đôi?”
Giọng Thẩm Dịch Minh lại vang lên.
Nói thì cứ nói đi, anh còn bước về phía tôi hai bước, khoảng cách giữa hai chúng tôi lập tức gần trong gang tấc.
Gần quá rồi.
Khiến tim tôi không nhịn được mà đập nhanh hơn.
“Tôi chỉ cảm thấy hai người khá xứng đôi thôi.”
Tôi vội vàng tìm cách chữa cháy cho mình.
Thẩm Dịch Minh đưa nắm tay lên bên môi, khẽ bật cười.
“Em không cảm thấy chúng ta còn xứng đôi hơn sao?”
Anh...
Có biết mình đang nói gì không vậy????
Thẩm Dịch Minh không trêu tôi nữa, quay người mở chiếc hộp trên bàn.
