Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 101
Cập nhật lúc: 18/01/2026 14:28
Dân làng ai nấy đều hối hả, chẳng còn tâm trí đâu để ý việc khác.
Đám thanh niên tri thức cũng đã quen dần với sự vất vả của việc đồng áng, ít nhất là cũng c.ắ.n răng chịu đựng được qua ngày.
Dương Tuyết Nồng và Hứa Chân Chân cũng đang nỗ lực làm việc, thầm tự nhủ với bản thân rằng chỉ cần làm tốt, biểu hiện tốt, cha mẹ sẽ sớm đón họ về nhà.
Mỗi khi kết thúc một ngày dài mệt mỏi, nằm bẹp trên giường nghỉ ngơi, cả hai lại tràn đầy hối hận, chỉ muốn tự tát cho mình một cái.
Tại sao hồi đó lại bốc đồng đòi về nông thôn làm gì không biết?
Người dân ở đây giỏi giang thế này, căn bản chẳng cần hạng chân yếu tay mềm như họ đến đây làm vướng chân vướng tay, lại còn lãng phí lương thực của bà con nữa.
Lại một ngày thứ Bảy, giữa trưa Lâm Ngọc về bảo: "Vân Linh tuần này tới khu điều dưỡng rồi, em thấy có gì đó không ổn."
"Không ổn chỗ nào hả em?"
Lâm Ngọc cũng không nói rõ được, chỉ là trực giác mách bảo rằng Vân Linh có vẻ đang lo âu.
"Trước giờ chị ấy không thế đâu, trước đây chị ấy luôn cho em cảm giác mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát."
Lâm Ngọc nói tiếp: "Em nghe Vân Linh bảo, chị ấy và Hình Định Bắc đang cân nhắc việc đưa ông cụ và bà cụ rời khỏi khu điều dưỡng."
"Về thành phố Vân Đài ạ?"
"Không, định đưa hai cụ về nông thôn.
Vân Linh bảo tình hình phức tạp lắm, không tiện nói rõ, họ sợ xảy ra chuyện nên muốn hai cụ lánh đi trước cho an toàn."
Mục Kế Đông hơi hoang mang: "Thân phận như họ mà cũng sợ xảy ra chuyện sao?"
Thấy cha mẹ có vẻ hoảng, Mục Thanh cố gắng kéo họ về thực tại: "Ba mẹ quên lời mình hay nói rồi sao?
Nhà mình chỉ là dân đen thôi, chuyện gì cũng chẳng động tới mình được đâu."
"Đúng đúng, Thanh Thanh nói phải."
Mục Kế Đông quẹt mồ hôi trên mặt: "Mấy chuyện đó mình lo cũng chẳng ích gì, họ thông minh lại có quan hệ rộng, có chuyện gì họ tự giải quyết được thôi."
"Thì đấy ạ." Mục Thanh chỉ vào cây anh đào và cây tỳ bà: "Ba ơi con muốn ăn."
"Đợi tí, ba đi lấy thang hái mấy quả chín nhất trên ngọn cho con."
Mục Thanh đứng dưới gốc cây ngước mắt nhìn quanh: "Ông nội Dung cũng sắp về rồi nhỉ."
Bảo là sẽ gọi điện về mà đi biền biệt hai tháng trời chẳng thấy tăm hơi đâu.
"Con định để dành tỳ bà cho ông nội Dung, không biết ông có về kịp để ăn không." Mục Thanh chống nạnh: "Ông mà không về nhanh là chim ch.óc nó xơi hết cả đấy."
Lâm Ngọc cười bảo: "Thế con hái xuống cất đi, đợi ông về thì cho ông ăn."
"Thế thì thôi ạ."
Ông nội Dung tuy tốt với cô thật, nhưng cô vẫn chưa muốn cho ông biết bí mật của mình.
Bí mật của cô chỉ có cha mẹ mới được biết thôi.
Cùng mong ngóng Dung Văn Bác trở về như Lâm Ngọc còn có mấy người ở nhà cũ.
Thấy cháu đích tôn sắp tốt nghiệp cấp hai rồi mà bên phía Dung Văn Bác vẫn bặt vô tín sứ.
Ngày hôm sau Vương Thái Hà lại lên đồi, Lâm Ngọc nói thẳng: "Mẹ ơi, nếu đến cuối tháng Sáu mà chú Dung vẫn chưa về, con dẫn Hồng Vệ đi gặp lão sư phụ kia được không?
Dù sao ông ấy cũng biết mặt con rồi."
"Để xem tình hình đã." Thái độ của Vương Thái Hà rất miễn cưỡng, nếu được thì vẫn là Dung Văn Bác dẫn đi sẽ chắc chắn hơn.
Vụ thu hoạch mùa hè bận tối mắt tối mũi, cả ngày chỉ biết cắm mặt xuống đất.
Đến khi công việc tạm vơi bớt, nhìn lại lịch thì đã sang tháng Bảy rồi.
Kỳ nghỉ hè đã tới, các học sinh đã nhận bằng tốt nghiệp, mà Dung Văn Bác vẫn chưa thấy tăm hơi.
Không thể đợi thêm được nữa, vào ngày nghỉ, Lâm Ngọc dẫn Mục Hồng Vệ đi gặp vị lão sư phụ kia.
Lão sư phụ hỏi cậu mấy câu, Mục Hồng Vệ rất thành thật, biết thì thưa, không biết thì nói không biết.
Lão sư phụ rất hài lòng, nhận cậu làm học đồ, bảo ba ngày sau đến công ty d.ư.ợ.c liệu tìm ông.
Lão sư phụ cũng nói rõ, để cậu ở lại không có nghĩa là đã nhận làm đệ t.ử ngay, phải đợi cậu vượt qua kỳ thử thách mới chính thức nhận đồ đệ.
Trên đường từ huyện về nhà, Mục Hồng Vệ thấy chân mình như đang bước trên mây.
Lời của sư phụ có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cậu được vào công ty d.ư.ợ.c liệu làm việc, có nghĩa là cậu đã có công ăn việc làm rồi!
Mục Hồng Vệ nhảy cẫng lên sung sướng: "Thím ba, cháu cảm ơn thím nhiều lắm!
Mẹ cháu nói đúng, thím và ông nội Dung chính là ân nhân của cháu."
Lâm Ngọc cười bảo: "Đừng có nhảy nhót lung tung, coi chừng trẹo chân bây giờ.
Sau này vào công ty d.ư.ợ.c liệu phải cố gắng theo lão sư phụ học hỏi, biểu hiện cho tốt để được ở lại chính thức nhé."
Đi làm học đồ cho lão sư phụ thì ở công ty d.ư.ợ.c liệu cũng chỉ tính là nhân viên tạm thời, phải trở thành đệ t.ử của ông thì mới được chuyển thành nhân viên chính thức.
"Thím yên tâm, cháu nhất định không làm thím mất mặt đâu ạ."
Mục Quý, Vương Thái Hà cùng vợ chồng Mục Kế Quân, Vương Xuân Linh đều đang đợi ở nhà.
