Ly Hôn Ngay Trong Ngày Mang Thai, Quý Tổng Hối Hận Đỏ Cả Mắt - Chương 37: Chuyện Giữa Vợ Chồng Chúng Tôi
Cập nhật lúc: 29/01/2026 19:07
Ý cười của Lâm Đông Viễn không giảm, chuyển sang nhìn Ninh Khê ở khu nghỉ ngơi.
"Tiểu Khê cũng là tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, từ bé em ấy đã vây quanh tôi, lúc đó còn chưa có Quý tổng."
Giọng điệu bình thản, không có nửa phần sắc bén, nhưng lại ẩn chứa sát cơ.
Anh đây là đang nói cho Quý Cảnh Hành biết, lúc anh quen biết Ninh Khê, Quý Cảnh Hành còn không biết đang chơi ở đâu đâu...
Sắc mặt Quý Cảnh Hành âm trầm, trong cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh.
"Duyên phận vợ chồng, xưa nay không có cái gọi là tiên lai hậu đáo (đến trước đến sau)."
Ánh mắt Lâm Đông Viễn tối sầm, đường nét quai hàm từ từ căng c.h.ặ.t.
Khu nghỉ ngơi.
Ninh Khê đang ôm một ly nước cam uống.
Cô không thích coca, sau khi m.a.n.g t.h.a.i trà sữa cũng uống ít đi, chỉ có thể uống chút nước trái cây.
Lâm Tự Thu hôm nay có hai vụ án mở phiên tòa, không có thời gian tán gẫu với cô.
Ngồi một mình một lúc, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bé trai, tầm ba bốn tuổi.
Cậu bé rụt rè nhìn miếng bánh kem nhỏ trước bàn Ninh Khê.
Vừa nãy nhân viên nhặt bóng mang tới cho cô, Ninh Khê chưa ăn.
"Bạn nhỏ, cháu có phải muốn ăn bánh kem không?" Ninh Khê cười hỏi cậu bé.
Cậu bé gật đầu, rất e thẹn, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào bánh kem không nỡ chớp mắt.
Ninh Khê bưng bánh kem đưa cho cậu bé: "Cháu ăn đi, cô chưa động vào đâu."
"Cảm ơn ạ..." Cậu bé có chút do dự nhận lấy bánh kem, cẩn thận từng li từng tí đi sang bàn bên cạnh.
Người lớn bàn đó có lẽ không ngờ cậu bé lại đi lấy đồ ăn, quay đầu nhìn thấy Ninh Khê, lại bảo cậu bé mang một viên kẹo tặng cho Ninh Khê.
"Cảm ơn cô ạ." Cậu bé trước khi đi vui vẻ nói bốn chữ.
Ninh Khê nhìn cậu bé chạy lon ton về sà vào lòng mẹ, nơi mềm mại nào đó dưới đáy lòng đột nhiên bị chạm đến.
Cô không kìm lòng được mà vuốt ve bụng dưới của mình.
Nếu như, cô lựa chọn sinh đứa bé này ra, bản thân trên thế giới này sẽ có thêm một người thân.
Không có bố cũng chẳng sao, trong thế giới trưởng thành của cô, người cha cũng gần như không có cảm giác tồn tại gì.
Nếu cứ ép buộc một người cha không yêu thương con cái ở bên cạnh, thì sẽ mang lại tổn thương lớn hơn...
Có lẽ, cô không nên bài xích việc một mình sinh con như vậy.
Mấy bất động sản Quý Cảnh Hành đưa cho cô sau khi bán đi, cô hoàn toàn có thể nuôi một đứa trẻ khôn lớn.
Trong lúc suy tư, trước mắt thoáng qua một bóng người.
"Đang ngẩn ngơ cái gì?"
Ninh Khê ngước mắt, là Quý Cảnh Hành ngồi xuống bên cạnh.
Tay cô lập tức rời khỏi bụng dưới, coi như không có chuyện gì uống nước trái cây.
Thấy cô không muốn để ý đến mình, Quý Cảnh Hành cũng không giận.
"Cô vẫn ở lại Hòa Mậu?"
Hắn chuyển chủ đề.
"Tôi vừa mới nhận việc." Ninh Khê ngay cả mí mắt cũng không nâng lên nhắc nhở hắn.
Quý Cảnh Hành nheo đôi mắt phượng đầy nguy hiểm: "Đừng quên chuyện cô đã đồng ý với tôi."
Ninh Khê có chút không thích giọng điệu của hắn, còn chưa kịp phản bác, Lâm Đông Viễn đã đi tới.
"Tiểu Khê, hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Trên mặt anh quanh năm giữ nụ cười ấm áp như anh trai lớn.
Ninh Khê mỗi lần gặp, đều cảm thấy rất thân thiết.
"Anh Đông Viễn, bọn em..."
Lời mới nói được phần đầu, đã bị Quý Cảnh Hành cắt ngang.
"Đang nói chuyện cô ấy chuẩn bị từ chức ở Hòa Mậu."
Mấy chữ lạnh lùng, từ bên môi bạc bẽo của hắn thốt ra.
Ninh Khê lập tức nhíu c.h.ặ.t đôi mày thanh tú.
Lâm Đông Viễn cũng có vài phần kinh ngạc nhìn về phía Ninh Khê: "Tiểu Khê, em muốn từ chức?"
"Cô ấy là vợ của tôi, tự nhiên là phải về Quý Thị."
Quý Cảnh Hành mọi lúc mọi nơi đều tuyên bố chủ quyền.
Ninh Khê có chút phiền hắn mỗi lần đều tự tung tự tác như vậy!
"Chuyện của tôi, không cần anh lo!"
Giọng điệu cô tăng thêm vài phần, mang theo chút tức giận.
Nhưng cho dù như vậy, Lâm Đông Viễn cũng không nghe cô nói sẽ không từ chức.
"Tiểu Khê, chuyện công việc, từ từ suy nghĩ. Nếu cần trợ giúp pháp lý, thì đi tìm Tự Thu, cô ấy sẽ giúp em."
"Không cần đâu." Quý Cảnh Hành lại một lần nữa chen vào, "Chuyện giữa vợ chồng chúng tôi, không làm phiền người ngoài."
Lời này vừa nói ra, tình cảnh lập tức cực kỳ xấu hổ...
Ninh Khê c.ắ.n nhẹ môi dưới, sao trước đây không phát hiện người đàn ông này đáng ghét như vậy chứ?!
Lâm Đông Viễn cũng khựng lại, hiển nhiên không ngờ Quý Cảnh Hành lại để ý Ninh Khê như vậy.
Anh chỉ nghe Tự Thu nói, Quý Cảnh Hành nối lại tình xưa với bạn gái cũ, Ninh Khê muốn ly hôn.
Còn tưởng quan hệ vợ chồng bọn họ cũng chẳng ra sao.
Xem ra, là anh nghĩ sai rồi.
Cố Viễn Kiều và Lệ Uyên rất hợp thời quay lại.
"Ây da, đ.á.n.h toát cả mồ hôi! Chúng ta đổi chỗ ăn trưa đi?" Cố Viễn Kiều cười ha hả.
Lâm Đông Viễn lại nhìn về phía Ninh Khê: "Tiểu Khê, mệt không? Nếu em mệt, anh..."
Lời còn chưa nói hết, Quý Cảnh Hành lại mở loa ngoài điện thoại.
"Bố, con và Ninh Khê tối nay về nhà thăm bố."
Ninh Khê lập tức trừng to mắt, cô đều không chú ý Quý Cảnh Hành lại gọi điện cho bố?!
Rất nhanh trong không khí liền khuếch tán giọng nói của Ninh Vĩ Trung.
"Vậy thì tốt quá! Tiểu Khê thích ăn cua xào cay nhất, bố cho người đi mua ngay đây!"
"Vâng, vậy tối gặp."
Khoảnh khắc Quý Cảnh Hành cúp điện thoại, ánh mắt là nhìn về phía Ninh Khê.
Ninh Khê suýt chút nữa c.ắ.n nát răng hàm!
Hắn lại dám chơi chiêu bẩn thỉu này?
Dùng bố để uy h.i.ế.p cô...
Ánh mắt Lâm Đông Viễn tối sầm, còn muốn nói nữa, Ninh Khê đã than thở: "Anh Đông Viễn, anh về trước đi. Hôm nay em xin nghỉ..."
Lâm Đông Viễn đ.á.n.h giá cô một lát, cuối cùng vẫn không muốn cô khó xử.
"Có chuyện gì, cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào."
Nói xong, Lâm Đông Viễn liền rời đi.
Còn lại Ninh Khê trừng mắt nhìn Quý Cảnh Hành: "Bây giờ anh hài lòng rồi chứ?"
Quý Cảnh Hành còn chưa nói gì, Cố Viễn Kiều và Lệ Uyên cũng cảm nhận được mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g sắp lan tràn kia.
Hai người vô cùng ăn ý nói:
"Ây da, đột nhiên nhớ ra công ty còn chút việc, tôi đi trước đây."
"Ừ, tôi cũng còn cái hẹn."
Cái cớ của mỗi người đều khá gượng gạo, nói xong liền dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét rời khỏi sân golf.
Trong nháy mắt, lại chỉ còn lại Ninh Khê và Quý Cảnh Hành ở riêng với nhau.
"Nước trái cây lạnh quá, tôi đi lấy cho cô ly đồ uống nóng."
Hắn bỗng nhiên nói.
Ninh Khê bất lực ngồi xuống lần nữa.
Cô khó hiểu nhìn người đàn ông trước mắt có vẻ hơi tiều tụy.
"Khán giả đi hết rồi, anh còn diễn cho ai xem nữa?"
Khuôn mặt tuấn tú của Quý Cảnh Hành phủ lên một lớp sương lạnh.
Cô cho rằng những việc hắn làm, là diễn kịch?
Trái tim, trầm xuống một chút.
"Sau này, bớt gặp mặt Lâm Đông Viễn đi."
"Tại sao?" Ninh Khê theo bản năng hỏi ngược lại.
"Tôi không thích."
Ném xuống ba chữ, Quý Cảnh Hành đứng dậy đi về phía bãi đỗ xe, "Đi thôi."
Ninh Khê ngẩn ngơ ngồi tại chỗ, hồi lâu đều không hoàn hồn.
Hắn... không thích cô gặp mặt Lâm Đông Viễn?
Ghen sao?
Ý nghĩ này vừa nhảy ra khỏi đầu, Ninh Khê liền tự giễu.
Đừng tự luyến nữa, Quý Cảnh Hành đa phần là vì cái tính chiếm hữu ích kỷ kia thôi đúng không?
Bản thân suốt ngày cặp kè với Liễu Nam Nhứ, có tư cách gì mà quản cô?
Ninh Khê hung hăng trợn trắng mắt!
Lâm Đông Viễn đi rồi, cô không lái xe, cuối cùng chỉ có thể lên chiếc Maybach của Quý Cảnh Hành.
Có lẽ ngay cả cái xe cũng biết cô rất ghét ngồi cùng Quý Cảnh Hành, còn chưa xuống núi, xe đã c.h.ế.t máy.
Bọn họ bị buộc phải dừng lại trên đường núi, trước không có thôn sau không có tiệm.
Quý Cảnh Hành khởi động xe mấy lần đều không thành công.
"Cô ở lại trong xe."
Hắn dặn dò mấy chữ, xuống xe mở nắp capo trước.
Giống như là đang kiểm tra cái gì đó.
Ninh Khê nhìn rừng núi trống trải, theo bản năng vớ lấy điện thoại.
Muốn mở bản đồ xem đây là đâu, mới phát hiện trên điện thoại một vạch sóng cũng không có...
Lần này Ninh Khê có chút hoảng rồi.
