Màn Trời Nhà Sản Xuất: Từ Ký Kết Thằng Hề Bắt Đầu! - Chương 173: Thực Tại Tuyệt Vọng
Cập nhật lúc: 17/01/2026 02:28
Gợn sóng không tiếng động này cũng quét qua những người bình thường, họ đón nhận khoảnh khắc cuối cùng trong khi chẳng hay biết gì.
Gia đình Johnson đang trốn trong căn biệt thự đã được gia cố của mình, bên ngoài cửa sổ chống đạn dày nặng, lờ mờ truyền đến tiếng nổ xa xa và tiếng cười the thé ngày càng gần.
"Bố ơi, bên ngoài bị sao vậy?" Cô con gái út Emily co rúm trong lòng mẹ Lisa, giọng run rẩy.
"Không sao đâu, bảo bối, chỉ là... diễn tập cúp điện thôi." Robert cố tỏ ra bình tĩnh, kiểm tra đạn d.ư.ợ.c của khẩu s.ú.n.g săn. Qua màn hình giám sát, ông thấy người hàng xóm, ông Smith, đang cầm gậy đ.á.n.h golf điên cuồng đập vào trụ cứu hỏa bên đường, phát ra tiếng cười man dại.
Đột nhiên, từ hướng nhà bếp truyền đến tiếng ngâm nga nhẹ nhàng của người vợ Lisa.
Robert quay đầu lại, thấy vợ đang tao nhã đổ món mì ý cho bữa tối vào thùng rác, sau đó bưng những chiếc đĩa trống không lên bàn.
"Lisa? Em đang làm gì vậy?"
"Sắp xếp bàn ăn mà, anh yêu."
Lisa xoay người lại, trên mặt mang một nụ cười vui vẻ mà Robert chưa từng thấy bao giờ.
"Món chính tối nay là... bất ngờ!"
Cô giơ con d.a.o c.h.ặ.t thịt lên, lưỡi d.a.o lóe lên ánh lạnh dưới đèn khẩn cấp: "Đoán xem, sẽ là ai nào?"
Robert lạnh toát cả người, cuối cùng ông cũng nhận ra sự điên cuồng trống rỗng trong mắt vợ.
"Không... Lisa... tỉnh lại đi..."
"Sao phải nghiêm túc thế chứ?" Lisa nghiêng đầu, nụ cười nơi khóe miệng ngày càng rộng, từng bước ép sát.
"Chúng ta cùng... cười một cái nào!"
"Đoàng ——!"
Tiếng s.ú.n.g vang vọng trong phòng ăn.
Robert run rẩy đặt khẩu s.ú.n.g săn xuống, nhìn người vợ ngã trong vũng m.á.u, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
Tiếng hét ch.ói tai của Emily vang lên bên tai ông, nhưng ông đã không còn nghe rõ nữa.
Bởi vì ông phát hiện khóe miệng mình đang nhếch lên một cách không kiểm soát...
Tại một bệnh viện, y tá Sarah đang an ủi những đứa trẻ hoảng sợ trong phòng bệnh nhi, cô nắm c.h.ặ.t bàn tay run rẩy của một bé trai, ngâm nga bài hát ru lạc điệu, cố gắng ngăn cách những âm thanh đáng sợ lờ mờ truyền đến từ bên ngoài.
Bác sĩ điều trị chính Rogers bước vào, ông ấy luôn là trụ cột của mọi người, ai cũng vô cùng tin tưởng ông.
"Sarah, chúng ta cần chuyển bọn trẻ vào phòng sâu bên trong hơn, ở đây không an toàn."
Sarah biết ơn gật đầu, bắt đầu phụ giúp.
Tuy nhiên, khi cô bế một bé gái đang sốt cao đi về phía gian trong, lại thấy bác sĩ Rogers dừng lại bên cạnh một van oxy.
Tay ông đặt lên van, nhẹ nhàng vuốt ve, trên mặt lộ ra vẻ tò mò.
"Bác sĩ?" Sarah cảm thấy ớn lạnh.
Bác sĩ Rogers quay đầu lại, nở một nụ cười dịu dàng với cô: "Sarah, cô nói xem... nếu tôi vặn nồng độ oxy lên mức cao nhất, sau đó quẹt một que diêm, tiếng khóc ở nơi này, có biến thành một bản giao hưởng hoành tráng không?"
Sarah kinh hoàng lùi lại, đứa bé trong lòng dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, bắt đầu khóc thét lên.
"Đừng sợ, bé con, rất nhanh thôi... cháu sẽ được xem màn pháo hoa đẹp nhất." Bác sĩ Rogers nhẹ giọng an ủi cô bé đang khóc, nhưng tay ông đã bắt đầu từ từ vặn van.
Sarah nhìn vị bác sĩ mà cô kính trọng suốt mười năm qua, nhìn lòng nhân ái quen thuộc trong mắt ông đang bị thay thế bởi một sự điên cuồng thuần túy.
Cô hiểu rằng, thân phận người bảo hộ vào khoảnh khắc này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Cô ôm đứa bé, xoay người bỏ chạy, phía sau truyền đến tiếng ngâm nga vui vẻ của bác sĩ Rogers, tiếng van xoay chuyển như tiếng chuông báo t.ử.
Trong hầm trú ẩn dưới lòng đất của thư viện đại học, sinh viên run rẩy nghe tiếng phá hoại truyền đến từ trên đầu.
"Giữ im lặng! Cứu viện sẽ sớm..." Chủ tịch hội sinh viên David nói nhỏ, nhưng không để ý đến ánh mắt quỷ dị của người bạn bên cạnh.
Trong góc, Jennifer khoa tiếng Anh đột nhiên bắt đầu cởi quần áo, thân hình nóng bỏng khiến nam sinh bên cạnh nuốt nước miếng ừng ực.
"Cậu làm gì vậy?!" Nữ sinh đeo kính bên cạnh phát hiện sự bất thường muốn ngăn cản, lại bị bạn mình đ.á.n.h ngã xuống đất không lý do.
"Ngột ngạt quá, phải không? Chúng ta mở tiệc đi!" Jennifer cười ngây dại, không hề bận tâm đến cơ thể đang lộ hàng, ngược lại đi về phía giá sách.
Cô ta chộp lấy những cuốn sách cổ quý giá bên trên, bắt đầu xé rách điên cuồng, ngay sau đó như một đứa trẻ nghịch ngợm, tung những trang sách lên không trung. tung những trang sách lên không trung.
"Dừng tay!" David tiến lên ngăn cản, nhưng bị một nam sinh khác ôm c.h.ặ.t từ phía sau, cậu bắt đầu giãy giụa điên cuồng, nhưng bị một sức mạnh to lớn trói c.h.ặ.t.
"Đừng làm mất hứng thế chứ, Chủ tịch!"
Nam sinh thì thầm vào tai cậu, nội dung lại khiến cậu dựng tóc gáy: "Cậu có biết tôi thầm yêu cậu ba năm rồi không? Tiếc là, tôi không thích đồ sống!"
David chưa kịp trả lời, chiếc com-pa sắc nhọn đã đ.â.m xuyên cổ họng cậu, chỉ còn lại tiếng nghẹn ngào "ư ư"...
Trong một tòa cao ốc, lập trình viên Mark bị kẹt trong văn phòng ở tầng 35, qua cửa sổ sát đất, anh có thể thấy khói đen bốc lên khắp nơi trong thành phố.
Các đồng nghiệp đang tụ tập lại, căng thẳng thảo luận đối sách.
Lúc này, Billy vốn luôn im lặng ngồi trong góc đột nhiên cười lớn. Hắn đẩy gọng kính, ngón tay bắt đầu gõ điên cuồng trên bàn phím.
"Billy, cậu đang làm gì vậy?" Quản lý dự án đột nhiên phát hiện bất thường, căng thẳng hỏi.
"Đừng căng thẳng, đây chỉ là một công việc dọn dẹp nhỏ thôi!"
Billy không ngẩng đầu lên, giọng điệu thoải mái: "Mọi người không thấy, dữ liệu của thế giới này quá dư thừa sao?
"Quá nhiều quy tắc!"
"Quá nhiều ghi chép!"
"Quá nhiều trật tự!"
Trên màn hình của hắn, mã code cuộn trào như thác nước liên tục làm mới.
"Dừng tay! Đó là hồ sơ khách hàng và ghi chép giao dịch tài chính!" Quản lý dự án lao tới muốn ngăn cản.
"Bốp!" Billy tiện tay vớ lấy chiếc cúp trên bàn, đập mạnh vào đầu quản lý dự án, người đàn ông ngã xuống không một tiếng động.
Mark và các đồng nghiệp khác sợ đến ngây người.
Billy nhìn quản lý ngã xuống đất, nhún vai hờ hững: "Nhìn xem, gọn gàng biết bao."
Hắn quay lại màn hình, nhấn phím Enter.
"Xong rồi, bây giờ hãy xem... con người khi mất đi tất cả danh tính kỹ thuật số, hồ sơ tài sản và các mối quan hệ xã hội, sẽ trở nên chân thực đến mức nào?!"
Màn hình máy tính của cả tầng lầu tức thì chuyển sang màu xanh c.h.ế.t ch.óc, sau đó hiện lên một biểu tượng mặt cười màu tím khổng lồ đang toác miệng cười.
Mark nhìn mặt cười đó, lại nhìn quản lý ngã xuống đất không dậy nổi và Billy đang cười điên cuồng, anh nhận ra, logic nền tảng mà nền văn minh dựa vào để vận hành đang bị chính người hiểu rõ chúng nhất, dùng thái độ đùa giỡn tự tay tháo dỡ.
Trong sự hỗn độn này, điều đáng sợ nhất không phải là cái c.h.ế.t, mà là tỉnh táo nhìn bản thân từng chút một trở nên điên loạn.
Mỗi người bình thường đều đang trải qua sự t.r.a t.ấ.n giống nhau.
Giây trước còn đang khóc lóc vì cái c.h.ế.t của người thân, giây sau lại bật cười vì tư thế hài hước của cái xác; rõ ràng muốn bảo vệ con cái, tay lại không nghe sai khiến mà giơ d.a.o lên.
Văn minh sụp đổ trong vài giờ, tấm màn che cuối cùng của nhân tính bị xé bỏ.
Đây không phải là ngày tận thế, mà là bữa tiệc cuồng hoan vĩnh hằng của bản năng còn đáng sợ hơn cả ngày tận thế.
Và trong bữa tiệc cuồng hoan này, vẫn có người giữ được sự tỉnh táo.
Ví như bác bảo vệ già Henry trốn trong kho siêu thị, ông dùng thân mình chặn kệ hàng, bảo vệ mấy đứa trẻ đang sợ c.h.ế.t khiếp...
Ví như nữ nhân viên ngân hàng Mary tự nhốt mình trong hầm tiền, đối diện với camera giám sát ghi chép lại hết lần này đến lần khác mẫu vật cuối cùng của nhân loại bình thường...
Nhưng những đốm lửa tỉnh táo này, đang bị sự điên cuồng xung quanh nuốt chửng từng chút một.
