Ly Hôn Vì Miếng Cà Tím Ăn Dở - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 17:01
Anh ta nhắc đến cô ta trước mặt tôi ngày càng nhiều, ban đầu chỉ là vô thức khen ngợi, tán thưởng.
Về sau lại biến thành so sánh, chê tôi không hiểu chuyện bằng cô ta, không chu đáo bằng cô ta.
Cho đến một lần trong buổi trà chiều ở công ty, Phó Tư Y khen ly cà phê mình gọi ngon.
Mạnh Hy nói cô ta cũng muốn nếm thử, Phó Tư Y liền không chút do dự đưa thẳng ly cà phê cho cô ta.
Ống hút cũng chẳng buồn thay, Mạnh Hy cứ thế mút một ngụm lớn qua chiếc ống hút mà anh ta đã dùng.
Thậm chí, Phó Tư Y còn cầm lại ly cà phê, kề miệng uống tiếp chỗ in son môi của Mạnh Hy.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t, chua xót đến nhói đau.
Từ đó, những hành động vượt ranh giới của Mạnh Hy ngày càng nhiều hơn.
Sợ Phó Tư Y bị nắng, cô ta ngang nhiên bôi kem chống nắng khắp người cho anh ta.
Tôi chuẩn bị cơm hộp cho anh ta, cô ta cũng làm.
Rồi lại ăn hết phần tôi chuẩn bị, nói rằng tay nghề tôi tốt, để rồi đưa phần của mình cho Phó Tư Y ăn.
Ngay cả buổi tiệc sinh nhật mà anh ta đã đồng ý tổ chức cho tôi, cũng bị hủy bỏ chỉ vì Mạnh Hy cảm mạo.
Mỗi lần tôi vì những chuyện này mà bất mãn, Phó Tư Y đều không kiên nhẫn nói:
“Tạ Thanh Từ, em đúng là nhìn cái gì cũng dơ bẩn. Anh và Hy Hy chỉ là tình bạn trong sáng nhất, đừng dùng cái suy nghĩ bẩn thỉu của em mà áp đặt lên Hy Hy.”
Chỉ là càng về sau, khi anh ta nói câu đó, khí thế lại càng thiếu đi.
Điều khiến tôi lạnh lòng nhất, là một lần tham dự sự kiện lớn trong ngành.
Ban tổ chức yêu cầu mang theo bạn đời, nhưng Phó Tư Y hoàn toàn không nói với tôi, mà trực tiếp đưa Mạnh Hy đi.
Tôi chỉ biết khi bị nhiều người liên tiếp hỏi rằng tôi và Phó Tư Y đã chia tay hay chưa.
Khi tôi chất vấn, Phó Tư Y lại còn giận dữ hơn cả tôi:
“Anh chỉ giúp Thanh Từ mở rộng quan hệ, cũng là bồi dưỡng nhân tài cho công ty. Sao em lại hẹp hòi đến thế?”
Lần đó, tôi và anh ta chiến tranh lạnh thật lâu.
Lâu đến mức tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ thực sự kết thúc tại đây.
Cho đến một đêm khuya, anh ta nhắn cho tôi một câu:
“Vợ ơi, anh đau bụng quá.”
Toàn bộ sự lạnh nhạt gắng gượng của tôi phút chốc sụp đổ.
Và thế là, lại bắt đầu vòng luẩn quẩn đáng sợ: tôi chất vấn, anh ta giận dữ, tôi lấy lòng, anh ta tha thứ.
Tôi đóng hộp nhẫn, ném thẳng vào thùng rác.
Trong ngăn kéo còn cất một tờ kiểm điểm mà năm 18 tuổi, vì lỡ quên trả lời tin nhắn của tôi, Phó Tư Y đã chủ động viết.
Khi ấy, anh ta thật sự rất để tâm đến tôi.
Nhưng giờ đây, trong mắt anh ta chỉ còn lại Mạnh Hy.
Tôi lấy tờ kiểm điểm ấy ra, xé thành từng mảnh vụn rồi ném vào thùng rác.
Sau khi những ràng buộc mấy chục năm bị xóa sạch, căn nhà bỗng trở nên trống trải hơn hẳn.
Trái tim tôi cũng như theo đó mà trở nên rỗng không.
Trong nhóm công ty, mọi người vẫn không ngừng gửi ảnh Mạnh Hy chúc mừng sinh nhật, làm Phó Tư Y vui vẻ.
Biết rõ sự thiên vị của anh ta dành cho Mạnh Hy, các đồng nghiệp cũng thi nhau góp phần mang lại “giá trị tinh thần” cho hai người bọn họ.
“Trời ạ, Tổng giám đốc Phó và Hy Hy đúng là quá xứng đôi rồi.”
“Tìm bạn gái thì phải tìm kiểu như Hy Hy, chứ đừng tìm loại nhỏ nhen, suốt ngày bày ra cái mặt khó coi như Tạ Thanh Từ.”
4
“Cô ta chẳng qua là dựa vào gia đình, sao so được với Hy Hy nhà chúng ta tự dựa vào bản thân mà có được vị trí hôm nay. Hai người vốn dĩ không có gì để so sánh.”
Tôi lười nghe thêm, trực tiếp gọi cho luật sư, nhờ anh ta giúp tôi rút toàn bộ khoản đầu tư tại Tập đoàn Phó thị.
Ngày hôm sau tôi đến công ty dọn đồ của mình, nhưng trong phòng nghỉ riêng tôi lại thấy Mạnh Hy đang mặc đồ ngủ mỏng manh, chân gác lên bàn làm việc của tôi.
Đồ đạc của cô ta bày đầy trong phòng nghỉ, còn đồ của tôi thì bị ném hết ra ngoài cửa.
Đây vốn là phòng nghỉ đặc biệt Phó Tư Y chuẩn bị riêng cho tôi, trong công ty không ai không biết, càng không ai dám bước vào.
Hành vi của Mạnh Hy lúc này chẳng khác nào ngang nhiên giẫm đạp lên đầu tôi.
Tôi chẳng buồn đôi co, trực tiếp báo cảnh sát.
Trong phòng điều giải, Mạnh Hy hoảng loạn:
“Em chỉ muốn giúp anh Tư Y lấy tài liệu thôi, chị có cần báo cảnh sát không?”
“Đó là không gian riêng của tôi, tôi cho phép chưa mà cô tự tiện vào?”
“Không hỏi mà tự lấy, chẳng phải chính là ăn cắp sao?”
Nghe vậy, Mạnh Hy không phản bác, đột nhiên nước mắt lưng tròng, tôi liền thấy có điều chẳng lành.
Quả nhiên quay đầu lại, gương mặt âm trầm sau lưng tôi ngoài Phó Tư Y thì còn ai vào đây nữa.
“Anh Tư Y…”
Vừa nhìn thấy anh ta, Mạnh Hy lập tức lao vào lòng:
“Em thật sự chỉ muốn giúp anh lấy tài liệu thôi, nhưng chị Thanh Từ hình như không ưa em, cứ khăng khăng nói em ăn cắp đồ. Những thứ anh tặng em, đến biệt thự mấy chục mét vuông cũng chẳng chứa hết, em việc gì phải ham mấy thứ rẻ tiền của chị ấy chứ?”
Căn phòng nhỏ này là “chốn đào nguyên” mà Phó Tư Y tặng tôi, cũng là món quà đáp lễ căn nhà gỗ tôi từng xây cho anh ấy.
Trong căn phòng này, chúng tôi có quá nhiều kỷ niệm ngọt ngào.
