Ly Hôn Vì Miếng Cà Tím Ăn Dở - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/08/2026 17:02
Trở về nhà, tôi lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Tôi và Phó Tư Y lớn lên bên nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã nhiều năm.
Trong quãng đời chưa dài của tôi, hơn phân nửa ký ức đều có hình bóng anh ta.
Mối liên kết quá sâu khiến những thứ cần sắp xếp cũng nhiều tới mức đáng sợ.
Bông hoa đỏ này là phần thưởng đầu tiên Phó Tư Y nhận được khi còn học mẫu giáo.
Ngày đó cậu bé với đôi chân ngắn ngủn đã chạy thật nhanh tới trước mặt tôi rồi đưa nó cho tôi.
Tôi vẫn nhớ mang máng cậu ấy từng nói:
“Sau này tất cả những thứ tốt nhất anh đều sẽ đưa cho Thanh Từ.”
Còn bức ảnh này được chụp vào lần đầu tiên tôi có kinh nguyệt.
Khi ấy Phó Tư Y lén chụp gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của tôi.
Ngày đó tôi chẳng chịu nghe tiết học sinh lý, cứ tưởng mình mắc phải bệnh nan y, còn khóc lóc chạy đi nói với cậu ấy rằng sau này phải chăm sóc tôi cả đời.
Có thể có bạn gái, nhưng tuyệt đối không được tìm người nào xinh đẹp hơn tôi.
Cậu ấy nghe xong thì ngẩn ngơ, hỏi kỹ một hồi mới biết hóa ra tôi chỉ tới kỳ kinh nguyệt.
Sau đó cậu ấy lập tức chạy ra cửa hàng mua băng vệ sinh, còn ngồi cạnh tôi lên mạng tra xem nên dùng thế nào.
Cậu ấy cười nhạo tôi vì chẳng chịu nghe bài, khiến tôi xấu hổ tới mức c.ắ.n mạnh lên cánh tay cậu ấy.
Nhiều năm sau, Phó Tư Y từng nói lần ấy tôi c.ắ.n chẳng đau chút nào.
Nhưng chính khoảnh khắc đó lại là lần đầu tiên trong lòng cậu ấy xuất hiện thứ tình cảm khác với tôi.
Rồi sau đó chúng tôi yêu nhau.
Chỉ vì đại học học ở hai thành phố khác nhau, nên buộc phải trải qua quãng thời gian yêu xa.
Những kỷ niệm của chúng tôi vì thế dần biến thành từng tấm vé tàu đường dài.
Bốn năm đại học, quãng đường chúng tôi vượt qua để gặp nhau cộng lại lên tới mười chín vạn ba nghìn bảy trăm cây số.
Khi ấy, trong mắt anh ta dường như thật sự chỉ có mình tôi.
Ngồi tàu lâu đến đâu, anh ta cũng chưa từng than một câu mệt mỏi.
Ngón tay tôi chạm vào chiếc hộp nhỏ cứng nằm sâu trong ngăn kéo.
Bên trong là đôi nhẫn do hai chúng tôi tự tay làm.
Chỉ vì anh ta, sau khi tốt nghiệp đại học tôi lập tức quay về thành phố phương Bắc này.
Ngay ngày tôi trở về, Phó Tư Y đã kéo tôi đi khắc đôi nhẫn ấy.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, lúc đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi, anh ta đã nói:
3
“Thanh Từ, một khi đeo chiếc nhẫn này vào thì cả đời này em bị anh giữ lại rồi. Đừng hòng nghĩ đến chuyện rời khỏi anh.”
Chỉ tiếc người cuối cùng buông tay trước lại không phải tôi.
Mà chính là anh ta.
Ngày Mạnh Hy tới công ty phỏng vấn, biểu hiện của cô ta tệ đến mức Phó Tư Y còn không che giấu được vẻ chán ghét.
Tôi khi ấy cũng chẳng đặt một ứng viên vừa thiếu học lực vừa thiếu năng lực như cô ta vào mắt.
Nhưng không hiểu vì lý do gì, cuối cùng Mạnh Hy vẫn được phá lệ tuyển vào.
Thậm chí chỉ trong thời gian ngắn, từ một nhân viên chẳng ai chú ý dần biến thành trợ lý đặc biệt ở bên cạnh Phó Tư Y.
Lần đầu tiên tôi thật sự cảm thấy có gì đó không ổn là khi nhìn thấy chiếc nhẫn đôi vốn chỉ thuộc về tôi và Phó Tư Y xuất hiện trên tay Mạnh Hy.
Thời gian đầu, mỗi lần bị tôi chất vấn, Phó Tư Y vẫn còn đủ kiên nhẫn giải thích, thậm chí chủ động dỗ dành tôi.
Nhưng dần dần, những lời giải thích ấy biến mất.
Thứ còn lại chỉ là sự mất kiên nhẫn.
Mỗi lần tôi mềm lòng.
Mỗi lần tôi lựa chọn nhường nhịn.
Mỗi lần tôi chủ động làm hòa.
Tất cả chỉ đổi lại sự thiên vị ngày càng trắng trợn của anh ta dành cho Mạnh Hy.
Trong những buổi liên hoan của công ty, anh ta chỉ gọi những món Mạnh Hy thích ăn.
Một tuần Mạnh Hy chỉ nghiêm túc làm việc nửa ngày, phần lớn thời gian còn lại đều theo Phó Tư Y ăn chơi bên ngoài.
Những nhiệm vụ đáng lẽ thuộc về trợ lý như cô ta lại bị Phó Tư Y đẩy hết sang cho tôi.
Anh ta nhắc về Mạnh Hy trước mặt tôi ngày một thường xuyên hơn.
Lúc đầu chỉ là vô tình khen cô ta dễ thương, lanh lợi.
Sau đó dần biến thành so sánh.
Nói tôi không hiểu chuyện bằng cô ta.
Nói tôi không biết quan tâm bằng cô ta.
Cho đến một buổi trà chiều ở công ty, Phó Tư Y thuận miệng nói ly cà phê mình gọi hôm đó khá ngon.
Mạnh Hy lập tức bảo mình cũng muốn thử.
Phó Tư Y chẳng chút do dự đưa cả ly cà phê sang cho cô ta.
Ngay cả ống hút cũng chẳng đổi.
Mạnh Hy cứ thế ngậm đúng chiếc ống hút anh ta vừa dùng rồi uống một ngụm thật lớn.
Sau đó Phó Tư Y lại nhận ly cà phê trở về, trực tiếp đặt môi vào đúng vị trí còn lưu dấu son của Mạnh Hy rồi tiếp tục uống.
Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim tôi giống như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.
Đau đến mức hô hấp cũng khó khăn.
Từ lần đó, hành động vượt giới hạn của Mạnh Hy ngày càng trắng trợn hơn.
Sợ Phó Tư Y phơi nắng, cô ta có thể thản nhiên bôi kem chống nắng lên khắp tay chân anh ta.
Tôi tự tay chuẩn bị cơm hộp cho Phó Tư Y, cô ta cũng cố ý làm một phần.
Sau đó lại ăn sạch hộp cơm tôi chuẩn bị, vừa khen tay nghề của tôi ngon, vừa đưa hộp cơm của chính mình cho Phó Tư Y.
Ngay cả buổi sinh nhật mà Phó Tư Y đã hứa từ lâu sẽ tổ chức cho tôi cũng bị hủy chỉ vì Mạnh Hy bị cảm.
