Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 134
Cập nhật lúc: 18/01/2026 14:33
"Bé gái nhà ai mà giỏi thế nhỉ?
Người nhà quân nhân trong đại viện đã đến nhiều đâu."
"Không phải người nhà trong đại viện, là nhà ở phía đối diện xéo bên ngoài kìa.
Cái căn nhà gạch ngói mới xây hai tầng mấy hôm trước ấy."
"Đó là nhà ai?"
"Em không biết, mai em sẽ bảo cần vụ đi hỏi thăm xem sao."
Ba sư đoàn quân mã vừa tập kết đầy đủ, Trương Ngọc với tư cách là tư lệnh nên vô cùng bận rộn, dạo này ngày nào cũng làm việc đến tận nửa đêm mới về.
Uông Lộ – phu nhân tư lệnh – thì lại khá rảnh rỗi.
Con trai lớn đã lập gia đình ở lại Kinh Đô, bà đưa con trai nhỏ theo quân tới đây, ngày thường ngoài việc lo ăn mặc cho cả nhà thì thời gian còn lại bà chỉ đọc sách hoặc vào trong huyện dạo chơi.
Chiều hôm sau, con trai vừa ra khỏi cửa được một lúc, Uông Lộ cũng lặng lẽ đi theo sau.
Bà không sang đường mà chỉ đứng nhìn, thấy cổng nhà kia mở ra, người mở cửa cho con trai bà là một cô bé.
Chà, trông xinh xắn đáng yêu thật đấy, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt đúng là không giống mấy đứa trẻ bình thường chút nào.
Uông Lộ cười thầm, đúng là những cô bé bình thường thì làm sao làm khó được cậu con trai nhỏ kiêu ngạo của bà.
Đứng quan sát một lát, thấy con trai đã vào nhà và cổng đã đóng lại, Uông Lộ mới quay về.
Trong đại viện quân đội hôm nay có vài gia đình đang chuyển nhà, mọi người đều chưa từng gặp Uông Lộ nên không biết bà là ai, nhưng nhìn cách ăn mặc là biết ngay phu nhân của sĩ quan rồi.
Sau này đều sống chung trong một khu, có mấy bà vốn tính hay chuyện đã bắt đầu lân la bắt chuyện với bà.
Trò chuyện một hồi, Uông Lộ xin phép về, mọi người thấy bà không lên các tòa chung cư mà đi về phía căn biệt thự nhỏ ở phía Đông thì biết ngay thân phận không hề tầm thường.
Chồng bà ít nhất cũng phải cấp sư trưởng trở lên!
Người nhà của các cấp trung đoàn trưởng, phó trung đoàn và tiểu đoàn trưởng đều sống ở nhà chung cư, sau khi ổn định chỗ ở, đi chào hỏi hàng xóm láng giềng thì họ nhanh ch.óng biết được thân phận thật sự của Uông Lộ.
Có mấy bà bạo dạn mượn cớ tặng đặc sản quê hương đến thăm hỏi nhưng đều bị người thân nhà Uông Lộ chặn lại ở cửa, bảo là bà đang dưỡng bệnh không tiếp khách.
Những người biết điều nghe vậy liền nói vài câu xã giao rồi ra về, chẳng cần biết bà có thực sự đang bệnh hay không, ý tứ từ chối đã quá rõ ràng rồi.
"Người ở biệt thự có khác nhỉ, còn có cả người giúp việc nữa."
"Đừng nói bậy, người ta bảo đó là họ hàng xa đến giúp đỡ đấy."
"Hừ, lời đó mấy bà tin được à?"
Có người hiểu chuyện nói: "Chúng ta tin hay không không quan trọng.
Hơn nữa, với cấp bậc của chồng bà ấy, có cần vụ giúp việc là chuyện thường, nhà có thêm người phụ giúp thì đã sao."
Hừ!
Nếu họ có cơ hội như vậy chắc chắn cũng sẽ dùng thôi.
Chẳng qua giờ họ còn đang phải chen chúc trong chung cư nên chỉ biết nói vài câu mỉa mai cho bõ ghét.
Sức khỏe của Uông Lộ đúng là hơi yếu, lúc sinh con trai nhỏ bà đã phải chịu nhiều đau đớn, giờ con đã mười tuổi mà căn bệnh cũ vẫn chưa dứt hẳn.
Ngủ trưa dậy vẫn chưa thấy con trai về.
Uông Lộ muốn biết hôm nay ai thắng ai thua, đoán chừng thời gian cũng sắp đến lúc nên bà đích thân ra cửa đón con.
Bà căn giờ rất chuẩn, vừa đến trước cửa nhà họ Mục thì cánh cửa từ bên trong mở ra, đứng ngoài cửa bà lập tức nhìn thấy khuôn mặt "chẳng còn thiết sống" của con trai mình.
Bà mẹ "vô lương tâm" ấy lại phụt một tiếng cười rộ lên.
Sắc mặt Trương Khâm đen như đ.í.t nồi!
Mục Thanh quan sát Uông Lộ, chẳng cần nhìn kỹ cũng có thể nhận ra Trương Khâm và bà ấy trông rất giống nhau.
Uông Lộ mỉm cười tự giới thiệu: "Cô là mẹ của Trương Khâm, cháu chắc là Mục Thanh nhỉ?"
"Cháu chào dì ạ."
Thì ra đúng là mẹ con thật.
Mục Thanh nhìn sang Trương Khâm, đôi mắt đào hoa này đúc từ một khuôn với mẹ cậu ta mà ra, cái gọi là nam nhân mang nét nữ tính chắc hẳn chính là kiểu như cậu ta.
"Nghe Trương Khâm nhà cô kể, cháu đ.á.n.h cờ giỏi lắm.
Nhìn cái bộ dạng hôm nay của nó là biết chắc chắn bị thua t.h.ả.m rồi."
Mục Thanh chần chừ một lát, vẫn quyết định khách sáo một chút: "Cũng không hẳn đâu ạ, có mấy lần cậu ấy suýt thắng, cậu ấy vẫn rất cừ."
Trương Khâm xoa mặt, có chút cạn lời: "Cậu thà đừng nói còn hơn."
Uông Lộ phá lên cười ha hả.
"Thanh Thanh, con đang nói chuyện với ai thế?"
"Mẹ, mẹ của Trương Khâm đến đón cậu ấy ạ."
Lâm Ngọc đang chuẩn bị nấu cơm, trên người vẫn còn thắt tạp dề đi ra: "Ôi, sao lại đứng ngoài cửa thế này, mau vào nhà ngồi chơi đã."
Uông Lộ cười xua tay: "Để hôm khác chị nhé, nhà tôi cũng phải về nấu cơm rồi.
Hai ngày nay đa tạ chị đã trông nom thằng con ngốc nhà tôi."
Lâm Ngọc hớn hở cong môi: "Chị nói gì thế, tôi còn phải cảm ơn Trương Khâm nhà chị đã chịu chơi với con bé nhà tôi đây này."
