Mãi Mãi Buộc Lại Tim Chàng - 9
Cập nhật lúc: 21/06/2026 07:02
Chàng gầm khẽ một tiếng rồi lao tới.
Hai nam nhân cao lớn lập tức lao vào đ.á.n.h nhau giữa phòng.
Bàn ghế, đồ sứ, chân nến… lần lượt bị hất đổ, vỡ tan, cả căn phòng trở nên hỗn loạn.
Ta từ trên giường ngồi dậy, chỉnh lại y phục rồi vịn cột giường đứng lên.
Một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Tiêu Nghiễn bị trúng một quyền thật mạnh vào mặt, khóe môi bật m.á.u nhưng ta chẳng cảm nhận được gì.
Cảm ứng chung đã biến mất sạch sẽ không còn sót lại chút nào.
Ta sững sờ đứng tại chỗ.
Đột nhiên nhớ tới khi mới gả vào Tiêu gia, vì chuyện cảm ứng chung mà ta và Tiêu Nghiễn từng tra cứu khắp y thư cổ tịch.
Có một quyển cổ tịch từng viết:
“Cảm ứng chung là duyên phận khiến hai số mệnh liên kết với nhau. Chỉ khi một trong hai người hoàn toàn trao trái tim mình cho người khác, số mệnh cũ mới đứt đoạn, để nối tiếp một đoạn duyên mới.”
Thì ra là vậy.
Khi đêm qua ta và Tiêu Tễ Minh thật sự hòa làm một cả thân lẫn tâm, duyên phận giữa ta và Tiêu Nghiễn đã hoàn toàn chấm dứt.
Thì ra mặt đối lập của tình yêu không phải hận cũng không phải chán ghét mà là không còn cảm giác.
Nam nhân trước mắt này, người mà ta từng si mê yêu thương suốt một đời.
Từ nay về sau, đau đớn của hắn, buồn bã của hắn, vui vẻ của hắn… tất cả mọi thứ đều không còn liên quan gì tới ta nữa.
Tiếng đ.á.n.h nhau càng lúc càng dữ dội.
Ta nhìn thấy Tiêu Nghiễn rút từ trong tay áo ra một thanh đoản chủy thủ.
Nhân lúc giằng co, hắn trở tay đ.â.m mạnh về phía cánh tay Tiêu Tễ Minh.
Máu tươi lập tức nhuộm đỏ tay áo trắng như tuyết của Tiêu Tễ Minh.
Tim ta đau nhói, cả người như nổ tung.
Ta lao tới chắn trước mặt Tiêu Tễ Minh.
“Tiêu Nghiễn, nếu ngươi còn dám làm tổn thương chàng ấy thêm một chút nào nữa, ta sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Bàn tay cầm chủy thủ của Tiêu Nghiễn cứng đờ giữa không trung.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta không lùi nửa bước, từng chữ trong miệng đều rõ ràng vô cùng:
“Nghe cho rõ đây. Dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương bản thân nữa.”
“Nhưng ta nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi.”
Thanh chủy thủ tuột khỏi tay Tiêu Nghiễn.
Keng! một tiếng vang lên, rơi xuống mặt đất.
Trong khoảnh khắc ấy, sự điên cuồng trong mắt hắn, màu đỏ trong mắt hắn, nỗi hận trong mắt hắn tất cả đều từng chút từng chút tan biến chỉ còn lại hối hận.
Hắn lùi về sau một bước, va mạnh vào tấm bình phong chạm hoa phía sau.
Rất lâu sau như thể toàn bộ sức lực trong người đều bị rút cạn.
Hắn khẽ nói:
“Đi đi. Cút khỏi Tiêu gia.”
“Cả đời này đừng để ta nhìn thấy các người nữa.”
13
Ta dìu Tiêu Tễ Minh từng bước từng bước đi ra khỏi cổng lớn Tiêu gia.
Ngoài cửa là tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai, như thể đã soi tan hết tuyết phủ của nửa đời người.
Trong những ngày Tiêu Tễ Minh vào kinh dự thi, ta trở về Tô gia, đem tấm biển “Tô thị Tú Trang” trong từ đường đã phủ bụi mấy năm lau chùi cẩn thận đến sáng bóng.
Sau đó tự tay treo nó trở lại trước cửa hiệu.
Ngày các trưởng bối trong tộc tới thăm ta, ta đứng trước mặt mọi người, thêu một bức “Tịnh Đế Liên”.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, cả đóa hoa đã hiện lên trên mặt lụa.
Màu sắc nơi cánh hoa chuyển dần tự nhiên đến mức không nhìn ra dấu vết đường kim.
Gió vừa thổi qua, đóa hoa như muốn rung rinh rơi khỏi mặt lụa.
Trong chốc lát, cả hội trường đều trầm trồ tán thưởng.
Năm ấy, khi bảng vàng khoa cử được công bố, khắp vùng Giang Nam đều truyền tai nhau:
Thứ t.ử Tiêu gia, Tiêu Tễ Minh, được đích thân hoàng thượng điểm làm Thám Hoa, bổ nhiệm chức Hàn Lâm Biên Tu.
Quan sai báo tin mừng chen kín chính viện Tiêu gia thế nhưng vị đích trưởng t.ử nổi tiếng kiêu ngạo là Tiêu Nghiễn lại chẳng thấy tung tích đâu.
Nghe nói kể từ ngày ta rời đi, hắn đã giải tán các thiếp thất, mặc kệ cơ nghiệp đồ sộ của gia tộc, ra ngoài du ngoạn, nửa năm cũng không về nhà lấy một lần khiến Tiêu lão gia tức đến đổ bệnh nằm liệt giường, Đại phu nhân còn khóc mù một mắt.
Ba năm sau.
Tiêu Tễ Minh lập được nhiều công lao trong triều, hoàng thượng luận công ban thưởng.
Chàng cả gan xin hai ân điển.
Một là được trở về quê làm quan địa phương.
Còn một điều khác là xin được ban hôn.
Ngày áo gấm về làng, chàng không trở về Tiêu gia trước mà ngựa không dừng vó chạy thẳng tới Tô gia cầu thân.
Cả con phố đều bị những gánh sính lễ chàng mang từ kinh thành về chiếm kín.
Ta đứng sau khung cửa sổ tầng hai, nhìn chàng cưỡi ngựa cao lớn chậm rãi đi qua giữa phố.
Chàng ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn ta như đang nói:
“Tô Thanh Oản, ta tới cưới nàng đây.”
Ta lại một lần nữa xuất giá vào Tiêu phủ.
Chỉ là lần này, Tiêu phủ ấy là phủ đệ do chính Tiêu Tễ Minh dựng nên.
Ngày thành thân, quả thực là kiệu tám người khiêng.
Lụa đỏ trải dài mười dặm, tiếng trống tiếng nhạc vang động trời đất.
Cả con phố dài đông nghịt người, ai nấy đều muốn nhìn vị nữ chủ sự của Tô thị Tú Trang, người được đích thân hoàng thượng ban hôn, xuất giá vinh quang đến nhường nào.
Đêm động phòng hoa chúc, Tiêu Tễ Minh ngồi bên mép giường, dịu dàng tháo từng cây trâm ngọc trên tóc ta xuống.
Ta nhìn gương mặt chàng phản chiếu trong gương đồng, bỗng khẽ hỏi:
“Tiêu Tễ Minh, ta là nữ nhân đã tái giá, đáng để chàng bày ra trận thế lớn như vậy sao?”
Động tác của chàng khựng lại, sau đó cúi đầu hôn lên trán ta.
“Ta chỉ biết nàng là Tô Thanh Oản, là người ta muốn yêu suốt cả đời.”
Ta xoay người nhào vào lòng chàng.
Đêm ấy, Tiêu Tễ Minh hoàn toàn mất đi sự kiềm chế, ngay cả ánh nến cũng bị va chạm đến vỡ vụn.
14
Mười năm thoắt cái đã trôi qua.
Quan chức của Tiêu Tễ Minh từng bước từng bước thăng tiến đến hàng Tam phẩm.
Người trong triều nhắc tới chàng, không ai là không giơ ngón tay cái khen ngợi:
“Tiêu đại nhân là người thanh liêm chính trực nhất.”
“Tiêu đại nhân suốt mười năm qua chưa từng nạp lấy một thiếp thất.”
