Màn Ảo Thuật Của Cô Nàng Phông Bạt - Chương 7

Cập nhật lúc: 24/03/2026 12:03

Các thầy cô giáo kinh hồn bạt vía, vội vã can ngăn. Nhưng Khương Lệ Lệ chỉ lặng lẽ đứng yên một góc, tay ôm mặt, nom lầm lì trầm tĩnh khác hẳn hình ảnh rạng rỡ và tự tin thường ngày. Cô Vương quá kinh hoảng nên cũng bắt đầu hối hận vì đã không xử lý sự việc theo cách mềm mỏng hơn.

Cũng vì lẽ đó mà trong suốt quá trình hòa giải, cô ấy gần như luôn thiên về phía Khương Lệ Lệ. Ngay cả khi Khương Lệ Lệ oang oang kể lể chuyện La Vi thầm thương trộm nhớ Trương Lãng, còn viết nhật ký tỏ tình trên trang cá nhân trước mặt cha mẹ La Vi, cô ấy cũng chỉ nhắc nhẹ: “Không nên nhắc đến mấy chuyện riêng tư ấy,” chứ chẳng hề trách móc một lời.

Cha mẹ La Vi thì cũng như bao phụ huynh thuộc tầng lớp ưu tú khác, một mực bênh con chằm chặp. Bất kể chuyện yêu thầm có thật hay không, họ vẫn quay sang chất vấn Khương Lệ Lệ, thậm chí nghi ngờ cả trạng thái tâm lý của cô: “Tôi thấy con bé này chẳng bình thường chút nào, cứ như thần kinh ấy, La Vi nhà tôi đâu có đ.á.n.h người, con bé chỉ tự vệ thôi, cùng lắm bồi thường một ít là được rồi...”

Khương Mậu Lâm lúc đ.á.n.h con thì hùng hổ, nhưng đến khi ngồi đây lại trở nên yếu thế. Có lẽ vì vẻ trịch thượng của cha mẹ La Vi đã ít nhiều chạm đến nỗi tự ti thầm kín trong ông.

Cô Vương tức thì sầm mặt.

“Anh chị nói thế sao được? Tất cả đều là bạn học với nhau, sao lại nói người khác thần kinh? Nếu là tự vệ chính đáng, sao La Vi lại không bị thương? Hai đứa vẫn là trẻ vị thành niên, nếu là người lớn mà đ.á.n.h người ra nông nỗi này thì đã bị tạm giữ hình sự rồi. Con cái ai cũng là châu báu trong lòng cha mẹ, các vị làm phụ huynh mà giữ thái độ thế này thì còn hòa giải cái nỗi gì? Đánh bạn học ra nông nỗi này, bị kỷ luật đã là nhẹ lắm rồi, chuyện mà đến tai hiệu trưởng thì có khi còn bị đuổi học ấy chứ. Đến lúc đó học bạ có đẹp đẽ nữa không?”

Dẫu sao cô ấy cũng là giáo viên chủ nhiệm, có cái uy nhất định, những lời này khiến cha mẹ La Vi thôi sửng cồ ngay, cũng không còn dám lặp lại câu “cùng lắm bồi thường” nữa, giọng điệu trở nên mềm mỏng hơn: “La Vi cũng đâu cố ý, con bé nhà tôi từ nhỏ đã biết nghe lời, cô giáo cũng biết rồi mà, đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi...”

Cô Vương tiếp tục làm công tác hòa giải, thấy hai bên phụ huynh không có mâu thuẫn lớn bèn thúc đẩy xử lý nhanh hơn. Cha Khương Lệ Lệ có vẻ sĩ diện, không quá chấp nhặt khoản bồi thường. Trường trước giờ cũng từng xảy ra những trường hợp tương tự, theo lệ thì cả hai bên đều phải viết bản cam kết không tái phạm. Cô ấy vừa lật tìm bản mẫu cho hai bên viết, vừa vô tình liếc mắt qua hai cô học trò đang đứng bên cạnh.

La Vi vẫn ngẩng cao đầu, cùng lắm chỉ có đôi phần chột dạ, còn Khương Lệ Lệ lại quá đỗi t.h.ả.m thương. Ánh sáng từng bao quanh cô bé như đã bị rút sạch. Trong ấn tượng của Vương Quyên, đây là một học sinh xuất sắc, thông minh, gan dạ, hoạt bát. Nhưng giờ phút này, cô bé như một con ch.ó nhỏ ướt mưa, cả người co rúm lại. Vương Quyên vừa giận vì học trò bịa ra bao lời nói dối chỉ vì sĩ diện, vừa không nhịn được mà xót thương vô cùng.

Và sự thương cảm đó đạt đến đỉnh điểm vào khoảnh khắc phụ huynh hai bên ký xong giấy tờ.

Bởi lẽ sau khi ký xong, cả hai nhà đều thở phào nhẹ nhõm. La Vi cũng thả lỏng đôi phần, Vương Quyên đang cất b.út đi thì chợt liếc thấy La Vi quay sang giơ ngón giữa với Khương Lệ Lệ.

Tức thì, sự xót thương trong lòng cô ấy hóa thành cơn phẫn nộ cháy bừng.

“La Vi, em có ý gì đấy hả!”

Một tiếng quát sắc lạnh vang lên, La Vi bị dọa cho cứng người, không ngờ lại bị bắt tại trận, nhất thời sợ đến líu cả lưỡi.

“Thưa... thưa cô, là bạn ấy khiêu khích trước...”

Cha mẹ La Vi lập tức nhảy vào bênh con.

“Phần cần bồi thường chúng tôi cũng đã bồi thường rồi, nói trắng ra là Khương Lệ Lệ nói dối trước, đâu thể bắt La Vi nhà tôi ngậm bồ hòn làm ngọt.”

Họ không nhắc thì thôi, vừa nhắc, Vương Quyên lại càng hạ quyết tâm.

“Khương Lệ Lệ, em nộp cho cô mấy cái bằng chứng đó với điện thoại ngay.” Cô ấy nghiêm khắc nói: “Chuyện này đến đây là chấm dứt. Về sau, trong lớp không ai được phép nhắc lại chuyện này. Em cũng không được lén kể với mấy người bạn của em. Nếu cô mà biết trong lớp còn ai bàn tán, cô sẽ tìm em đấy.”

Lời này nghe có vẻ bao che quá mức, cha mẹ La Vi lập tức không đồng tình.

“Là Khương Lệ Lệ nói dối, trên đời này làm gì có chuyện giấy gói được lửa, sao có thể trách người khác bàn ra tán vào? Chuyện cũng đồn ra hết rồi, dù La Vi nhà chúng tôi không nói, chẳng lẽ người khác cũng không được nói sao?”

“Lũ trẻ tuổi dậy thì vốn nhạy cảm, ai mà chưa từng nói dối đôi ba câu. Vì một lời dối trá mà đóng đinh người ta lên cột nhục nhã suốt đời à? Huống hồ lời dối trá đó có làm hại ai chưa? Đâu có gây hậu quả nghiêm trọng gì. Nếu là do tâm lý mà nói dối, vậy đó là chuyện riêng tư cá nhân. Giống như chuyện giữa La Vi và Trương Lãng cũng là chuyện riêng. Các vị làm cha mẹ, nếu chuyện của con gái mình bị phơi bày khắp nơi, các vị có vui không?” Vương Quyên nghiêm giọng hỏi lại cha mẹ La Vi.

Hai ông bà có phần d.a.o động, lại thêm việc biết Vương Quyên là giáo viên tính tình cứng rắn, mà chuyện lần này đúng là La Vi có lỗi thật, không cần thiết phải tranh chấp tới cùng.

“Thế cũng không quản được miệng lưỡi thiên hạ...” Họ bất mãn làu bàu.

“Miệng người khác đã có cô giáo chủ nhiệm này quản. Tóm lại, từ nay La Vi không được nhắc lại chuyện này nữa. Vấn đề tâm lý của Khương Lệ Lệ tự khắc sẽ có giáo viên là tôi đây giải quyết. Các em là bạn học, phải tạo cho nhau một môi trường khoan dung mới đúng.” Vương Quyên dứt khoát định đoạt mọi chuyện, đoạn quay sang nói với Khương Mậu Lâm: “Phụ huynh cũng phải phối hợp. Trẻ ở tuổi dậy thì, không thể dùng cách giáo d.ụ.c thô bạo. Dạy con bằng bạo lực thì được gì? Theo tôi thấy, vấn đề tâm lý của Khương Lệ Lệ có liên quan mật thiết hoàn cảnh gia đình.”

Khương Mậu Lâm chỉ có thể liên tục gật đầu.

“Được rồi, chuyện này kết thúc ở đây thôi. Hai em bắt tay nhau đi.” Vương Quyên ra lệnh cho La Vi và Khương Lệ Lệ: “Hai em là bạn học, đừng làm như kẻ thù của nhau. La Vi, em lườm cái gì, em đ.á.n.h người mà còn thái độ à? Muốn bị phê vào học bạ mới vừa lòng sao.”

Thế là mọi chuyện kết thúc như vậy. Quả nhiên Vương Quyên đã nói là làm. Không những răn đe La Vi, cô ấy còn chọn một dịp thích hợp để nghiêm khắc dặn dò cả lớp. Đại ý rằng gần đây bầu không khí trong lớp vô cùng bệ rạc, học sinh trung học phải là lúc chuyên tâm học hành, sao lại mải mê mơ mộng chuyện không đâu. Trường đang siết c.h.ặ.t kỷ luật yêu sớm, sau này không được bàn tán về yêu đương. Nếu phát hiện ai yêu sớm sẽ lập tức mời vào văn phòng nói chuyện, gọi phụ huynh đến làm công tác tư tưởng. Cũng không được tùy tiện tung tin về chuyện tình cảm của bạn học rồi đồn đại lung tung, nhiệm vụ duy nhất của các em là học. Nhất là trong ký túc xá nữ, cần phải chấn chỉnh thật mạnh, lớp trưởng và trưởng phòng ký túc phải làm gương, dẫn dắt tập thể trở về nề nếp đúng đắn.

Sau khi dặn dò, Vương Quyên lại gọi lớp trưởng và vài trưởng phòng ký túc đến văn phòng, nghiêm túc giao phó trách nhiệm, trao cho họ quyền “thượng phương bảo kiếm” để quản lý c.h.ặ.t chẽ ký túc xá, không cho ai bán tán chuyện giữa La Vi và Khương Lệ Lệ nữa. Nhất là chuyện của Khương Lệ Lệ không hề như lời đồn, không ai được phép tung tin bịa đặt làm ảnh hưởng đến không khí học tập của cả lớp.

Dù giáo viên thời trung học không còn uy lực như cấp tiểu học, nhưng lời họ nói vẫn mang sức nặng.

Đến khi Khương Lệ Lệ dưỡng thương xong và trở lại trường, không khí trong lớp đã nghiêm chỉnh hẳn lên. Vương Quyên lại chủ động sắp xếp cho cô chuyển phòng ký túc, chọn một phòng toàn học sinh khối chuyên văn hóa, được coi là phòng nữ gương mẫu nhất lớp, mỗi ngày đều giám sát nhau học hành, chẳng ai lo chuyện không đâu nữa.

Người đưa cô đến trường vẫn là cha cô. Trước mặt người ngoài ông đ.á.n.h cô không thương tiếc, nhưng thật tâm vẫn có một tình thương con sâu đậm. Có lẽ vì Khương Lệ Lệ giống mẹ cô quá đỗi. Cái tính khí kiêu ngạo, cái tôi cao hơn trời, thậm chí cả sự liều lĩnh dùng lời nói dối để bảo vệ danh dự ấy...

Một mặt Khương Mậu Lâm cảm thấy ê chề, một mặt lại không thể phủ nhận sự đồng điệu trong gen di truyền. Trên chuyến xe buýt đến trường, ông lặng thinh suốt cả quãng đường. Khi đến cổng trường, vừa đúng giờ vào học, ông xách theo chăn mới và một thùng sữa mới mua, đưa cô đến tận cửa phòng ký túc, tần ngần rất lâu rồi mới lên tiếng: “Vào ký túc xá mới phải cẩn thận, mấy đứa đó thể nào cũng không ưa con, dễ chơi xấu lắm lắm. Cha cũng chưa nói gì với mẹ con đâu, con phải tự biết mà cố gắng đấy.”

Lúc đó, Khương Lệ Lệ vẫn chưa ý thức được sự tương đồng c.h.ế.t người trong tính cách của cô và cha, chỉ thấy nhẹ nhõm khi mẹ chưa biết chuyện. Vài ngày ở nhà quả thật không biết sống sao cho nổi, nửa ngờ mẹ đã biết, nửa lại thấy mẹ vẫn chưa biết gì. Mỗi ngày bà đều nấu canh cá quả bồi bổ vết thương, vậy mà chẳng hỏi một lời về lý do cô bị thương.

Cô chưa hiểu rằng trong quá trình “giao thiệp hướng lên” của phụ nữ, bị thương là chuyện quá đỗi bình thường. Giống như mẹ cô, lần giao thiệp hướng lên lớn nhất đời bà chính là lấy chồng, mà chồng bà lại là cha cô. Vì vậy bà đã phải chịu đòn gần hai mươi năm, đến mức khi thấy Khương Lệ Lệ bị thương, bà cũng chẳng thấy giận dữ hay lấy làm ngạc nhiên.

Cô chỉ mừng là mẹ không biết.

Nhưng việc cha biết lại khiến cô thấy nhẹ lòng kỳ lạ. Giống như một phần ẩm ướt, tối tăm trong cô được phơi ra dưới nắng. Dĩ nhiên quá trình đó ch.ói mắt vô cùng, nhưng cũng như đôi bàn chân bị úng nước trong giày nay được hong khô, có đau rát đấy, nhưng cũng là dấu hiệu của sự hồi phục.

Lúc ấy cô vẫn chưa biết cô Vương đã dành bao nhiêu tâm huyết để giúp cô làm lại từ đầu.

Sau khi trở lại, Khương Lệ Lệ trở thành học sinh được Vương Quyên quan tâm đặc biệt. Cô ấy không chỉ theo dõi sát sao tiến độ học tập mỗi ngày của cô, mà mỗi tối khi đi kiểm tra phòng ngủ cũng gọi riêng cô ra nói chuyện. Ngay cả khi trò chuyện với trưởng phòng ký túc, cô ấy cũng hỏi thăm tình hình của cô. Qua hai tuần đầu siết c.h.ặ.t cô mới được nới lỏng đôi chút, nhưng chuyện học hành thì càng kiểm soát gắt gao hơn.

“Vấn đề của em là em không đặt tâm trí vào học tập.” Cô Vương đưa ra kết luận: “Quãng thời gian cấp ba tốt đẹp như thế, sao lại cứ lo ra mãi thế. Học hành t.ử tế, thi đậu đại học ngon lành, em muốn có cuộc sống thế nào mà chẳng được, cần gì phải bịa đặt?”

Khương Lệ Lệ chỉ cúi đầu không nói.

Đôi khi cô Vương cũng kể cho cô nghe chuyện của chính mình, nghe như có ý “dụ rắn khỏi hang”, kể rằng năm xưa cô ấy đã cố gắng cỡ nào để thi đại học, rằng cuộc sống sinh viên tươi đẹp đến mức nào, đã giúp một học sinh từ nông thôn như cô ấy vươn lên làm một cô giáo “trồng người” như ngày hôm nay.

“Nếu em không thi đậu thì sao ạ?” Khương Lệ Lệ không kìm được mà hỏi.

“Chao ôi, em cả nghĩ quá đấy. Em có tố chất như vậy, chỉ cần điều chỉnh tâm lý, nỗ lực đúng cách, sao có chuyện không thi đậu? Cô nhớ hồi mới vào trường em là học sinh lớp chuyên Toán mà, sau này mới sa sút rồi thành ra như bây giờ. Cô thấy em bị đám La Vi ảnh hưởng xấu thôi.” Vương Quyên phán một câu xanh rờn.

Không phải đâu. Khương Lệ Lệ thầm nói trong lòng.

La Vi và mấy người kia chẳng quan trọng đến thế trong thế giới của cô, không đủ sức thay đổi mục tiêu sống của cô. Họ chỉ là lũ khỉ vây xem, không nhóm này thì là nhóm khác, không trường này thì là trường khác. Cô mãi mãi là Khương Lệ Lệ hay nói dối, tự dệt nên một thế giới trong mộng bằng những lời dối trá rồi mụ mị trong đó.

Nhiều năm sau, khi đến gặp bác sĩ tâm lý, cô mới tìm ra lời giải.

Thì ra cô quá khao khát trốn thoát. Trốn khỏi gia đình, khỏi cuộc sống, khỏi mọi thứ. Thậm chí là khỏi áp lực “phải thi đậu đại học rồi cứu mẹ”.

“Con phải có chí lên.” Mẹ cô luôn nói thế.

Nhưng Khương Tuấn Hào thì chưa bao giờ cần phải có chí. Khương Tuấn Hào chỉ nhỏ hơn cô ba tuổi, nhưng dường như chẳng có chút ý thức nào về sự đổ vỡ trong gia đình. Ngày ngày cúp học đi chơi game. Chỉ có cô phải gánh lấy vô vàn nước mắt của mẹ, những câu chuyện dài lê thê bên mâm cơm, rằng bà đã lấy chồng thế nào, bị giam cầm đ.á.n.h đập ra sao, không thể ly hôn, và dồn hết hy vọng vào việc Khương Lệ Lệ thi đậu đại học thế nào...

Có lẽ, con đường gồng mình để trở thành niềm hy vọng duy nhất ấy đã đi đến hồi kết.

Mùa hè một năm rưỡi sau đó, Khương Lệ Lệ thi đỗ vào một trong năm trường đại học hàng đầu trong nước, tên cô được in trang trọng trên băng rôn tuyên dương trước cổng trường. Trong tiệc cảm ơn thầy cô, cô Vương cũng uống chút rượu. Khương Lệ Lệ đi cùng cô ấy trở về khu nhà dành cho giáo viên. Có lẽ do chút hơi men, cô Vương hiếm khi nhắc đến quá khứ, buột miệng nói một câu: “Thật ra, cô từng có một người em gái, rất giống em...” rồi nghẹn lại không nói tiếp được nữa.

Khi ấy, Khương Lệ Lệ đã rũ bỏ hết mọi hào nhoáng và sĩ diện giả tạo, trở thành một nữ sinh trung học bình thường như bao người khác, đeo kính dày cộp, b.úi tóc gọn gàng, vì học hành vất vả mà da dẻ nổi mụn. Cô Vương bất giác đỏ hoe vành mắt, nhìn cô học trò khiến mình tự hào nhất.

Còn Khương Lệ Lệ thì chỉ mỉm cười: “Không sao đâu cô, em hiểu mà.”

Cô luôn hiểu.

Cô là đóa sen trong bùn lầy. Chính lớp bùn ấy đã nuôi cô lớn lên, cung cấp dưỡng chất giúp cô mọc ra từng cành từng lá um tùm, phủ kín cả đầm lầy, khiến người ta lầm tưởng dưới chân là mặt đất vững chãi. Nhưng cô Vương đã kéo cô ra khỏi vũng lầy đó, trồng cô nơi đất bằng giữa ánh mặt trời, dù đầy đau đớn nhưng cuối cùng cũng khiến cô lớn thành một thân cây vững chãi. Giờ đây, cô là một trong vô vàn cây non giữa khu rừng lớn, đúng với câu châm ngôn “Trăm năm trồng người.” Ánh nhìn của cô Vương lúc này như ánh mắt của một nghệ nhân điêu khắc khi ngắm kiệt tác mà mình tâm đắc nhất.

Khương Lệ Lệ biết, đây sẽ là câu chuyện cô Vương kể lại cho những lứa học trò sau này.

Cũng vì điều đó mà khi lên đại học, Khương Lệ Lệ đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả những thói phô thương, những phóng đại, những toan tính thuộc về bản năng sinh tồn thời cấp ba đều được cô xếp lại. Có lẽ vì là một khởi đầu mới, nên ngay từ giây phút bước chân vào ký túc xá đại học, nhìn thấy năm người bạn cùng phòng, cô đã trở thành một Khương Lệ Lệ mới.

Cô lên lớp, thi tiếng Anh bậc 4, thi lấy chứng chỉ các loại, học lái xe, phơi nắng đến mức đen như than. Cô làm thêm, tham gia câu lạc bộ sinh viên, nghe đàn anh đàn chị c.h.é.m gió trên trời dưới biển, rụt rè ngồi giữa đám tân sinh viên, nghe các bạn nữ phòng ký túc nói về chuyện yêu đương với bạn trai cao mét bảy đến tận khuya như mãi không biết chán...

Thậm chí cô cũng có một mối tình đại học. Chàng trai ấy tên là Dương Viễn, học ở trường bên cạnh, hoàn cảnh tương tự, tính cách tương đồng, ngoại hình không có gì nổi bật, cả hai đều là những học sinh giỏi đến từ thị trấn nhỏ, mang đủ loại thói quen đặc trưng của dân quê. Họ từng bàn nhau sau khi tốt nghiệp sẽ thuê nhà sống chung, cũng từng ra mắt hai bên gia đình. Cả hai cùng chen chúc trên tàu điện ngầm đi xem phòng trọ, lúc quay về trời đã tối sẫm. Trên tàu không đông người lắm, nhưng cũng chẳng còn ghế trống. Dương Viễn đứng bám tay vịn, còn Khương Lệ Lệ dựa vào cột nhìn anh ta. Đối diện họ là một đôi tình nhân, chàng trai cũng đứng, còn cô gái thì nép vào lòng. Có lẽ họ mới đi làm được một thời gian ngắn, chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền đã nhàu nhĩ sau một ngày dài vất vả. Họ chẳng buồn để ý ánh nhìn xung quanh, hoặc có lẽ đã quá mệt mỏi. Khương Lệ Lệ nhìn cảnh đó mà chợt thấy như nhìn vào gương.

Thực ra cô không muốn sống thử sớm như vậy. Trong số bạn cùng phòng đại học, người thân thiết nhất với cô tên là Bạch Lâm Lâm, một cô nàng điệu đà rất ưa làm đẹp, có câu cửa miệng là: "Khương Lệ Lệ, mày không biết sắc đẹp tiềm ẩn của mày đỉnh cỡ nào đâu.”

Dù nói đi nói lại bao lần, cô ta cũng chưa từng trang điểm cho Khương Lệ Lệ lấy một lần. Sau khi tốt nghiệp, chỉ có cô ta là nhanh ch.óng ổn định. Bạn trai cô ta là dân được đền bù giải tỏa, tuy giờ chẳng còn “hot” như mấy năm trước nhưng cũng có vài căn nhà tái định cư, đủ để giúp cô ta sớm dọn ra ngoài sống và lột xác hoàn toàn.

Lần này gặp lại, cô ta càng khác trước. Mắt hai mí mới cắt, nghe đâu hồi phục khá tốt, người gầy đi trông thấy, mặc váy hoa trễ vai, tóc nâu uốn xoăn. Nhìn thấy Khương Lệ Lệ vẫn mặt mộc, buộc tóc đuôi ngựa, cô ta tỏ vẻ không tán thành.

“Sao mày vẫn thế này? Chẳng phải Dương Viễn nhà mày vừa vào làm ở công ty lớn à? Mày phải cẩn thận đấy, không chịu làm đẹp là dễ bị người ta giật bồ lắm đó nha.” Giọng điệu cứ như thể người hay gửi meme “thổi giá heo” trong tin nhắn Wechat cho cô là một người hoàn toàn khác vậy.

Khương Lệ Lệ chỉ cười cười không đáp. Cô phục vụ đứng bên cạnh đang nhận order cũng nghe thấy câu đó, nhìn sang Khương Lệ Lệ với ánh mắt đôi phần cảm thông.

Con gái với nhau luôn nhận ra ai đẹp hơn ai.

Trong lúc ăn, họ nói đến kế hoạch tương lai. Bạch Lâm Lâm vừa nói chuyện vừa lướt điện thoại, tỏ vẻ không mấy mặn mà: “Cũng tốt mà, bọn mày từ đồng phục đến áo cưới rồi còn gì. Cưới sớm, biết đâu nhà Dương Viễn góp thêm tí tiền, cũng mua được căn hộ hai phòng nho nhỏ ấy chứ.”

Khương Lệ Lệ không giận, chỉ tò mò hỏi: “Mày đang xem gì thế?”

“Instagram.” Bạch Lâm Lâm chẳng buồn ngẩng lên: “Là chị Đàm giới thiệu cho tao đấy, mày biết cách vượt tường lửa không? Đây, cho mày xem này.”

Cô ta giơ điện thoại cho Khương Lệ Lệ xem, nhưng không đưa tận tay mà chỉ để cô nhìn vào màn hình. Cô lướt rất nhanh, tài khoản là tên tiếng Anh, nội dung đăng cũng toàn tiếng Anh, nhưng phần bình luận lại toàn tiếng Trung: “Muốn gả”, “Chồng ơi”, “Chồng còn thiếu vợ không?”, “Tối nay có tư liệu để mơ rồi”...

Toàn bộ ảnh đại diện đều là các cô gái trẻ. Chủ tài khoản tên là “Derek_city”, ảnh đại diện là bóng lưng đội mũ săn. Trong tài khoản là hình ảnh các lâu đài cổ ở Anh, đồng hoang dưới trời u ám, bóng người cưỡi ngựa trong trường đua, ảnh thi đấu cưỡi ngựa, chèo thuyền trên sông Cam, có khi chỉ là một bức tranh sơn dầu đơn giản treo trên hành lang, hay lò sưởi trong một căn nhà gỗ giữa khu trượt tuyết tại Thụy Sĩ...

“Anh ta là ai vậy?” Khương Lệ Lệ hỏi với vẻ tò mò.

Vẻ mặt ngạc nhiên của Khương Lệ Lệ rõ ràng đã khiến Bạch Lâm Lâm đắc ý.

“Mày không biết đâu, người này mới thật sự là ‘trai giàu độc thân chất lượng cao’ đấy. Mấy cậu ấm trên Douyin bít cửa luôn, cứ xuất đầu lộ diện thì còn gì là con nhà hào môn. Người giàu thực sự đều hoạt động trên Instagram. Anh ấy tên là Trần Diệu, mày biết nhà họ Trần không? Chính là tập đoàn phát triển khu căn hộ đắt đỏ nhất Thượng Hải đấy. Mới hai mươi sáu tuổi thôi, đang du học ở Anh, sắp về nước rồi. Nếu mà cưới được kiểu đàn ông như vậy thì mới gọi là sống một đời đáng giá.”

“Trên Instagram anh ta không đăng ảnh chân dung à?” Khương Lệ Lệ hỏi.

“Ai lại đăng ảnh selfie lên Instagram, quê c.h.ế.t được, toàn là người khác chụp thôi. Để tao tìm cho mà xem.” Bạch Lâm Lâm mở trình duyệt nội địa, tìm ra một bài báo cũ từ mấy năm trước: “Đây này, đây là tấm duy nhất chưa bị người nhà anh ấy gỡ xuống, bị báo chí Hồng Kông chụp được trước khi anh ấy ra nước ngoài.”

Trên ảnh là một chàng trai trẻ cực kỳ tuấn tú, vầng trán cao rộng, ngũ quan sáng láng, toát lên khí chất phú quý ngời ngời, vừa nhìn đã biết xuất thân danh giá. Anh mặc lễ phục chỉnh tề, hình như bị chụp trộm khi vừa rời khỏi một buổi tiệc nào đó, ánh đèn hắt lên khuôn mặt, nổi bật hẳn giữa khung nền tối đen, như thể chính anh đang thắp sáng cả màn đêm quanh mình.

“Đấy.” Bạch Lâm Lâm nhanh tay thu điện thoại về, cười bảo: “Tao cũng chỉ xem cho vui thôi, hóng hớt một chút ấy mà. Những người như vậy chắc chắn chỉ lấy người môn đăng hộ đối. Chị Đàm bây giờ đang ở Thượng Hải đấy, nghe nói bao nhiêu cô gái xinh đẹp đều đang chuẩn bị sẵn sàng, đợi anh ấy về nước. Cơ mà có lấy vợ thì chẳng đến lượt bọn mình, chỉ cần hẹn hò một lần thôi là cũng đủ phú quý cả đời rồi...”

Thấy Khương Lệ Lệ chẳng mấy bận tâm, chỉ mải nghịch điện thoại, cô ta càng thêm chắc mẩm cô bạn nhà quê lên tỉnh này đúng là chưa được trải sự đời. Nhưng dù gì cũng là bạn đại học, lại đang ở cùng một thành phố, sau này vẫn phải liên lạc, nên ăn bữa này xong, cô ta vốn định giành thanh toán, ai ngờ Khương Lệ Lệ lại chủ động đứng dậy đi trả tiền.

Điều này ít nhiều khiến cô ta hài lòng, trông không đến nỗi là kiểu con gái không có “tương lai”. Thực ra nghĩ lại cũng thấy tiếc thay cho Khương Lệ Lệ, cao một mét sáu bảy, người gầy da trắng nõn nà, lại xinh xắn, trời sinh đã có ưu thế hơn người thế mà chẳng biết chăm chút vẻ ngoài, lại sớm ràng buộc với Dương Viễn, theo anh ta đi ở nhà thuê, đúng là quá phí hoài.

Nhưng cô ta cũng chẳng định nhắc nhở Khương Lệ Lệ. Tình bạn thời đại học vốn rất mỏng manh, huống chi họ lại cùng học ngành kinh tế, mỗi người đều có bạn bè thân thiết riêng, chẳng qua chỉ là tình cờ ở chung một ký túc xá mà thôi.

Có điều Khương Lệ Lệ này đúng là hơi quái quái. Bạch Lâm Lâm chưa từng thấy ai là bạn thân thật sự của cô. Cuộc đời cô hình như chỉ có gian đoạn đại học này, chưa từng thấy bạn cấp ba nào đến thăm, những lúc tâm sự trong ký túc xá cũng chưa nghe cô nhắc đến họ bao giờ.

Ăn xong, hai người chào nhau ra về, đúng lúc trời đổ mưa to. Bạch Lâm Lâm tự lái xe đến. Ngày xưa hai người học lái xe cùng nhau, giờ bạn trai cô ta đã cho mượn xe nhà để dùng, còn Khương Lệ Lệ thì vẫn phải đứng dưới mái hiên đợi mưa tạnh để ra ga tàu điện ngầm.

“Để tao chở mày một đoạn nhé,” Bạch Lâm Lâm nói.

Thực ra cô ta không muốn đưa Khương Lệ Lệ về, vì trường hai người học ở tận ngoại ô. May mà Khương Lệ Lệ cũng biết điều, đáp: “Không cần đâu, tao đã gọi xe rồi.”

Bạch Lâm Lâm bèn xoay người đi vào bãi đỗ xe ngầm, khi ngoảnh lại, thấy Khương Lệ Lệ vẫn đứng đó trong bộ váy trắng, chân váy ướt đẫm bết vào chân vì mưa, trong có phần tã tượi, bất giác thấy tiếc thay.

Cô ta từng tận mắt chứng kiến bao nhiêu cô gái đẹp phất lên như diều gặp gió, điều kiện trời cho còn chẳng bằng Khương Lệ Lệ, huống chi Khương Lệ Lệ còn thông minh. Không hiểu cô bạn này tư tưởng cổ hủ hay vì lý do nào khác mà cứ như bị điều gì đó giam giữ, luôn có vẻ gò bó cứng nhắc, như thể bị ngăn cách khỏi thế giới, cứ thế sống một cuộc đời buông xuôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Màn Ảo Thuật Của Cô Nàng Phông Bạt - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD