Mãn Mãn Ngốc Của Anh - Chương 7
Cập nhật lúc: 28/08/2026 22:01
13.
Tôi cảm thấy mình uống say rồi.
Hay là… tôi hoa mắt cũng nên.
Hôm nay Kỳ Tự không mặc vest, chỉ mặc áo thun đen và quần đen, lười biếng tựa tường, chăm chăm nhìn tôi.
Đèn neon chớp nháy, l úc sáng lúc tối.
Đầu tôi trống rỗng.
Tôi vội xin lỗi chàng trai bên cạnh một tiếng, còn chưa kịp nói hết câu Kỳ Tự đã kéo tôi đi.
Trong xe.
Tôi nghịch ngón tay, nhưng lại bị Kỳ Tự nắm lấy.
“Thích sờ tay người ta như vậy, sao giờ không sờ nữa?”
Tay Kỳ Tự nóng ấm.
Mười ngón đan vào nhau.
Tim tôi đập thình thịch.
Cảm giác này hình như khác với lúc tôi vừa chạm vào tay người kia.
Tôi cũng thành thật nói:
“Không giống nhau.”
“…”
Gân xanh trên trán Kỳ Tự giật giật.
“Đúng vậy. Đi dự sinh nhật bạn trai cũ, lại còn bày đủ thứ chuyện linh tinh. Hứa Mãn Mãn, rốt cuộc anh là gì của em?”
Nói gì mà nhiều quá.
Đầu tôi lại choáng rồi.
Tôi vùng vẫy một chút, nhưng Kỳ Tự càng siết ch ặ t hơn.
“Em biết tại sao anh tức giận.”
Mắt tôi long lanh, nói:
“Vừa rồi có một anh đẹp trai nói với em, đã chia tay thì không được liên lạc với bạn trai cũ, càng không nên đến dự sinh nhật của người ta. Anh ấy còn bảo nếu em cứ tiếp tục liên lạc với bạn trai cũ thì sẽ mách chồng em, đến lúc đó cả bốn người chúng ta chẳng ai được yên cả.”
Kỳ Tự nhíu mày.
“Em gặp ai cũng gọi người ta là anh?”
Tôi ngắt lời anh ấy, tiếp tục nói:
“Thật ra anh không cần tức giận. Hồi đó vì em thấy có một cô gái tỏ tình với anh, nói muốn yêu anh, nên em vừa tức giận lại vừa tò mò. Thế nên em đồng ý quen Lục Minh Trạch.”
“Sau đó bọn em chia tay cũng là vì anh.”
Ánh mắt Kỳ Tự u tối, sâu thẳm.
“Tại sao?”
“Vì em làm gì cũng chậm. Lục Minh Trạch sẽ mất kiên nhẫn. Cậu ấy không nói ra, nhưng em nhìn là biết.”
“Mặc dù cậu ấy cũng đối xử với em rất tốt, nhưng không giống anh.”
“Anh đối xử với em… vô cùng vô cùng tốt.”
Tôi hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, tất cả suy nghĩ giấu kín trong lòng cứ thế tuôn ra.
“Sau đó em không để ý đến cậu ấy nữa, hình như như vậy cũng có nghĩa là chia tay.”
“Rồi em lại nhìn thấy một cô gái tỏ tình với anh. Em lại tức giận.”
“Lúc đó em mới nhận ra… hóa ra em muốn yêu anh.”
“Em… hình như đã thích anh từ lâu rồi.”
Chợt ghĩ đến điều gì, mắt tôi nóng lên, giọng cũng nhỏ dần:
“Anh ơi, xin lỗi.”
“Em quên mất… em không nên nói em thích anh.”
“Em biết mình là gánh nặng. Bao nhiêu năm nay, anh cũng đã báo đáp đủ rồi.”
“Nếu muốn ly hôn cũng được. Em sẽ không bám lấy anh đâu.”
“Em có công việc, em tự nuôi sống bản thân được.”
Xung quanh bỗng yên lặng, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những dải đèn lặng lẽ vụt qua, xe cộ tấp nập vẫn nối nhau không dứt.
Tôi không đợi được câu trả lời.
Một lúc sau, tôi chậm chạp quay đầu.
“Em cũng sẽ không…”
Bàn tay đang nắm tay tôi đột nhiên kéo mạnh.
Có bóng người phủ xuống.
Kỳ Tự nghiêng đầu, hôn lên môi tôi.
Cả hai chúng tôi đều mở mắt.
Tôi sững người.
Ánh mắt Kỳ Tự cũng thoáng chốc khựng lại.
Anh ấy ngửi thấy một mùi hương.
Đây không phải lần đầu tiên Kỳ Tự nhận ra mùi hương này.
Không phải nước hoa, cũng chẳng phải mùi sữa tắm.
Kỳ Tự biết đó là mùi hormone.
Một cách gọi khác chính là…bạn đã yêu cô ấy rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở quấn quýt.
Kỳ Tự buông tôi ra, vuốt má tôi.
Yết hầu anh ấy trượt xuống, giọng khàn đi:
“Mãn Mãn, báo đáp có rất nhiều cách, nhưng anh chỉ muốn cưới em.”
Không đợi tôi kịp nói.
Anh ấy lại cúi xuống hôn tôi.
Lần này không còn do dự.
Hôn sâu, nhưng vẫn cố kiềm chế.
Cảm nhận được hơi ấm của Kỳ Tự, tôi giật mình muốn tránh.
Anh ấy không để tôi trốn, tay giữ gáy tôi làm nụ hôn càng sâu hơn.
Cả thế giới như đảo lộn.
Mọi cảm giác đều nóng bỏng choáng váng.
Không biết qua bao lâu Kỳ Tự mới chịu buông tôi ra.
Tôi cũng chẳng biết mình đã về đến nhà từ lúc nào.
Đột nhiên đầu tôi không còn choáng nữa, tỉnh táo hơn rất nhiều.
Không ai nói gì.
Tôi mở cửa bước vào, mặt vẫn đỏ bừng, ánh mắt chẳng biết nên đặt ở đâu, còn quên mất không chạy đến ôm Cửu Cửu như mọi ngày.
“Em đi uống nước.”
Tôi chạy nhanh vào bếp.
Trong lòng rối bời.
Tay run mấy lần, nước cứ thế tràn ra ngoài.
Tôi quay người định tìm khăn giấy.
Kỳ Tự bước đến ôm tôi vào lòng.
Đầu ngón tay anh ấy nóng ấm, mang theo cảm giác v**t v*, từ má trượt xuống cổ khiến tôi bất giác nghiêng đầu.
Kỳ Tự từ phía sau cúi xuống, lại hôn tôi.
Nụ hôn vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, quấn quýt không rời.
Tôi cảm giác chỗ nước vừa làm đổ đang thấm lên người, vừa ướt vừa lạnh.
Cảm giác này không phải lần đầu.
Tôi từng ôm Kỳ Tự đòi hôn vào những đêm trước.
Từng có lúc anh ấy đang ngủ say, vô thức chạm vào eo tôi.
Những ký ức ấy bây giờ lần lượt ùa về.
Kỳ Tự xoay người tôi lại, môi vẫn quyến luyến không rời.
Anh ấy bế tôi ngồi lên bàn, một tay giữ e o, kéo tôi lại gần.
Khoảng cách giữa hai người dần biến mất.
Thời gian như ngừng lại.
Đến khi tôi sắp không thở nổi, mắt cũng đã ươn ướt, Kỳ Tự cuối cùng mới chịu buông tôi ra.
Nụ hôn còn lưu luyến, anh ấy dịu dàng lau đi.
“Khóc gì chứ? Anh có bắt nạt em đâu.”
Tôi xấu hổ cúi đầu, Kỳ Tự vén tóc lòa xòa bên má tôi.
“Còn nhớ trước đây em từng nói với anh một câu không?”
“Câu gì?”
“Một người hôn một người khác có nghĩa là gì.”
Tôi suy nghĩ một lúc, ngây ngô đáp:
“Là… thích.”
Kỳ Tự thở phào.
Anh ấy tựa cằm vào cổ tôi, giọng vừa nghiêm túc vừa bất lực:
“Trước đây có rất nhiều chuyện anh sợ em không hiểu, nên anh không nói.”
“Nhưng bây giờ… anh không nhịn được nữa.”
“Mãn Mãn, anh cưới em không phải vì trách nhiệm.”
“Là vì anh tự nguyện.”
Lần này đến mũi tôi cũng đỏ lên, nước mắt như hạt đậu rơi xuống.
“Nhưng anh từng nói em là đứa ngốc mà.”
Kỳ Tự tự giễu cười.
“Anh vẫn luôn tự lừa mình như thế.”
Tôi biết ngay mà!
“Anh, em thông minh lắm. Em lớn từ lâu rồi.”
Kỳ Tự thoáng luống cuống.
“Mãn Mãn, đây là em cho anh một cơ hội… hay chỉ là cho anh bậc thang bước xuống?”
Tôi mặc anh ấy ôm, hoàn toàn không hiểu.
“Anh nói thẳng ra đi được không?”
Kỳ Tự ôm ch ặ t hơn, tai cũng hơi đỏ.
“Chúng ta không ly hôn nữa, được không?”
“Anh xin em.”
Giọng anh ấy rất khẽ, hơi thở phả xuống khiến tôi thấy hơi nhột.
Mặt tôi càng lúc càng nóng.
“Anh… thật ra anh có thể bắt nạt em mà.”
“…”
Hơi thở Kỳ Tự càng lúc càng nặng, dường như anh ấy đang rất kiềm chế.
Tôi lại muốn anh ấy hôn mình.
Nhưng Kỳ Tự chỉ khàn giọng nói:
“Đợi một lát.”
“Tim anh… sắp nhảy ra ngoài mất rồi.”
