Mãi Mãi Buộc Lại Tim Chàng - 5
Cập nhật lúc: 21/06/2026 07:01
Trong tay nàng ta bưng một chiếc bát sứ men xanh, cười tươi đi tới bên giường ta.
Nàng ta cúi người xuống, đưa bát t.h.u.ố.c tới trước mặt ta.
“Tỷ tỷ, bát t.h.u.ố.c này là do chính tay phu quân điều chế cho tỷ.”
Bát t.h.u.ố.c đen đặc, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Ta nhìn chằm chằm vào nó, lòng từng chút từng chút chìm xuống nhưng trên mặt lại chỉ cười lạnh:
“Thật nực cười. Một trắc thất như ngươi, có tư cách gì mà bắt ta uống t.h.u.ố.c?”
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.
Ta ngẩng đầu lên, Tiêu Nghiễn cao lớn đứng ở cửa từ trên cao nhìn xuống ta.
Nỗi sợ hãi trong mắt hắn đã bị một thứ khác thay thế, là sự quyết tuyệt.
Ta nhìn hắn, không còn sức để khóc cũng không còn sức để hận.
Ta chật vật lăn xuống khỏi giường, quỳ bên chân hắn.
Dùng đầu ngón tay khẽ lau đi chút bụi bám trên mũi giày của hắn.
“Tiêu Nghiễn. Chỉ cần để ta sinh đứa bé này ra… ta sẽ không bao giờ dây dưa với chàng nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ta cầu xin chàng, Tiêu Nghiễn. Cả đời này ta chỉ cầu xin chàng một lần này thôi.”
Tiêu Nghiễn cúi đầu, trong mắt hắn thoáng qua một tia đau đớn rất ngắn, chỉ lóe lên rồi biến mất.
Hắn cúi người xuống, bóp lấy cằm ta, từng chữ từng chữ nói:
“Uống đi. Có lợi cho cả nàng và ta.”
Sau đó xoay người từng bước từng bước đi ra khỏi phòng, không hề quay đầu lại dù chỉ một lần.
Thẩm Mị Tuyết ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay nâng cằm ta lên, ghé sát mặt tới.
“Tỷ tỷ cứ yên tâm. Đây không phải t.h.u.ố.c phá thai.”
“Thuốc phá t.h.a.i giống như d.a.o cùn cắt thịt, phải chịu đau đớn rất lâu. Tiêu lang không nỡ cùng tỷ chịu loại đau khổ ấy đâu. Đây là t.h.u.ố.c lấy mạng người chính tay Tiêu lang điều chế, chỉ cần chịu đau một lúc là sẽ qua thôi.”
Nàng ta đưa bát t.h.u.ố.c tới bên miệng ta rồi bật cười.
Tiếng cười ấy như những mũi kim đ.â.m vào tai ta.
“Ta thật muốn xem thử, sau khi tỷ mất mạng rồi, còn lấy chuyện cảm giác tương thông ra uy h.i.ế.p Tiêu lang của ta thế nào nữa.”
Vừa nói, nàng ta vừa túm tóc ta mạnh mẽ đổ cả bát t.h.u.ố.c đen đặc ấy vào miệng ta.
Ta không còn sức để chống cự, mặc cho t.h.u.ố.c theo cổ họng trôi xuống.
Đắng quá, đắng đến mức nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Khoảnh khắc uống hết bát t.h.u.ố.c, ta nhìn thấy Thẩm Mị Tuyết tiện tay ném chiếc bát không đi rồi xoay người nghênh ngang rời khỏi.
Bộ y phục đỏ hồng của nàng ta trước mắt ta lay động một chút rồi nhòe thành một vệt m.á.u.
Cơn đau như xé nát thân thể lan khắp toàn thân.
Từng tấc từng tấc thiêu đốt gan ruột, thiêu đốt l.ồ.ng n.g.ự.c, thiêu đốt cổ họng.
Ta ngã xuống giữa vũng m.á.u đen mình nôn ra.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, mơ hồ nghe thấy từ thiên sảnh truyền đến một tiếng động nặng nề như có ai đó ngã mạnh xuống đất.
Là Tiêu Nghiễn.
Đó là lần cuối cùng hắn cảm nhận nỗi đau của ta.
7
“Cô nương, đây là loại gấm tốt nhất của cửa tiệm chúng tôi. Tơ mỏng mềm mại, độ rủ cực đẹp. Cô nương mua vài tấm mang về may mấy bộ váy lụa thì rất thích hợp.”
Tiếng của tiểu nhị trong tú phường vang bên tai.
Ta từ những ký ức của kiếp trước hoàn hồn lại, nâng đầu ngón tay lên, nhẹ nhàng lau khóe mắt.
Sau đó chỉ vào mấy cuộn vải ở góc phòng:
“Những tấm gấm do Tô thị dệt này, gói hết cho ta.”
“Vâng, cô nương đợi một lát.”
Ta tựa bên cửa sổ lặng lẽ nhìn tiểu nhị đóng gói vải vóc.
Ánh nắng xiên qua song cửa rơi lên đôi tay ta.
Thon dài như ngọc không có lấy một vết sẹo nhỏ.
Ta khép mắt lại, đến khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt đã không còn hơi nước.
Bây giờ ta vẫn ổn, đôi tay của ta cũng vẫn lành lặn.
Nếu ông trời đã cho ta cơ hội sống lại một lần vậy đời này, ta nhất định phải sống cho ra dáng.
Tú phường, ta sẽ mở lại.
Tấm biển hiệu của Tô thị, ta sẽ treo lên lần nữa.
Còn về Tiêu Nghiễn, không cần tiếp tục phí thời gian nữa.
Hòa ly sạch sẽ dứt khoát, một nhát cắt đứt hoàn toàn.
Trước khi trở về Tiêu phủ, ta ghé vào Vọng Giang Lâu ở đầu phố.
Gọi một bình rượu và hai đĩa thức ăn nhỏ.
Vừa gắp được vài đũa, câu chuyện của bàn bên cạnh đã lọt vào tai ta.
“Nghe chuyện vị thứ t.ử của Tiêu gia chưa?”
“Tiêu Tễ Minh à?”
“Chính là hắn.”
“Người có tài nhất trong cả Tiêu gia. Nghe nói ban đầu Tiêu lão gia còn định giao mấy mối làm ăn ở phía Nam cho hắn quản lý.”
“Vậy sao hắn vẫn sống trong căn nhà nát ở cuối ngõ?”
“Đó mới là chuyện lạ.”
“Cả gia tộc chia cho hắn một nửa sản nghiệp mà hắn không thèm nhận.”
“Không những thế còn ăn nói hỗn xược, cãi lại Tiêu lão gia.”
“Tiêu lão gia tức hắn không chịu phấn đấu theo ý mình, đ.á.n.h liền mấy chục trượng gia pháp rồi đuổi ra khỏi nhà.”
“Nghe nói bị đ.á.n.h đúng hôm tuyết rơi.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tuyết trong sân bị m.á.u nhuộm đỏ cả một mảng lớn.”
“Giờ hắn sống một mình ở cuối ngõ, nghèo túng chẳng khác gì một thư sinh bần hàn, ngày nào cũng chỉ cắm đầu đọc sách.”
“Thật kỳ lạ.”
Đôi đũa trong tay ta khựng lại.
Tiêu Tễ Minh.
Kiếp trước, khi ta thêu kim vào đầu ngón tay đến ngất đi, chính hắn là người dẫn phủ y đạp cửa xông vào.
Khi ta dưỡng thương, hắn đã vào kinh nhậm chức.
Vậy mà vẫn sai người vượt ngàn dặm đưa tới cho ta những loại t.h.u.ố.c trị ngoại thương chỉ có ở kinh thành.
Đời này, vẫn chưa đến lúc hắn tham gia khoa cử.
Trong tay ta có bạc, chi bằng bây giờ đem tới cho hắn một ít xem như trả lại phần ân tình ấy.
Như vậy… ta cũng có thể hoàn toàn cắt đứt mọi dây dưa với Tiêu gia.
8
Căn nhà ở cuối ngõ còn tồi tàn hơn cả những gì người ta đồn đại.
Cánh cửa gỗ khép hờ, lớp sơn trên khung cửa đã bong tróc loang lổ.
Ta gõ mấy tiếng, không có ai đáp lại.
Ta đưa tay đẩy cửa bước vào, bên trong rất yên tĩnh.
Một chiếc bàn thấp, một nghiên mực cũ kỹ, nơi góc tường chất đầy sách cao đến nửa người.
Dưới cửa sổ trải một tấm đệm mỏng, đến cả màn che cũng không có.
Ta đặt túi gấm đựng đầy bạc trong lòng xuống bàn.
Đang định rời đi thì ánh mắt lại bị một cuộn giấy đang trải trên bàn giữ lại.
