Mái Tóc Bạc Của Nhiếp Chính Vương - 7

Cập nhật lúc: 22/07/2026 12:02

Ta để lại cành đào gỗ, thốt ra những lời tàn nhẫn nhất để ép hắn phải sống, phải chạy trốn:

"Ta chán ngươi rồi. Ngươi quá trẻ, quá nghèo, chẳng bảo vệ nổi ta."

Trở về Lý gia, ta bị đ.á.n.h đến mức hỏng mất đôi mắt, chấn thương tâm lý nặng nề khiến trí nhớ ta tự động phong tỏa sáu tháng tự do ấy. 

Ta quên mất thiếu niên tóc đen năm nào, chỉ nhớ mình là một góa phụ góa chồng, cam chịu sống qua ngày ở góc thành Cẩm Châu.

Còn hắn...

Hắn đã mang theo cành đào gỗ ấy, uống thứ kịch độc Phạn Thiên để giả chế t trốn khỏi kinh thành. 

Hắn bò từ đống thây ma lên, từng bước nhuốm m.á.u trở thành Nhiếp Chính Vương, tìm kiếm ta suốt một nghìn tám trăm ngày đêm.

Hắn biến tóc mình thành màu bạc trắng, chỉ vì một câu nói đùa năm xưa của ta.

"Tiêu Dật..."

Ta thầm thì cái tên ấy. Ngọt ngào, đắng ngắt và đau đớn đến xé lòng.

Lồng n.g.ự.c ta phập phồng dữ dội. Ta đưa bàn tay run rẩy lên, nhẹ nhàng luồn ngón tay vào mái tóc bạc trắng xơ xác, lạnh ngắt của người đàn ông đang gục đầu trong lòng ta.

Hắn khẽ giật mình, thân hình cứng đờ lại. Hắn chậm rãi ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu chật vật nhìn ta với sự ngơ ngác, sợ hãi tột cùng.

Hắn sợ đây lại là một cơn mơ.

Hắn sợ khi tỉnh lại, ta lại dùng ánh mắt lạ lẫm, xa cách của một "thảo dân" để nhìn hắn.

"A Nguyệt...?" Hắn cất giọng, nhỏ đến mức gần như vô thanh.

Ta tháo dải lụa che mắt ra, vứt xuống sàn đá đẫm m.á.u.

Mắt ta cay xè vì ánh trăng ch.ói lóa, nhưng ta không nhắm lại. 

Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhạt, vào vết sẹo nhỏ trên trán hắn, vào đôi mắt đang đong đầy nước mắt của hắn.

Ta vươn tay, ôm trọn lấy gương mặt hắn, áp gò má mình vào gò má lạnh ngắt của hắn.

"Chàng thiếu niên của ta..."

Giọng ta run rẩy, nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ:

"...ngươi vất vả rồi."

10.

Màn tuyết năm hăm ba tuổi gầm rú quay về, phủ kín tâm trí ta.

Năm đó, ta không chịu nổi những trận đòn roi tàn bạo của Lý Hoài. Đêm đông lạnh nhất năm, ta ôm vết thương rỉ m.á.u, trốn khỏi con quỷ dữ ấy, liều mạng lao lên đỉnh Mạn Cốt.

Ta tưởng mình sẽ c.h.ế.t cóng giữa tuyết trắng.

Nhưng ta lại nhặt được một thiếu niên.

Hắn nằm trong hốc đá, toàn thân be bét m.á.u, hai ngón tay bên tay trái bị c.h.ặ.t đứt thô bạo, vệt m.á.u kéo dài tàn nhẫn trên tuyết. 

Lúc đó, hắn là một hoàng t.ử thất thế bị hoàng thất truy sát, thân tàn ma dại, ánh mắt dại đi vì kiệt sức và căm hận.

Ta gom củi khô, dùng đá lửa nhen lên ngọn lửa nhỏ trong hang đá.

Sáu tháng đó, ta chưa từng hỏi thân phận của hắn.

Ta chia cho hắn phân nửa củ cải nướng, cùng hắn ấp ôm chén rượu nếp nóng cay nồng để xua đi cái lạnh cắt da cắt thịt. 

Ta tự tay lấy con d.a.o gọt hoa quả, đẽo gọt một cành đào gỗ nham nhở, cười ngông cuồng dúi vào tay hắn: "Tín vật định tình đấy. Sau này giàu sang đừng quên ta."

Khi ấy, ta tự do, rực rỡ và sống hết mình.

Hắn nhìn ta bằng đôi mắt đen tuyền, coi ta là thần linh duy nhất cứu rỗi cuộc đời tăm tối của hắn.

Nhưng giấc mộng đẹp nào rồi cũng tan.

Đêm tháng thứ sáu, tiếng bước chân và tiếng ch.ó săn của Lý gia xé tan sự tĩnh mịch trên đỉnh núi. Bọn chúng đã lần theo ta mà tìm tới.

Khi đó, Tiêu Dật chỉ là một thiếu niên tay không tấc sắt, vết thương trên người chưa lành, độc tố trong người chực phát tác. 

Hắn không thể chống lại hàng chục gã gia nhân hung hãn của Lý gia.

Nếu bọn chúng phát hiện ra hắn, hắn chắc chắn sẽ ch ết.

Ta nhìn thiếu niên đang cố gượng dậy chắn trước mặt mình, l.ồ.ng n.g.ự.c ta nhói lên một cơn đau xé nát ruột gan.

Ta không thể để hắn ch ết.

Ta chộp lấy thanh đoản đao trên vách đá, tự tay đ.â.m thẳng một nhát vào mạn sườn mình. Máu tươi b.ắ.n xối xả lên tuyết trắng.

Tiêu Dật sững sờ, hai mắt trợn ngược, gào lên một tiếng t.h.ả.m thiết: "A Nguyệt!"

Ta gạt bàn tay run rẩy của hắn ra, ném cành đào gỗ xuống chân hắn. Ta cố nhếch môi, ép bản thân thốt ra những lời tàn nhẫn, méo mó nhất có thể:

"Ta chán ngươi rồi."

Giọng ta lạnh như băng giá Mạn Cốt, đ.â.m thấu vào tim hắn:

"Ngươi quá trẻ, quá nghèo, đến bản thân còn không lo xong thì bảo vệ được ai? Lý Hoài dù sao cũng cho ta áo mặc cơm ăn. Ta quay về làm Lý phu nhân đây."

Ta bước ra khỏi hang đá, tự dâng mình cho trận đòn roi của Lý gia, để lại sau lưng tiếng gào khóc, van xin đến vỡ vụn của thiếu niên mười tám tuổi.

Sau đêm đó, ta bị Lý Hoài đ.á.n.h đến suýt c.h.ế.t. 

Đôi mắt ta hỏng dần vì những đòn roi vào đầu, chấn thương tâm lý quá nặng nề khiến não bộ ta tự phong tỏa sáu tháng tự do ngắn ngủi ấy. 

Ta quên mất hắn, chỉ nhớ mình là một góa phụ cam chịu.

Còn hắn... hắn đã ôm cành đào gỗ đẫm m.á.u ấy, mang theo mối hận và tình yêu cuồng dại, sống chui lủi qua hàng ngàn ngày đêm để leo lên vị trí Nhiếp Chính Vương.

Tất cả... chỉ để tìm lại kẻ đã tuyệt tình bỏ rơi hắn năm xưa.

11.

Trở về với thực tại.

Căn phòng chìm trong sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn tiếng gió tuyết tạt vào cánh cửa gỗ ken két kêu.

Mùi m.á.u tanh từ trận độc phát của Tiêu Dật vẫn đọng lại trong không khí, nồng nặc và xót xa.

Tiêu Dật quỳ rạp dưới sàn đá. Mái tóc bạc trắng như tuyết xõa tung trên bờ vai rộng, thân hình cao lớn của hắn run rẩy không ngừng.

Hắn trố mắt nhìn ta.

Đôi mắt đỏ ngầu chằng chịt tia m.á.u ấy đong đầy sự hoảng sợ, ngơ ngác và hoài nghi tột cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mái Tóc Bạc Của Nhiếp Chính Vương - Chương 7: 7 | MonkeyD