Mãn Mãn Ngốc Của Anh - Chương 5
Cập nhật lúc: 28/08/2026 20:03
9.
Kỳ Tự biết bằng cách nào chứ?
Quả thật, tôi đã trò chuyện với Lục Minh Trạch một lúc rồi mới lên xe.
Điện thoại lại có thông báo, Lục Danh Trạch nhắn hỏi tôi và Kỳ Tự rốt cuộc có quan hệ gì.
“Trả lời nhanh thế.”
Tôi khựng lại.
“Em đang xem điện thoại, đương nhiên trả lời nhanh rồi.”
Đúng lúc đèn đỏ, Kỳ Tự dừng xe, nghiêng đầu hỏi:
“Vậy anh đi công tác ba ngày, em cũng ba ngày không xem điện thoại sao?”
Tôi không muốn trả lời câu đó, bèn lảng sang chuyện khác:
“Anh không nên cảm ơn em sao? Nhờ em anh mới được ở riêng với chị gái xinh đẹp, hai người chắc có nhiều chuyện để nói lắm.”
“Ừ, cảm ơn em đã tác hợp cho anh đi ăn với người phụ nữ khác.”
Kỳ Tự tức đến bật cười.
“Thế sao trước đây lúc anh cho em hôn, cho em ngủ cùng, chẳng thấy em cảm ơn anh lần nào thế?”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Đó là vì lúc ấy em còn chưa hiểu chuyện! Với lại không phải kiểu ‘ngủ’ đó! Anh nói chuyện vượt giới hạn rồi đấy!”
“Anh vượt giới hạn?”
Kỳ Tự cười lạnh.
“Lúc em vui vui vẻ vẻ nói cười với tên bạn trai cũ ch ế t tiệt kia, sao không thấy em nghĩ vượt giới hạn? Nói chuyện vui vẻ thế, định nối lại tình xưa hả?”
Anh ấy dừng một chút, giọng càng lúc càng lạnh.
“Hay em bảo cậu ta chuyển đến sống cùng em luôn đi. Có thêm một người chăm sóc em, anh cũng yên tâm.”
…Hung dữ thật.
Tôi nhớ hồi đại học, từng có nam sinh theo đuổi tôi. Khi ấy Kỳ Tự cũng nghiêm túc nói với tôi cả bài dài, dặn tôi đừng để người ta lừa, còn bảo sau này anh ấy sẽ tìm một người đàn ông tốt nhất cho tôi.
Khi đó, tôi vừa xác định được tình cảm của mình dành cho Kỳ Tự.
Vậy mà anh ấy lại muốn giới thiệu tôi cho người khác.
Tôi đã buồn rất lâu, rất lâu.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu, vô cùng khó chịu.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng tôi gượng đáp:
“Nếu cậu ấy chịu… thì cũng được.”
“…”
10.
Suốt đường, Kỳ Tự không nói với tôi thêm lời nào.
Mãi đến khi về đến nhà, anh ấy vẫn không mở cửa xe, bỗng nhiên hỏi:
“Em với cậu ta quen nhau bao lâu?”
Tôi ngẩn ra một thoáng sau đó thành thật đáp:
“Có lẽ … một tháng.”
Kỳ Tự mím môi, lại hỏi:
“Đã hôn em chưa?”
Những chuyện trước đây tôi đã chẳng còn nhớ rõ. Tôi chỉ lên trán:
“Hình như… từng hôn ở đây.”
Kỳ Tự hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:
“Anh chỉ cho một mình em hôn.”
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Kỳ Tự lại tức giận rồi.
Tôi lắp bắp:
“Anh có thể… để người khác hôn anh một cái cũng được mà. Như vậy công bằng rồi…”
Kỳ Tự khó khăn lắm mới lấy lại bình tĩnh, giờ nghe câu ấy lại càng bực hơn.
Anh ấy lập tức mở cửa xe, bước xuống.
Tôi sờ sờ má, cũng vội vàng xuống theo.
Vừa bước vào nhà, có cục bông nhỏ đã chạy tới, c.ắ.n ống quần tôi.
Là chú ch.ó teacup nhỏ xíu.
“Anh, anh mua cún à?”
Kỳ Tự liếc tôi, thản nhiên nói:
“Trông chừng cho kỹ. Đừng để con chuột nào đó ph ố i gi ố ng.”
“…”
Tôi cong mắt cười, cúi xuống ôm cún vào lòng.
“Không đâu. Anh tặng em sao?”
Kỳ Tự “ừ” một tiếng.
Trong nháy mắt, mọi chuyện phiền lòng đều bị tôi ném sau đầu.
Hôm nay là ngày chín tháng chín, vậy thì gọi bé cún là Cửu Cửu đi.
Kỳ Tự dựa người cạnh bàn, lặng lẽ nhìn tôi.
Một lúc lâu sau, anh ấy mới lên tiếng:
“Vui chưa, Hứa Mãn Mãn?”
Tôi cười tươi, gật đầu.
Đúng lúc ấy, Cửu Cửu bỗng nhiên c.ắ.n vào tay tôi. Không đau lắm, nhưng tôi vẫn nhíu mày.
“Nhỏ xíu thế này mà đã biết c.ắ.n người. Em phải lên mạng xem thử nên dạy thế nào mới được.”
Kỳ Tự bước tới, gõ nhẹ lên đầu Cửu Cửu, nhướng mày.
“Còn phải tra nữa sao?”
“Chẳng phải cách em trị anh trước đây cũng nhiều lắm à?”
“…”
11.
Dạo này Kỳ Tự có vẻ rất rảnh rỗi.
Ngày nào tôi cũng có thể gặp anh ấy.
Nhưng cứ hễ nhìn thấy Kỳ Tự, tôi lại không nhịn được muốn ôm anh ấy một cái.
Thế nên tôi đành nhốt mình trong phòng, ngày ngày chơi với Cửu Cửu.
Hôm đó, Tiểu Mẫn rủ tôi đi lễ hội âm nhạc.
Tự lái xe, sáng xuất phát, chiều ăn đồ ngon, tối đi chơi.
Tôi vui vẻ lập tức thu dọn hành lý, không quên mang theo cả Cửu Cửu.
Thói quen quả nhiên thật đáng sợ.
Đến lúc nhận ra, tôi đã lỡ miệng nói cho Kỳ Tự biết mình sắp ra ngoài chơi.
Hình như anh ấy đang họp, sau đó gọi điện lại cho tôi, dặn tôi chú ý an toàn, về nhà sớm.
Tôi nói biết rồi.
Sau đó, tôi cứ thế chơi hết một tuần.
Tiểu Mẫn lên lịch trình đâu ra đó, mọi thứ đều được sắp xếp vô cùng chu đáo.
Điều đáng tiếc duy nhất là lúc đi chơi hồ, tôi bị mắc mưa.
Sốt, uống t.h.u.ố.c rồi ngủ một giấc, cuối cùng cũng đỡ hơn chút.
Tiểu Mẫn định gọi cho Kỳ Tự.
“Đừng nói với anh ấy được không?”
“Có chuyện gì vậy?”
Có lẽ do tác dụng của t.h.u.ố.c.
Những chuyện tôi cố đè nén trong lòng, những thứ khiến tôi buồn, bỗng chốc lại ùa về.
Tôi trùm kín chăn, lắc đầu.
“Anh ấy chăm sóc tớ lâu như vậy đã đủ mệt rồi. Tớ không muốn lại làm phiền anh ấy.”
Tiểu Mẫn đang định nói gì đó mới phát hiện cuộc gọi chẳng biết từ lúc nào đã được kết nối.
Trên màn hình, chính là hai chữ Kỳ Tự.
Tôi lại thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, Tiểu Mẫn đã không còn ở đó.
“Dậy rồi à?”
Giọng trầm thấp vang lên.
Đèn ngủ vẫn bật.
Đã là nửa đêm.
Trên vai Kỳ Tự còn vương vệt nước chưa khô, giữa mày lộ rõ mệt mỏi, như thể ngay trong đêm anh ấy đã vội vã chạy đến đây.
Cửu Cửu ngồi trên giường, hai mắt long lanh, còn ư ử khẽ kêu một tiếng.
Lúc này tôi mới chắc chắn mình không nằm mơ.
“Sao anh lại đến đây?”
Kỳ Tự sờ trán tôi, không còn nóng nữa.
Anh ấy đỡ tôi ngồi dậy.
“Chơi vui không?”
Tay Kỳ Tự rất ấm, áp lên da tôi.
Tôi hơi mất tự nhiên.
“Để em tự làm…”
Kỳ Tự không chịu, đưa thìa đến miệng tôi.
Tôi do dự một chốc rồi hé miệng.
Cháo vẫn còn ấm, dạ dày cũng ấm lên, họng dễ chịu hơn rất nhiều.
Kỳ Tự nhìn tôi từng chút từng chút uống hết cháo.
Một lúc lâu sau, anh ấy chậm rãi nói:
“Mãn Mãn, anh chưa bao giờ cảm thấy em làm phiền anh. Anh cũng chưa từng thấy em phiền.”
Tiểu Mẫn đúng là đồ phản bội.
Chuyện gì cũng kể hết cho Kỳ Tự nghe.
“Em biết rồi, anh… anh chỉ muốn báo đáp thôi. Nhưng sau này em sẽ cố gắng hết sức không làm phiền anh…”
Kỳ Tự nói:
“Không hoàn toàn là vậy.”
Nói rồi, anh ấy liếc mắt xuống.
Tôi cũng cúi đầu theo.
Dây áo ngủ trên vai chẳng biết từ lúc nào đã trượt xuống.
Bên trong lại không mặc gì.
Da đầu tôi tê rần, lập tức chui lại vào chăn.
“Vừa rồi anh nói gì?”
Kỳ Tự quay mặt đi, ánh mắt khó đoán.
Anh ấy chỉ hỏi:
“Mấy ngày nay em chơi những gì? Một tin cũng không thèm gửi.”
“Chơi nhiều quá nên em lười nhắn cho anh.”
Bỏ qua tất cả những chuyện khác, Kỳ Tự vẫn là anh trai của tôi.
Lúc này, tôi cố tỏ ra thoải mái, kể cho anh ấy nghe vài chuyện thú vị trong chuyến đi.
“Anh ơi, em ngủ một giấc là khỏi cảm rồi. Với lại ngày mai em cũng về rồi. Anh chạy đến đây làm gì?”
Kỳ Tự vẫn im lặng.
“Hứa Mãn Mãn.”
“Vâng?”
Anh ấy nhìn tôi, gằn từng chữ:
“Anh thấy em đúng là chẳng muốn anh nữa rồi.”
