Ly Hôn Với Quá Khứ - Chương 5
Cập nhật lúc: 08/09/2026 16:02
"Trịnh Kiều An ngồi bên cạnh nghiến răng ken két."
"Gương mặt xinh đẹp giờ đây đã trở nên méo mó."
"Vì ghen tỵ và tức giận."
"Anh xem đi, nó còn chưa đính hôn."
"Đã tỏ ra như bà chủ rồi."
"Phó Thanh Sơ đi đi lại lại trong phòng."
"Vẻ mặt đăm chiêu."
"Hắn biết, chỉ dựa vào chút tình cảm cũ."
"Và vài chiêu trò vặt vãnh."
"Hắn không thể nào lay chuyển được Trịnh Lam Khuê bây giờ."
"Muốn thắng phải dùng một đòn chí mạng."
"Một đòn có thể khiến cô ta không bao giờ ngóc đầu lên được."
"Trịnh Lam Khuê."
"Hắn lẩm bẩm."
"Điểm yếu lớn nhất của mày chính là quá khứ ngu ngốc của mày."
"Hắn đột nhiên dừng lại."
"Một nụ cười nham hiểm hiện lên trên môi."
"Anh có cách rồi."
"Hắn quay sang nhìn Trịnh Kiều An."
"Chúng ta sẽ cho tất cả mọi người thấy."
"Trịnh Lam Khuê thực chất là một con người như thế nào."
"Một kẻ vì tiền mà bỏ rơi tình yêu."
"Một con đàn bà lẳng lơ."
"Không xứng đáng bước vào cửa nhà họ Kỳ."
"Trịnh Kiều An lập tức sáng mắt lên."
"Cách gì?"
"Phó Thanh Sơ ghé sát vào tai cô ta."
"Thì thầm kế hoạch độc ác của mình."
"Nghe xong, Trịnh Kiều An cũng nở một nụ cười ghê gớm."
"Được, cứ làm như vậy."
"Lễ đính hôn ngày kia chính là ngày giỗ của nó."
"Tối hôm đó tôi trở về nhà."
"Tâm trạng lâng lâng như trên mây."
"Tôi cứ ngắm mãi chiếc nhẫn trên tay không chán."
"Đang lúc chìm đắm trong hạnh phúc."
"Điện thoại tôi bỗng tinh một tiếng."
"Một tin nhắn từ số lạ."
"Tôi mở ra xem."
"Bên trong là một tấm ảnh."
"Trong ảnh là tôi đang ngủ gục trên bàn học ở thư viện."
"Ngồi bên cạnh dịu dàng vén tóc cho tôi chính là Phó Thanh Sơ."
"Góc chụp vô cùng mờ ám."
"Trông như thể hắn ta sắp cúi xuống hôn tôi."
"Tim tôi lạnh đi."
"Bức ảnh này là từ hai năm trước."
"Khi tôi còn ngu muội theo đuổi hắn."
"Nhưng tôi nhớ rất rõ."
"Hôm đó tôi mệt quá nên ngủ quên."
"Hoàn toàn không biết có sự xuất hiện của hắn."
"Đây là một cái bẫy."
"Ngay sau đó, một dòng tin nhắn nữa hiện lên."
"Cô Trịnh không biết Kỳ tổng sẽ nghĩ gì."
"Khi thấy vị hôn thê của mình."
"Lại có những khoảnh khắc tình cảm như thế này với người đàn ông khác nhỉ?"
"Máu trong người tôi như đông lại."
"Nụ cười hạnh phúc trên môi còn chưa kịp tắt đã cứng đờ."
"Phó Thanh Sơ, Trịnh Kiều An."
"Ngoài hai kẻ đó ra không còn ai khác."
"Kiếp trước chỉ cần một lời đe dọa vu vơ."
"Cũng đủ khiến tôi sợ hãi đến mất ăn mất ngủ."
"Răm rắp nghe theo sự sắp đặt của chúng."
"Nhưng Trịnh Lam Khuê của kiếp này đã không còn là con cừu non."
"Mặc cho người ta xâu xé."
"Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh."
"Rồi lại nhìn vào dòng tin nhắn đe dọa."
"Thay vì hoảng sợ, tôi lại bật cười."
"Một nụ cười lạnh lẽo không một chút hơi ấm."
"Ngu ngốc."
"Vẫn là những chiêu trò bẩn thỉu và thiển cận như kiếp trước."
"Chúng nghĩ rằng một tấm ảnh dàn dựng sơ sài."
"Có thể lay chuyển được Kỳ Tùy Châu ư?"
"Chúng đ.á.n.h giá quá thấp người đàn ông đó."
"Cũng đ.á.n.h giá quá thấp Trịnh Lam Khuê của hiện tại."
"Điểm yếu lớn nhất của tôi chính là quá khứ ngu ngốc?"
"Không, các người nhầm rồi."
"Quá khứ đó chính là v.ũ k.h.í sắc bén nhất của tôi."
"Tôi hít một hơi thật sâu."
"Ngón tay lướt nhanh trên màn hình."
"Không trả lời, không xóa đi."
"Tôi làm một việc mà chắc chắn Phó Thanh Sơ và chị Kiều An không bao giờ ngờ tới."
"Tôi chuyển tiếp toàn bộ tin nhắn và tấm ảnh đó."
"Cho một người."
"Kỳ Tùy Châu."
"Không một lời giải thích."
"Không một câu thanh minh."
"Đây là một ván cược."
"Một phép thử cho sự tin tưởng giữa chúng tôi."
"Nếu ngay cả chuyện này anh cũng không thể tin tôi."
"Vậy thì cuộc hôn nhân này cũng chẳng có ý nghĩa gì."
"Gửi đi."
"Trái tim tôi đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c."
"Chưa đầy 30 giây sau, điện thoại tôi đổ chuông."
"Là anh."
"Tôi bắt máy nhưng không nói gì."
"Em đang ở đâu?"
"Giọng anh ở đầu dây bên kia trầm thấp đến đáng sợ."
"Không phải sự tức giận."
"Mà là một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc như trước cơn bão."
"Em đang ở nhà."
"Ở yên đó."
"Tút tút tút."
"Anh cúp máy."
"Chỉ vẻn vẹn ba chữ."
"Nhưng lại mang một sức nặng khiến người ta không dám trái lời."
"Tôi ngồi trên sofa, lẳng lặng chờ đợi."
"Lòng bàn tay đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng."
"Tôi không sợ anh giận."
"Tôi chỉ sợ anh thất vọng."
"15 phút sau, chuông cửa vang lên."
"Tôi ra mở cửa."
"Kỳ Tùy Châu đứng sừng sững ngoài cửa."
"Cả người toát ra một luồng khí lạnh thấu xương."
"Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen."
"Tay áo xắn lên để lộ cổ tay rắn chắc."
"Và chiếc đồng hồ Patek Philippe bạc tỷ."
"Gương mặt anh lạnh như băng."
"Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi không chớp."
"Anh không nói gì."
"Sải bước vào nhà, đóng sầm cửa lại."
"Rầm."
"Tiếng cửa đóng khiến tôi giật nảy mình."
"Anh bước tới, dồn tôi vào cánh cửa lạnh lẽo sau lưng."
"Hai tay anh chống lên cửa."
"Vây c.h.ặ.t tôi vào giữa l.ồ.ng n.g.ự.c và cánh cửa."
"Một không gian giam cầm tuyệt đối."
"Mùi bạc hà quen thuộc của anh xộc vào mũi tôi."
"Lần này còn lẫn với mùi nguy hiểm."
"Của một con thú săn mồi đang bị chọc giận."
"Anh không nhìn vào tấm ảnh."
"Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi."
"Ánh mắt anh sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can tôi."
"Hắn chạm vào em à?"
"Một câu hỏi không hề liên quan đến sự thật trong tấm ảnh."
"Một câu hỏi chỉ thuần túy là sự chiếm hữu."
"Và ghen tuông đến cực điểm."
"Anh không quan tâm quá khứ của tôi."
"Anh chỉ quan tâm có kẻ nào dám động vào người phụ nữ của anh hay không."
"Trái tim đang treo lơ lửng của tôi đột nhiên hạ xuống."
"Tôi biết tôi đã cược thắng rồi."
"Không có."
"Tôi lắc đầu nhìn thẳng vào mắt anh."
"Ảnh này chụp lén hai năm trước."
"Lúc đó em ngủ gục ở thư viện."
"Hoàn toàn không biết có sự tồn tại của anh ta."
"Anh vẫn nhìn tôi chằm chằm."
"Như đang phán đoán độ chân thực trong lời nói của tôi."
"Vài giây sau, sự lạnh lẽo trong mắt anh dần tan đi."
"Thay vào đó là một ngọn lửa nóng rực."
"Anh cầm lấy điện thoại của tôi."
"Ngón tay lướt một cái, xóa sạch tin nhắn và tấm ảnh kia."
"Sau đó anh rút điện thoại của mình ra."
"Bấm một dãy số."
"Lục Phong."
"Anh gọi tên trợ lý."
"Điều tra số điện thoại vừa gửi tin nhắn cho Lam Khuê."
"Tìm ra kẻ đứng sau."
"Lễ đính hôn ngày mai."
"Tôi muốn Phó Thanh Sơ và cả gia tộc của hắn."
"Phải biến mất khỏi thành phố này."
"Giọng nói của anh không lớn."
"Nhưng từng chữ đều mang theo sát khí và quyền lực tuyệt đối."
"Chỉ một cuộc điện thoại, anh đã định đoạt số phận của cả một gia tộc."
"Đây mới là Kỳ Tùy Châu."
"Tàn nhẫn, quyết đoán, bảo vệ người của mình đến cùng."
"Cúp máy, anh ném điện thoại lên sofa."
"Rồi quay lại nhìn tôi."
"Ngọn lửa trong mắt anh đã bùng lên dữ dội."
"Không đợi tôi kịp phản ứng."
"Anh đột nhiên cúi xuống đặt lên môi tôi một nụ hôn."
"Đây không phải một nụ hôn dịu dàng."
"Nó mạnh bạo, trừng phạt và đầy tính chiếm hữu."
"Anh c.ắ.n mút môi tôi."
"Như muốn xóa đi mọi dấu vết của kẻ khác."
"Như muốn khắc sâu ấn ký của riêng mình lên người tôi."
"Nụ hôn mang theo sự tức giận của anh."
"Sự ghen tuông của anh."
"Và cả sự nhẹ nhõm khi biết tôi vẫn an toàn."
"Tôi choáng váng, hai tay vô thức bám vào áo anh."
"Nụ hôn của anh quá mãnh liệt khiến tôi gần như không thở nổi."
"Khi anh buông tôi ra, cả hai chúng tôi đều thở dốc."
"Môi tôi sưng đỏ tê dại."
"Anh dùng ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng của tôi."
"Ánh mắt tối sầm lại, giọng nói khàn đặc."
"Lam Khuê, nhớ cho kỹ."
"Em là người của anh."
"Bất cứ kẻ nào dám động đến em."
"Anh sẽ khiến chúng sống không bằng c.h.ế.t."
"Lời tuyên bố bá đạo của anh vẫn còn văng vẳng bên tai."
"Nụ hôn nóng bỏng vẫn còn vương trên môi."
"Đêm đó, Kỳ Tùy Châu không về."
"Anh lấy cớ sợ em ở một mình không an toàn."
"Ngang nhiên chiếm luôn phòng ngủ cho khách trong căn hộ của tôi."
"Tôi biết đây chỉ là cái cớ."
"Anh muốn ở đây."
"Muốn dùng sự hiện diện của mình để trấn an tôi."
"Để nói cho tôi biết rằng dù trời có sập xuống."
"Anh cũng sẽ chống đỡ cho tôi."
"Sự ấm áp len lỏi vào từng tế bào."
"Xua tan đi cái lạnh lẽo của sự phản bội từ kiếp trước."
"Lần đầu tiên sau khi sống lại, tôi có một giấc ngủ thật sâu."
"Không mộng mị."
