Mặc Y Nghịch Phiến - 4
Cập nhật lúc: 15/07/2026 14:05
Bọn họ hoàn toàn không biết rằng, ở ngay sảnh tầng một, Mặc Cảnh Hành đã bước ra khỏi thang máy.
Hai người sắp gặp lại nhau, nhưng Mặc Cảnh Hành của ngày hôm nay đã không còn là kẻ có thể để bọn họ tùy ý nhào nặn.
Hắn đứng trước gương lớn ở hành lang, nhìn bàn tay từng bị bẻ gãy nay đã hoàn hảo không một vết sẹo.
Ánh mắt hắn lướt qua tòa nhà quen thuộc, sâu thẳm, lạnh lùng và mang theo sát khí sắc lẹm.
Vận mệnh của hắn đã chính thức lật sang trang mới.
Chương 3
Tám giờ sáng, ánh bình minh nhạt nhòa của Kinh Thành chiếu xuống sân bệnh viện.
Mặc Cảnh Hành thong thả bước xuống từ xe buýt, đi thẳng về phía cổng lớn của Bệnh viện Kinh Thành.
Hắn vẫn mặc chiếc quần tây sờn gối và khoác chiếc áo blouse trắng đã giặt đến bạc màu.
Thế nhưng, khí chất trên người hắn lúc này đã hoàn toàn thay đổi so với ngày hôm qua.
Ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi, tự ti của một kẻ thấp cổ bé họng suốt ngày bị chèn ép.
Từng bước chân của hắn điềm tĩnh, vững vàng như bàn thạch, tỏa ra một loại áp bách vô hình khiến người đối diện phải né tránh.
Hắn khẽ chớp mắt, nỗ lực khống chế luồng linh lực đang khẽ d.a.o động nơi mi tâm.
Khi hắn vô tình nhìn về phía một người đàn ông trung niên đi ngược chiều, Thiên Nhãn đột ngột d.a.o động.
Trong mắt hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông kia lập tức trở nên trong suốt, để lộ hai lá phổi đang chuyển sang màu xám đen xơ xác cùng những luồng khí lạnh lẽo tụ tập xung quanh.
Bệnh lao phổi giai đoạn ba, sinh khí đã hao hụt gần hết.
Mặc Cảnh Hành khẽ giật mình, vội vàng thu hồi thần thức, nhắm mắt lại trong giây lát để ép Thiên Nhãn tắt đi.
Cảm giác choáng váng nhẹ lập tức biến mất.
Hắn thầm nghĩ, truyền thừa này quả thực quá nghịch thiên, nhưng hiện tại tinh thần lực của hắn còn yếu, không thể tùy tiện lạm dụng nếu không muốn tự làm tổn thương chính mình.
Hắn hít một hơi thật sâu, sải bước đi vào khu vực nội trú khoa Ngoại.
"Ơ? Đó chẳng phải là Mặc Cảnh Hành sao?"
Một nữ điều dưỡng vừa nhìn thấy hắn liền thốt lên, suýt chút nữa đ.á.n.h rơi khay t.h.u.ố.c trên tay.
Mấy bác sĩ thực tập đứng gần đó cũng quay đầu lại, trợn tròn mắt nhìn hắn như thể vừa nhìn thấy ma.
"Không phải bảo tối qua hắn bị người ta đ.á.n.h gãy tay, còn bị bẻ ngón tay sao?"
"Đúng thế, tôi nghe nói gãy xương nghiêm trọng lắm, làm sao hôm nay lại đi làm bình thường thế kia?"
Mặc Cảnh Hành phớt lờ những ánh mắt dò xét, khẽ mỉm cười chào hỏi vài đồng nghiệp quen thuộc rồi đi thẳng về phía phòng thay đồ.
Bàn tay phải của hắn để trần, năm ngón tay thon dài, lành lặn hoàn mỹ, không hề có một vết băng bó hay sưng tấy nào.
"Tin đồn nhảm nhí thật, tay hắn thế kia mà bảo là gãy xương cái gì chứ."
"Chắc chắn có kẻ ghen ăn tức ở nên mới thêu dệt chuyện bôi nhọ hắn rồi."
Mấy người đứng sau lưng xì xào bàn tán, bắt đầu nghi ngờ về tính xác thực của tin đồn tối qua.
Mặc Cảnh Hành vừa thay xong thường phục, chuẩn bị bước ra hành lang thì đụng mặt hai người.
Tống Kiều và Tào Kha.
Tống Kiều vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Hành đứng sừng sững trước mặt thì sắc mặt lập tức tái mét, lùi lại một bước theo bản năng.
Tào Kha thì như bị sét đ.á.n.h ngang tai, nụ cười ngạo nghễ trên mặt gã đông cứng lại.
Ánh mắt gã dán c.h.ặ.t vào bàn tay phải đang buông thõng của Mặc Cảnh Hành.
Không sưng, không tím, ngón tay trỏ từng bị gã tự tay bẻ gãy đêm qua giờ đây đang cử động cực kỳ linh hoạt.
"Mày... làm sao có thể?"
Tào Kha lắp bắp, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự kinh hoàng.
Đêm qua chính gã đã nghe rõ tiếng xương gãy rắc rắc cơ mà.
Mặc Cảnh Hành nhàn nhạt nhìn gã, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t.
"Bác sĩ Tào có việc gì sao?"
Giọng nói của hắn quá đỗi bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến Tào Kha cảm thấy rợn tóc gáy.
Tào Kha hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải lấy lại sự ngạo mạn thường ngày.
Gã thầm nghĩ chắc chắn đêm qua mình chưa ra tay đủ nặng, hoặc tên này chỉ đang cố uống t.h.u.ố.c giảm đau để tỏ ra bình thường nhằm giữ thể diện.
"Hừ, mạng của mày cũng dai thật đấy."
Tào Kha cười lạnh, tiến sát tai Mặc Cảnh Hành hạ thấp giọng.
"Nhưng hôm nay mày mò đến đây cũng vô ích thôi."
"Bệnh viện Kinh Thành này không phải là nơi để loại rác rưởi như mày muốn đến thì đến, muốn đi thì đi."
Tống Kiều ở bên cạnh cũng lấy lại tinh thần, cô ta nhìn Mặc Cảnh Hành với ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
"Mặc Cảnh Hành, anh có thể đừng bám đuôi tôi nữa được không?"
"Đã bị đuổi việc rồi còn mặt dày mò đến đây, anh không thấy nhục nhã à?"
Mặc Cảnh Hành lười đôi co với hai kẻ này, hắn lách người bước qua bọn họ như đi qua hai gốc cây ven đường.
Sự thờ ơ của hắn khiến Tào Kha tức điên người.
"Mày đứng lại đó cho tao!"
Tào Kha quát lên, lập tức rút điện thoại ra gọi một cuộc gọi.
Mười phút sau, tại phòng hành chính của khoa Ngoại.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm khi Phó viện trưởng Tào bước vào, theo sau là Tào Kha và một vài nhân viên hành chính.
Nhiều bác sĩ và điều dưỡng đứng hóng chuyện bên ngoài hành lang, xì xào bàn tán.
Phó viện trưởng Tào ngồi xuống chiếc ghế chủ vị, sắc mặt nghiêm nghị, đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
"Mặc Cảnh Hành đâu? Gọi hắn vào đây."
Mặc Cảnh Hành thản nhiên bước vào phòng, đứng đối diện với Phó viện trưởng Tào.
Tào Kha đứng sau lưng bố mình, khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn hắn với ánh mắt đắc ý của kẻ chiến thắng.
Phó viện trưởng Tào ho khan một tiếng, giọng nói tràn đầy vẻ bề trên và uy quyền tuyệt đối.
"Cậu Mặc, qua báo cáo của các nhân sự trong khoa, bệnh viện quyết định hủy bỏ suất chuyển chính thức của cậu kể từ ngày hôm nay."
"Lý do là đạo đức cá nhân của cậu có vấn đề nghiêm trọng, không đủ tư cách để trở thành bác sĩ chính thức của bệnh viện Kinh Thành."
Lời tuyên bố vừa dứt, những tiếng xì xào bên ngoài lập tức im bặt.
Mọi người đều hiểu, đây rõ ràng là đòn chèn ép chí mạng của cha con họ Tào nhằm đẩy Mặc Cảnh Hành vào đường cùng.
Đối mặt với quyết định bất công này, Mặc Cảnh Hành không hề nổi nóng, cũng không có vẻ gì là sợ hãi hay suy sụp.
Khớp ngón tay hắn không thèm siết c.h.ặ.t, cơ thể đứng thẳng tắp, thần thái thản nhiên tự tại.
Hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Phó viện trưởng Tào.
"Tôi có thể hỏi về căn cứ cụ thể của quyết định này không?"
"Tôi vi phạm điều lệ nào của bệnh viện? Và đạo đức cá nhân của tôi có vấn đề ở điểm nào?"
Phó viện trưởng Tào nheo mắt, gã không ngờ một tên thực tập sinh lại dám chất vấn mình trước mặt mọi người.
Tào Kha lập tức bước lên một bước, cười lạnh cắt lời.
"Mày còn cần bằng chứng sao?"
"Lối sống buông thả, thường xuyên gây gổ ngoài giờ làm việc, năng lực lâm sàng kém cỏi."
"Bố tao là Phó viện trưởng, ông ấy nói mày không đủ tư cách thì chính là không đủ tư cách!"
"Mày chỉ là một tên thực tập sinh không bối cảnh, lấy cái gì ra để đòi căn cứ?"
Sự ngông cuồng của Tào Kha khiến nhiều đồng nghiệp xung quanh cảm thấy bất bình, nhưng không ai dám lên tiếng.
Mặc Cảnh Hành khẽ cười nhạt, sự điềm tĩnh của hắn càng làm nổi bật vẻ hống hách, nực cười của cha con họ Tào.
"Thế sao?"
Đúng lúc bầu không khí trong phòng hành chính căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy ra từ bên ngoài.
"Suất chuyển chính thức của khoa Ngoại, từ khi nào lại do Phó viện trưởng quyết định hoàn toàn mà không thông qua tôi vậy?"
Một giọng nói sắc lạnh, trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang lên phá vỡ sự im lặng.
Mọi người đồng loạt quay đầu lại.
Đường Chiêu bước vào phòng.
Cô khoác trên mình chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, mái tóc buộc cao gọn gàng, gương mặt sắc sảo xinh đẹp nhưng toát ra vẻ lạnh lùng khó gần.
Là Trưởng khoa Ngoại trẻ tuổi nhất trong lịch sử bệnh viện Kinh Thành, cô nổi tiếng là người quyết đoán, công tư phân minh và cực kỳ bảo thủ trước những hành vi đi cửa sau.
Sự xuất hiện của Đường Chiêu khiến Phó viện trưởng Tào khẽ biến sắc, nụ cười trên môi Tào Kha cũng lập tức tắt ngúm.
Cô đi thẳng đến trước bàn làm việc, ánh mắt sắc lẹm lướt qua cha con họ Tào rồi dừng lại trên người Mặc Cảnh Hành.
"Chủ nhiệm Đường, đây là quyết định của ban giám đốc..."
Phó viện trưởng Tào cố lấy lại thể diện, lên tiếng giải thích.
"Quyết định của ban giám đốc hay là tư oán cá nhân của cha con ông?"
Đường Chiêu thẳng thừng ngắt lời, không nể mặt Phó viện trưởng dù chỉ một chút.
"Hồ sơ năng lực của Mặc Cảnh Hành ba năm qua luôn đứng đầu khoa, đóng góp lâm sàng vượt trội."
"Nếu chỉ vì vài lời đồn nhảm nhí vô căn cứ mà sa thải một bác sĩ tài năng, khoa Ngoại của tôi sẽ trở thành trò cười cho cả ngành y tế."
Cô đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đanh thép.
"Tôi yêu cầu tạm dừng mọi quyết định liên quan đến Mặc Cảnh Hành cho đến khi có báo cáo thẩm định chuyên môn chính thức từ tôi."
Sự quyết đoán của Đường Chiêu khiến căn phòng im phăng phắc, không ai dám hó hé nửa lời.
Phó viện trưởng Tào tức xanh mặt nhưng không thể làm gì hơn, đành hậm hực dẫn Tào Kha rời đi.
"Mặc Cảnh Hành, cậu đi theo tôi."
Đường Chiêu để lại một câu rồi quay lưng bước đi.
