Mặc Y Nghịch Phiến - 11
Cập nhật lúc: 15/07/2026 14:06
Chiều muộn ngày hôm sau, bầu trời Kinh Thành đột ngột đổ một trận mưa xối xả.
Biết rõ giờ tan làm của ca ngày, Tống Kiều lặng lẽ đứng đợi trước cổng lớn của Bệnh viện Kinh Thành.
Cô ta không che ô, mặc cho nước mưa xối xả dội thẳng vào người, làm ướt sũng mái tóc và bộ quần áo xộc xệch.
Gương mặt cô ta hốc hác, đôi môi tái nhợt vì lạnh, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào lối ra vào của tòa nhà ngoại khoa.
Cô ta không còn tư cách để đòi hỏi điều gì, cô ta chỉ mong được gặp lại Mặc Cảnh Hành một lần, dù chỉ là một câu nói.
Đây là cơ hội cuối cùng, là chiếc cọc cứu mạng cuối cùng mà cô ta tự dành cho cuộc đời đang bên bờ vực thẳm của mình.
Khi bóng dáng cao gầy, thẳng tắp của Mặc Cảnh Hành bước ra khỏi sảnh bệnh viện, Tống Kiều như phát điên, lao thục mạng về phía hắn.
"Cảnh Hành!"
Cô ta dang hai tay, chặn ngay trước mặt hắn, hơi thở dồn dập.
Không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách hay khinh miệt của đêm hôm đó, Tống Kiều lúc này quỵ lụy đến đáng thương.
Nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt cô ta, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng.
"Cảnh Hành, em xin lỗi... em thực sự xin lỗi anh... là em bị mờ mắt, là em ngu ngốc mới tin lời Tào Kha."
"Anh tha thứ cho em một lần được không? Chúng ta làm lại từ đầu, em hứa sẽ cùng anh chịu khổ, không bao giờ đòi hỏi nữa."
Cô ta liên tục cầu xin, cúi đầu sửa sai, mong chờ một chút tia sáng tình cảm từ người cũ.
Mặc Cảnh Hành dừng bước, chiếc ô trên tay hắn khẽ nghiêng, che đi những giọt mưa lạnh buốt.
Hắn lặng lẽ nhìn người phụ nữ đang đứng run rẩy trước mặt mình.
Trong đôi mắt thâm trầm như mặt hồ mùa thu của hắn, không còn một chút tia lửa oán hận, không có phẫn nộ, cũng không có bất kỳ một chút lưu luyến hay tình yêu nào sót lại.
Thứ ánh mắt ấy bình thản đến đáng sợ, giống như hắn đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ đi ngang qua đời mình.
Sau khi tiếp nhận truyền thừa đỉnh phong của Mặc gia, tầm mắt của hắn đã đặt ở một vị trí cao vạn trượng, quá khứ này đối với hắn đã hoàn toàn trở thành tro bụi.
Hắn hiểu rất rõ, thứ mà Tống Kiều đang tiếc nuối và khóc lóc cầu xin lúc này hoàn toàn không phải là tình yêu của hắn.
Mà là cô ta đang tiếc nuối tấm T.ử Kim Lệnh, tiếc nuối địa vị bác sĩ chính thức và cái tương lai huy hoàng mà hắn vừa đạt được.
Loại phụ nữ thực dụng này, chưa bao giờ thay đổi bản chất.
Bịch một tiếng.
Tống Kiều hoàn toàn sụp đổ trước ánh mắt thờ ơ của hắn, cô ta quỳ sụp hai đầu gối xuống vũng nước mưa ngay trước cổng bệnh viện.
Bàn tay cô ta run rẩy định túm lấy gấu quần của hắn, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào.
"Cảnh Hành... em van xin anh... cho em một cơ hội sửa sai thôi..."
Mặc Cảnh Hành không hề mở miệng đáp lại, nét mặt không một chút gợn sóng.
Hắn thu lại ánh mắt, cầm ô, dứt khoát nhấc chân sải bước về phía trước.
Hắn đi lướt ngang qua người cô ta, không một chút do dự, không một chút chần chừ.
Hắn điềm nhiên bước đi, giống như đang bước qua một hạt bụi nhỏ nhoi trên mặt đường ướt đẫm.
Mặc Cảnh Hành bước đi từng bước vững vàng, bóng lưng thẳng tắp, không hề có xu hướng quay đầu lại dù chỉ một tích tắc.
Đối với hắn, mối ân oán tình thù giữa hai người đã chính thức khép lại kể từ cái đêm cô ta ném chiếc vòng bạch ngọc xuống đất.
Hình phạt lớn nhất đối với một kẻ thực dụng và hám danh lợi như Tống Kiều, chưa bao giờ là sự trả thù bằng bạo lực hay sỉ nhục công khai.
Mà chính là sự thờ ơ tuyệt đối của hắn, là việc cô ta phải trơ mắt nhìn hắn đứng ở đỉnh cao danh vọng, còn bản thân thì mãi mãi mất đi cơ hội bước vào cuộc đời của hắn.
Sự hối hận sẽ như một loại độc tố, gặm nhấm linh hồn cô ta suốt quãng đời còn lại.
Tống Kiều quỳ rạp giữa màn mưa xối xả, hai tay buông thõng trên mặt đường sũng nước.
Cô ta nhìn bóng lưng ngày càng xa dần của Mặc Cảnh Hành, cảm giác tuyệt vọng và bất lực bóp nghẹt lấy dưỡng khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Két.
Đúng lúc đó, một chiếc xe sedan sang trọng từ từ giảm tốc độ, dừng lại ngay bên cạnh Mặc Cảnh Hành.
Cửa xe mở ra, Đường Chiêu bước xuống, trên người vẫn khoác chiếc áo khoác đen thanh lịch.
Cô nhìn Mặc Cảnh Hành, khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo vang lên giữa tiếng mưa.
"Mặc Cảnh Hành, lên xe đi, tôi đưa cậu đến ca hội chẩn tiếp theo."
Mặc Cảnh Hành gật đầu, bước lên xe, cánh cửa xe đóng lại dứt khoát, chiếc xe nhanh ch.óng lao đi, biến mất vào màn mưa mờ ảo của Kinh Thành.
Tống Kiều ngồi bệt trên nền đất, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài, chỉ biết lặng lẽ nhìn theo vệt bánh xe dần nhạt nhòa.
Khoảnh khắc ấy, cô ta hiểu rằng, bản thân đã hoàn toàn và vĩnh viễn mất đi người đàn ông từng thuộc về mình, quá khứ tươi đẹp đã không còn cách nào níu giữ.
Mặc Cảnh Hành bước đi trong màn mưa, bóng lưng thẳng tắp và bình thản, không hề ngoảnh lại.
Phía sau, Tống Kiều quỳ gục trên mặt đường tựa như một kẻ tâm thần, nước mưa hòa cùng nước mắt lạnh buốt.
Xa xa, Đường Chiêu đứng cạnh xe lặng lẽ chờ anh, báo hiệu một chương mới của cuộc đời Mặc Cảnh Hành đã bắt đầu, còn quá khứ chỉ còn là điều không thể níu giữ.
Chương 9
Sau khi vụ án hối lộ và cố ý hại người của cha con họ Tào chính thức khép lại, Ban quản trị Bệnh viện Kinh Thành tổ chức một cuộc họp nhân sự đặc biệt.
Toàn bộ các thành viên trong ban giám đốc đều có mặt đông đủ.
Đường Chiêu đứng ở đầu bàn, dứt khoát đẩy tập hồ sơ năng lực của Mặc Cảnh Hành lên trước.
"Dựa trên thành tích cứu sống đại lão Kinh Bắc và năng lực lâm sàng xuất sắc, tôi đề cử Mặc Cảnh Hành đảm nhiệm vị trí quyền Phó trưởng khoa Ngoại lâm sàng."
Một vài giám đốc nhìn nhau, không ai có thể đưa ra lý do phản đối.
Chiến tích của hắn quá lớn, năng lực lại vượt trội tuyệt đối.
Quyết định được thông qua với sự đồng thuận hoàn toàn từ ban lãnh đạo.
Mặc Cảnh Hành chính thức bước lên nấc thang quyền lực đầu tiên trong sự nghiệp.
Tại khu vực khoa Ngoại, không khí làm việc đã thay đổi hoàn toàn.
Mặc Cảnh Hành khoác trên mình chiếc áo blouse mới, sải bước đi qua các phòng bệnh.
Những bác sĩ từng khinh miệt hắn, nay vừa thấy bóng dáng hắn liền vội vàng đứng thẳng, cung kính chào hỏi một tiếng.
"Bác sĩ Mặc, ca phẫu thuật tuần trước của anh thực sự rất tuyệt vời."
"Trưởng khoa Mặc, lần sau có ca lâm sàng khó, anh cho phép tôi đi theo học hỏi với nhé?"
Nhiều bác sĩ trẻ chủ động tìm đến phòng làm việc để xin hắn chỉ dẫn.
Những kẻ từng hoài nghi, từng hùa theo Tào Kha cô lập hắn, nay đều cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi sâu sắc.
Danh tiếng của Mặc Cảnh Hành lúc này đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi bệnh viện Kinh Thành.
Trong văn phòng khoa Ngoại, Đường Chiêu khẽ đẩy tập hồ sơ bệnh án sang phía Mặc Cảnh Hành.
Hai người vừa cùng nhau hoàn thành một ca đại phẫu kéo dài suốt tám tiếng đồng hồ.
Đường Chiêu nhìn góc nghiêng tập trung của hắn, bàn tay khẽ siết c.h.ặ.t chiếc b.út máy.
Trong suốt thời gian làm việc chung, cô nhận ra hắn không chỉ có một y thuật nghịch thiên, mà hành sự lại vô cùng điềm tĩnh, khiêm tốn.
Dù đứng ở đỉnh cao danh vọng, hắn vẫn luôn đặt an toàn của bệnh nhân lên hàng đầu, chưa từng kiêu ngạo.
Sự trân trọng và ngưỡng mộ ban đầu trong lòng Đường Chiêu dần chuyển hóa thành một thứ cảm xúc vô cùng đặc biệt.
Cô khẽ mỉm cười khi hắn ngước mắt lên nhìn, một thứ tình cảm dịu dàng âm thầm bén rễ mà chính cô cũng chưa nhận ra.
Trước ngày làm thủ tục xuất viện, vị đại lão Kinh Bắc một lần nữa mời riêng Mặc Cảnh Hành đến phòng VIP.
Các vệ sĩ mặc vest đen được lệnh rút hết ra ngoài hành lang, khóa c.h.ặ.t cửa lại.
Đại lão Kinh Bắc ngồi trên giường bệnh, thần sắc hồng hào, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ thâm trầm.
"Cậu trẻ, tấm T.ử Kim Lệnh tôi tặng cậu, đã bắt đầu gây chú ý rồi đấy."
"Nhiều thế lực cổ xưa tại vùng Kinh Bắc đang điên cuồng dò hỏi thông tin về người trẻ tuổi được tôi coi trọng."
Mặc Cảnh Hành vẫn giữ thái độ bình thản, khẽ gật đầu như đã dự liệu từ trước.
