Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 109

Cập nhật lúc: 18/01/2026 14:29

Học Đông y tiện hơn, việc đầu tiên là phải học thuộc sách, mấy cuốn như 'Thương Hàn Tạp Bệnh Luận', 'Bản Thảo Cương Mục' gì đó, cứ học thuộc lòng trước đã."

"Sách đâu ạ?"

Hình Định Nam vào nhà ôm mấy cuốn sách ra ném lên bàn học của cô: "Nhóc con từ từ mà xem, xem 'Bản Thảo Cương Mục' trước đi, trong đó có hình vẽ, đẹp như truyện tranh ấy."

Hình Định Nam chỉ nói đùa, ai ngờ Mục Thanh lại coi là thật, bắt đầu học thuộc từng câu từng chữ.

Nửa tháng sau, buổi trưa Hình Định Nam bế con gái đi dạo trong sân, đi ngang qua cửa thư phòng thì thấy cô bé đang lật sách: "Ái chà, chăm chỉ thế, thuộc được bao nhiêu rồi?"

"Thuộc được...

một phần ba rồi ạ."

Hình Định Nam trợn tròn mắt: "Cháu nói thật đấy à?"

Mục Thanh gật đầu: "Đương nhiên là thật, chú tưởng cháu nói đùa chắc?"

"Bà xã ơi, ra đây mà xem, con bé Mục Thanh sắp thành tiên rồi này!"

Tưởng Hàm cầm cái xẻng nấu ăn chạy ra: "Bớt la lối om sòm đi, đừng làm phiền em nấu cơm."

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

"Mở cửa, mau mở cửa ra."

"Mở cửa nhanh lên để kiểm tra!"

Mọi người trong sân đều sững sờ, bé Duyệt Duyệt sợ quá khóc thét lên.

Mục Thanh bỗng phản ứng lại, vội đóng cửa sổ thư phòng, thu hết sách vở dễ gây hiểu lầm vào không gian, cô còn ôm cả chữ tranh của mình chạy vội vào trong nhà.

Cụ ông Hình rảo bước về phòng, xác nhận trong phòng không có thứ gì không nên xuất hiện.

Một lát sau cụ cầm một trục cuốn đi ra, vội vàng chạy ra sân sau, không có chỗ giấu, cụ nhét đại vào ổ gà.

Cụ bà Hình cuống đến dậm chân, cái ông già này, đã bảo đừng mang mấy thứ không nên mang, thế mà ông ấy vẫn mang cái thứ đó đến.

Vợ chồng Hình Định Nam thấy tình hình như vậy, không mở cửa ngay mà chạy lên gác xép nhìn xuống.

Chỉ thấy trước cổng lớn có hơn hai mươi người đang vây quanh, Lâm Ngọc bị hai người phụ nữ áp giải.

"Các người làm gì thế?

Mau thả Lâm Ngọc ra.

Dám đến thôn Mục Gia bắt nạt người, coi chừng không ra khỏi thôn được đâu!"

"Nực cười, con mụ Lâm Ngọc bây giờ là tội nhân, lát nữa còn phải lôi nó đi diễu phố, tao xem đứa nào dám cản!"

"Đúng, bọn tao đếch sợ!"

Tóc tai Lâm Ngọc có phần rối loạn, chật vật nhìn về phía Tưởng Hàm.

Tưởng Hàm vội vàng chạy xuống, nói nhỏ với Hình Định Nam: "Em đi mở cửa, anh chạy xuống núi gọi người, ở nhà anh ráng cầm cự nhé."

Cổng lớn vừa mở, một đám người ùa vào nhà như thể châu chấu tràn qua.

Hình Định Nam ôm con gái, không dám cứng đối cứng với bọn chúng.

Có một gã đàn ông tướng mạo gian xảo định xông vào phòng ngủ của Mục Kế Đông và Lâm Ngọc, bị Hình Định Nam chặn lại.

"Tránh ra!"

Hình Định Nam cười lạnh: "Triệu Phú, mày biết tao là ai chứ!"

Triệu Phú làm tạp vụ ở nhà ăn viện điều dưỡng mấy năm trời, sao lại không biết Hình Định Nam là ai?

Lúc này hắn lảng tránh ánh mắt anh: "Bác sĩ Hình, tôi khuyên anh biết điều một chút, huyện Mang Sơn đã không còn là huyện Mang Sơn của ngày xưa nữa rồi."

"Ồ, thế thì tôi lại cô văn quả lậu quá rồi." Hình Định Nam khinh thường hất cằm: "Huyện Mang Sơn bây giờ làm sao?

Mày nói nghe thử xem."

"Huyện Mang Sơn bây giờ là do anh rể Lữ Học Công của tao làm chủ!"

Hình Định Nam cười khẩy: "Huyện trưởng vẫn còn sờ sờ ra đó, anh rể mày chỉ là cái đội trưởng đội dân binh mà cũng dám xưng hùng xưng bá à?"

Những đồ đạc cần giấu trong nhà đều đã giấu kỹ, ngay cả lương thực trong bếp cũng chỉ để lại vài chục cân.

Mục Thanh người nhỏ nhưng khí thế lớn, tay lăm lăm con d.a.o phay đòi c.h.é.m người, hai mụ đàn bà đang giữ Lâm Ngọc sợ quá vội buông tay.

Kéo cái ghế cho mẹ ngồi xuống, Mục Thanh rất nhanh đã nhận ra kẻ cầm đầu, vừa nhìn thấy Triệu Phú là cô hiểu ngay mấu chốt vấn đề.

"Chú Định Nam, hắn ta tìm mẹ cháu gây phiền phức, lại lục soát nhà cháu, chính là muốn tìm phương t.h.u.ố.c dưỡng sinh của nhà cháu đấy."

"Thì sao nào?" Bị một con ranh con vạch trần mục đích, Triệu Phú cũng chẳng giả vờ nữa, lộ rõ bộ mặt hung ác: "Bác sĩ Hình, anh thân phận cao quý, đừng dây dưa với đám hạ lưu bọn tôi làm gì, không đáng đâu.

Chỉ cần giao phương t.h.u.ố.c cho tôi, chuyện này coi như xong."

Vương Thải Hà dẫn người xông lên núi, chẳng nói chẳng rằng, vung gậy lên là phang, tên cầm đầu Triệu Phú bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhất.

"Thằng lưu manh khốn kiếp, dám đến nhà con trai bà giở trò, bà đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Vương Thải Hà ra tay quá nặng, bọn Mục Giải Phóng phải vội vàng can ngăn: "Đánh vào m.ô.n.g thôi, đừng đ.á.n.h vào đầu, lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t thật thì phiền phức to."

"Thứ tạp chủng, đ.á.n.h c.h.ế.t cho đáng đời!"

Hôm nay Mục Kế Đông làm việc ở xa, đợi anh nghe tin dẫn người chạy về thì tên kia đã bị mẹ anh đ.á.n.h cho không ngóc đầu lên nổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 108: Chương 109 | MonkeyD