Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 230

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:14

Mộ Kế Đông cũng rất hào phóng, móc hết số t.h.u.ố.c viên trong túi ra: "Đây là t.h.u.ố.c do con gái tôi vê, ngoài mấy con gà rừng làm thí nghiệm và viên cho Tiểu Trương uống thì còn lại bao nhiêu ở đây hết ạ."

Trương tư lệnh cười nói: "Mộ đại đội trưởng vẫn là người có tinh thần cống hiến rất cao.

Chúng ta cũng không thể để cậu ấy chịu thiệt.

Nếu xác định đơn t.h.u.ố.c này thực sự có tác dụng, chúng ta trước tiên phải báo cáo lên trên, xin cấp trên khen thưởng, cái gì đáng cho thì không được giữ lại."

Trần sư trưởng gật đầu tán thành: "Tư lệnh nói đúng lắm, chúng ta đâu phải thổ phỉ mà hễ thấy đồ tốt là vơ vào cho mình."

"Cứ lo dưỡng thương cho tốt đi, vài ngày nữa có kết quả, chúng tôi sẽ sang nhà thăm cậu."

"Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm ạ."

Các vị lãnh đạo đều đi cả rồi.

Vết thương ở chân Mộ Kế Đông là do đạn xuyên qua, may mà không trúng xương và mạch m.á.u, sau khi bị thương lại xử lý khá tốt.

Một bác sĩ đến băng bó lại cẩn thận, xử lý vết thương tỉ mỉ rồi bảo y tá đưa ông vào phòng bệnh.

Mộ Kế Đông vội vàng xua tay: "Tôi không vào phòng bệnh đâu, tôi muốn về nhà."

"Nhà anh ở đâu?"

"Đối diện đại viện khu quân đội."

Tôn Thừa Ân dẫn người tới: "Mọi người cứ mặc kệ cậu ta, để chúng tôi đưa cậu ta về."

Tôn Thừa Ân gọi hai người khiêng ông lên xe, lái xe đưa ông về nhà.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Mộ Thanh ra mở cửa: "Cháu chào Tôn thúc ạ."

Tôn Thừa Ân cười lượng Mộ Thanh một hồi: "Đúng là một cô bé thông minh linh lợi, mau mở cửa đi, bố cháu về rồi đây."

Được người ta khiêng xuống xe, Mộ Kế Đông cười vẫy tay: "Con gái ơi, bố về rồi này."

Mắt Mộ Thanh trợn tròn: "Bố bị thương sao?"

Lâm Ngọc từ sân sau chạy ra, đầu óc choáng váng, loạng choạng chạy tới: "Anh bị thương ở đâu?"

"Không có việc gì lớn đâu, trúng vào chân thôi, lần này chắc lãnh đạo cho anh nghỉ phép dài dài rồi."

Lâm Ngọc lo phát khóc, nghe thấy câu này lại bật cười: "Anh đừng có nói nhảm."

Sau khi mọi người đi hết, hai mẹ con mới nhìn kỹ lại ông.

Lâm Ngọc suýt chút nữa lột sạch quần áo trên người ông ra để kiểm tra, sau khi xác định chỉ có chân bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Ngọc vừa xem xét cái chân bị thương vừa đỏ hoe mắt hỏi: "Bác sĩ nói thế nào?"

"Em đừng khóc, thật sự không nghiêm trọng đâu, chỉ là thương phần mềm thôi, xương cốt vẫn nguyên vẹn."

"Anh đừng có lừa em."

"Anh lừa em làm gì, nếu thật sự bị thương nặng, lãnh đạo đã trực tiếp bắt anh giải ngũ rồi."

Mục Thanh vội vàng khuyên nhủ mẫu thân: "Mẹ, mẹ xem có loại canh nào hợp cho bố uống không."

"Ăn đại cái gì là được rồi, trời cũng tối rồi, đợi đến mai hãy bày vẽ."

Lâm Ngọc trừng mắt: "Anh cứ nằm yên đấy cho em, người bệnh cái gì ăn được cái gì không, em hiểu rõ hơn anh."

Lâm Ngọc đi vào bếp nấu cơm, Mục Kế Đông gọi con gái lại: "Bố nói với con chuyện này."

"Chuyện gì ạ?"

"Chuyện về t.h.u.ố.c giải độc."

Mục Thanh ngồi xuống bên giường: "Bố nói đi, con đang nghe đây."

Mục Kế Đông thở dài một tiếng: "Cũng chẳng biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa."

Ông tóm tắt vài câu kể lại chuyện gặp rắn độc ngày hôm nay cho con gái nghe, lại nói về phương t.h.u.ố.c: "Chỗ t.h.u.ố.c viên còn lại đều đưa cho đại phu Lưu rồi, đợi họ kiểm nghiệm xong, nếu thật sự là t.h.u.ố.c giải do con làm ra có thể giải được độc Kiến Huyết Phong Hầu, e là họ sẽ đến xin phương t.h.u.ố.c."

Mục Thanh im lặng một lát, trong đầu nhớ lại những lời Lý Bảo Ứng từng nói với mình, hy vọng khi cô có năng lực thì hãy giúp một tay.

"Con gái, chuyện phương t.h.u.ố.c, con nghĩ thế nào?"

"Bố, dù sao cũng là cứu người, họ đến xin thì con chắc chắn sẽ đưa, còn đưa như thế nào thì phải xem thành ý của họ."

Phương t.h.u.ố.c đưa trước đây là cô xem được từ sách y thuật mà Hình gia tặng, không ít nhà cũng có sưu tầm, coi như là ân đức của tổ tiên, cô đưa đi không thấy tiếc.

Nhưng phương t.h.u.ố.c trong tay hiện giờ là nằm trong phần hồi môn của cô, cô rất coi trọng.

"Cũng có thể suy nghĩ thêm, trong vòng một hai ngày tới chắc chắn họ chưa đến đâu."

"Vâng."

Bữa tối cả nhà ăn thanh đạm mà bổ dưỡng, Mục Kế Đông lại cảm thấy chẳng có vị gì: "Vợ ơi, mai làm món thịt kho tàu đi, hay làm món kho đỏ cũng được."

"Đừng có mơ, đợi vết thương của anh khỏi đã, muốn ăn ngon thì mau mà dưỡng thương cho tốt."

Mục Kế Đông nỗ lực tranh thủ quyền lợi cho mình: "Dù có ăn thanh đạm, làm món thịt hấp bột thì sao?

Làm vị thanh thôi, không cho bột ớt."

"Mẹ, nguyện vọng này của bố có thể đáp ứng được ạ."

Mục Kế Đông nháy mắt với con gái, đúng là chiếc áo bông nhỏ của bố.

Lâm Ngọc liếc nhìn hai cha con một cái, gật đầu đồng ý: "Trưa mai mẹ làm cho anh ăn."

Hai cha con thấy mẫu thân không được vui cho lắm nên không dám lấn tới, cúi đầu ra sức lùa cơm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.