Lý Tỉnh Chi Ta Có Thù Báo Thù - 6
Cập nhật lúc: 11/09/2026 04:01
Rõ ràng thuở nhỏ, huynh trưởng cũng từng thân thiết với ta.
Mẫu thân bảo huynh ấy rất mong chờ sự ra đời của ta.
Lúc ta còn nằm trong nôi, huynh ấy đã gục bên nôi, cầm chiếc lắc tay làm ta cười.
Lớn hơn một chút, ta học đi đường, suốt ngày như chiếc đuôi nhỏ bám theo sau lưng huynh ấy.
Chỉ là đi đường hay ngã văng ra, huynh ấy liền cúi xuống vỗ vỗ vai:
"Lên đây, anh cõng em."
Thời thiếu niên, huynh ấy bị bạn học trêu chọc vì đằng sau lúc nào cũng dính một con mắm nhỏ.
Vành tai huynh trưởng đỏ bừng, nhưng vẫn cúi lưng buộc lại dây giày bị tuột:
"Ta có cô muội muội đáng yêu thế này, các ngươi làm gì có."
Sau này dì mất chồng, phụ thân đón bà ta vào phủ chiếu cố.
Mọi thứ đều biến đổi.
Mẫu thân nghiêm khắc với huynh trưởng.
Quân t.ử sáu nghề, không sót món nào.
Sáng sớm dậy đọc sách, không thuộc không được ăn cơm.
Trưa luyện b.ắ.n cung, không trúng bia thì phải luyện thêm tới tối mịt.
Huynh trưởng nghiến răng luyện tập, thỉnh thoảng cũng tủi thân giấu mình sau hòn giả sơn rơi nước mắt.
Ta lén chạy tới đưa khăn tay.
Huynh ấy nhận lấy, ngoảnh mặt đi bảo nhỏ: "Không được mách mẫu thân đâu đấy."
Còn dì lại luôn nhẹ nhàng khuyên lơn mỗi khi huynh trưởng bị mẫu thân quở trách:
"Đứa trẻ còn nhỏ, việc gì phải ép uổng gắt gao thế?"
Bà ta sẽ nấu chè ngọt, làm bánh cho huynh trưởng, sau khi huynh ấy luyện công xong liền xoa bóp cổ tay, dịu dàng bảo "Mệt lắm phải không".
Ban đầu huynh trưởng cũng từng đắn đo.
Nhưng ngày qua ngày, những lời dịu dàng chu đáo, những nụ cười luôn đón chào ấy rốt cuộc vẫn khiến người ta tham luyến hơn sự "vì tốt cho ngươi" lạnh lùng của mẫu thân.
Huynh trưởng ngày càng thân thiết với dì.
Kéo theo đó cũng yêu thích cô biểu muội do dì mang tới.
Biểu muội thân thể yếu ớt, nói năng nhỏ nhẹ.
Huynh trưởng liền dốc lòng che chở.
Đến lượt ta thì chỉ còn sự mất kiên nhẫn và chán ghét.
"Lý Tỉnh Chi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà còn cần người kèm? Chỗ mẫu thân ngươi đừng có làm thuyết khách nữa."
"Được rồi được rồi, mấy ngày nữa ta về kinh, đừng gửi thư làm phiền nữa."
Anh trai của ta đã thay đổi.
Cha mẹ thương con thì phải tính đường dài cho con.
Mẫu thân nghiêm khắc với huynh trưởng là sợ sau này huynh ấy không gánh vác nổi gia đình này.
Những đạo lý ta đều hiểu, nhưng anh trai lại chẳng hề hiểu.
Huynh ấy chỉ thấy mẫu thân lạnh lùng cứng rắn, chỉ thấy dì dịu dàng, chỉ thấy biểu muội đáng thương.
Huynh ấy đã quên mất mẫu thân từng thức trắng đêm túc trực bên giường khi huynh ấy phát sốt.
Quên mất sự lo lắng ân cần, những lời dạy bảo ruột gan của mẫu thân.
Những tình yêu thương được trân trọng trao đi rồi lại bị đập tan tành ấy đều bị huynh ấy xếp xó theo thời gian.
Bụi phủ đầy đường, chẳng ai ngó ngàng.
Chuyện cũ năm xưa như hòn đá ném xuống mặt hồ, kêu lên đinh đang một tiếng, sóng êm chưa dứt.
Mãi tới tận hôm nay, hòn đá ấy rốt cuộc mới chìm xuống đáy.
Gợn sóng từng vòng tan biến, mặt hồ lại trở về phẳng lặng như gương.
……….
Trong gương phản chiếu không còn là bóng trúc u tối chốn cửa sổ phủ đệ ngày cũ, mà là cả một khoảng trời quang đãng.
Ta bước lên một bước.
Ánh nến nhảy múa trên mặt gương, đường nét người trong gương liền trở nên rõ ràng.
Là ta.
Một kẻ lội ngược dòng từ thời gian cũ, rốt cuộc lúc này đã lên được bờ.
"Xem thế nào rồi?"
Ta ngoảnh đầu lại.
Cung Hành chẳng biết đã thong thả bước tới bên cửa từ lúc nào, tựa vào cửa nhìn ta.
Cung Hành hếch cằm lên:
"Nếu hài lòng với căn phòng này thì bảo hạ nhân dọn đồ đạc vào.
Trong phủ Cô phòng trống nhiều lắm, nhưng căn này tọa bắc hướng nam, cửa sổ thông thoáng, nghĩ chắc hợp ý nàng nhất."
Cung Hành sau khi ban thánh chỉ ban hôn lại lấy ra một tờ giấy vàng rực khác.
Đích thân tuyên đọc trước mặt phụ huynh.
Lấy lý do Thái t.ử phi trước khi vào Đông cung cần tới Đại Trưởng công chúa phủ học lễ nghi để đưa ta ra khỏi Hộ bộ Thượng thư phủ.
Giống như đã biết trước hoàn cảnh khó khăn trong phủ, sợ sinh biến cố nên đã chuẩn bị trước.
Ta nhìn người trước mặt.
Cung Hành giả vờ vẻ phong lưu bất trị, tùy ý phóng túng. Nhưng tâm tư lại tinh tế hiếm thấy.
Ta trầm ngâm suy nghĩ, rủ mi mắt xuống:
"Điện hạ đã nhọc lòng rồi."
Lại không kiềm được cất lời hỏi:
"Đây chính là yêu cầu ngày hôm đó sao?"
Cung Hành bật cười lắc đầu:
"Ta giải quyết rắc rối giúp nàng. Lại để nàng hời được một vị phu quân xinh đẹp mang về nhà.
Nếu đây tính là thù lao giữ bí mật giúp nàng thì nàng chiếm lợi quá rồi đấy."
Ta gạt chuỗi hạt trong tay, mỉm cười:
"Thần nữ không thích chiếm lợi. Nhưng nếu có thể trở thành đốm lửa giúp Điện hạ thổi bùng ngọn lửa lớn thì coi như đã đền đáp ân tình của ngài."
Cung Hành muốn mượn ta để ly gián mối quan hệ giữa hai phủ Thẩm, Lý với Vinh Vương.
Ngay từ lúc thánh chỉ ban xuống ta đã hiểu ra điều này.
Triều đình hiện tại, Thái t.ử thế lực lớn nhưng không phải một mình xưng bá.
Sở Vương do Quý phi sinh ra tuổi trẻ tài cao, đang được sủng ái, xung quanh quy tụ một đám người.
Ninh An Hầu Thẩm gia là mẫu tộc của Sở Vương, tự nhiên dốc sức phò trợ.
Còn phụ thân tuy là Hộ bộ Thượng thư, bề ngoài không nghiêng bên nào nhưng sau lưng đã qua lại mật thiết với Ninh An Hầu phủ.
Sở Vương muốn tranh quyền thì cần sự trợ giúp của Hộ bộ.
Nhưng phụ thân sợ đầu sợ đuôi, lúc nào cũng muốn đợi bụi bỏng lắng xuống mới đưa ra quyết định.
Chỉ là thánh chỉ đã ban xuống.
Chẳng mấy ngày nữa, cả kinh thành sẽ biết——
Nữ nhi của Hộ bộ Thượng thư đã trở thành Thái t.ử phi.
Chút tâm tư đứng trên bờ nhìn lửa cháy của phụ thân cũng theo đó mà bị phơi bày ra ánh sáng.
Phía Sở Vương sẽ nghi ngờ phụ thân âm thầm ngả theo bên kia, phụ thân muốn tự chứng minh sự trong sạch thì chỉ còn cách dốc toàn lực theo Sở Vương.
Cung Hành muốn chính là mượn gió bẻ măng.
Rắn không ra khỏi hang thì thôi, một khi đã ra khỏi hang thì điểm yếu tấc lòng sẽ lộ ra trước mắt mọi người.
Cung Hành không sợ Sở Vương hành động, chỉ sợ Sở Vương nằm yên không cựa quậy.
Cung Hành bước tới trước mặt, khẽ cười:
"Lý tiểu thư không làm Thái t.ử phi thì cũng là một mưu sĩ cực giỏi."
