Mang Đại Siêu Thị Đào Vong (phó Bản Vô Hạn Đào Vong) - Chương 48
Cập nhật lúc: 01/03/2026 16:20
Bức tường khu vực đợi thang máy loang lổ một vệt m.á.u lớn, chất lỏng sền sệt rỉ xuống ròng ròng.
Những du khách thoát thân qua cầu thang thoát hiểm vội vã tìm xe, nổ máy lao đi. Tuy nhiên, chỉ một chốc sau, vài chiếc xe đã mất lái và tông sầm vào những chiếc xe khác. Một người may mắn sống sót đi ngang qua trên chiếc xe bên cạnh, toàn thân rã rời, chân tay lẩy bẩy. Anh tài xế liếc nhìn hiện trường vụ tai nạn, thấy những người trong chiếc xe đ.â.m sầm kia đang xâu xé lẫn nhau, m.á.u tươi b.ắ.n tóe đầy mặt kính.
Tài xế vẫn chưa hết bàng hoàng: "Chắc chắn là trong xe có người bị thương từ trước, lên xe mới phát tác. Chuyện này kinh khủng quá, sao tự nhiên lại có loại bệnh truyền nhiễm đáng sợ thế này! May mà nghe lời cậu đi lối thoát hiểm, không thì cả đám tiêu đời rồi! Sao cậu không nói gì thế, cậu——"
Giọng anh ta chợt tắc nghẹn, đến thở cũng quên mất. Anh ta từ từ quay đầu sang ghế phụ. Người bạn của anh ta kể từ khi lên xe vẫn luôn im lặng, giờ đây đang cúi gằm mặt, không hề cử động.
"Tiểu Quân?"
Tiểu Quân ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng vì đau đớn, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đen ngòm. Chút lý trí cuối cùng bị dập tắt, anh ta lao vào tấn công người tài xế!
Rầm!
Lại thêm một chiếc xe tông sầm vào cột bê tông, đuôi xe văng sang một bên va chạm với chiếc xe phía sau. Bầy thây ma tràn ra từ khu vực thang máy, cuồng loạn lao về phía bất cứ nơi nào có hơi người. Bãi đỗ xe ngầm đã hoàn toàn thất thủ.
Tại cửa dốc thoát hiểm, chiếc xe của Bạch Khương húc văng thanh chắn, lao v.út ra ngoài. Đường phố bên ngoài loạn như cào cào, người người chạy tán loạn. Xe cộ đ.â.m nhau tắt máy nằm ngổn ngang giữa đường, cách đó không xa còn có một chiếc xe lật ngửa, khói bốc lên mù mịt.
"Mẹ kiếp, hết đường rồi!" Hách Bằng nghiến răng, đạp lút ga húc văng một chiếc xe cản đường, cố sức lách ra ngoài.
Rầm!
Một người lao sầm vào xe họ, kinh hãi đập cửa sổ kêu cứu.
"Cứu tôi với! Cầu xin các người mở cửa cứu tôi với! Cho tôi đi cùng với!"
Người đập cửa là một dì NPC trung niên. Bạch Khương im lặng, Hách Bằng cũng chẳng màng để tâm. Tâm trí anh ta giờ chỉ tập trung tìm một lối thoát an toàn.
Giây tiếp theo, chẳng biết từ xó nào chui ra một kẻ, c.ắ.n phập một nhát vào mặt dì NPC, kéo tuột bà ta xuống đất. Bạch Khương nắm c.h.ặ.t con d.a.o phay vừa lấy ra, cảm giác như mùi m.á.u tanh đã xuyên qua lớp cửa kính, xộc thẳng vào mũi cô.
Bánh xe dường như cán qua vật gì đó, nảy lên mấy nhịp, chiếc xe chật vật tiến về phía trước. Bạch Khương ngoái đầu nhìn lại, hai người đang ôm nhau lăn lộn trên mặt đất, m.á.u chảy lênh láng. Chưa đầy mười giây sau, con thây ma trên người dì NPC ngừng tấn công, bỏ mặc con mồi rồi rời đi. Dì NPC bị c.ắ.n cũng lảo đảo đứng dậy, cái chân bị xe cán gãy đi cà nhắc, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến tốc độ chạy của bà ta - bà ta đang lao theo chiếc xe của họ!
Chiếc xe rẽ vào một con phố khác, Bạch Khương không còn nhìn thấy bà ta nữa.
"Tôi từng tham gia một phó bản về thây ma trong khuôn viên trường học." Bạch Khương chủ động mở lời, "Lần đó vòng sáng xuất hiện ở cổng trường."
Đường đi đã rộng rãi hơn, tâm trạng Hách Bằng cũng khá lên. Nghe Bạch Khương chia sẻ thông tin, anh ta đáp lại: "Tôi cũng từng trải qua một phó bản thây ma ở công viên giải trí. Mẹ kiếp, cái vòng sáng lại nằm chình ình trên cabin cao nhất của vòng đu quay, cạn lời luôn. Trong phó bản này, cô có ý tưởng gì chưa?"
"Chúng ta cần xác định ranh giới của phó bản này trước đã." Trải qua hơn chục phó bản, Bạch Khương cũng đúc kết được ít nhiều kinh nghiệm.
"Cô nói đúng, tôi linh cảm phó bản này sẽ ngốn kha khá thời gian đây. Chúng ta cần tìm chút đồ ăn dự trữ, đừng để đến lúc c.h.ế.t đói mới dùng gói trị liệu, lãng phí lắm! Hơn nữa, thể lực suy giảm sẽ bất lợi cho việc tháo chạy, thức ăn là rất quan trọng."
Bạch Khương đồng tình với ý kiến của Hách Bằng. Cô tiếp tục quan sát khung cảnh bên ngoài: "Hình như bên ngoài vẫn khá bình yên. Nơi chúng ta xuất hiện là điểm bùng phát dịch thây ma, bên ngoài vẫn chưa bị ảnh hưởng gì?"
Vài chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương vọt qua họ. Phía trước xuất hiện rào chắn, cảnh sát giao thông đứng ở đó ra hiệu cho họ dừng xe.
"Chó thật, phó bản này bám sát thực tế quá, mức độ can thiệp của NPC cao thế này thật bất lợi cho chúng ta." Bị chặn lại, Hách Bằng tỏ vẻ cáu kỉnh.
Bạch Khương ngoái nhìn phía sau, không chỉ xe của họ mà tất cả các xe tháo chạy khỏi khu vực bùng phát dịch đều bị chặn lại.
"Vui lòng xuất trình giấy tờ xe và thẻ căn cước." Một viên cảnh sát giao thông tiến đến.
Hách Bằng nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Chiếc xe này không phải của tôi, tôi nhặt được trên đường thôi. Thẻ căn cước của tôi và em gái cũng bị rơi mất rồi."
Viên cảnh sát nhíu mày: "Vậy hai người cứ đọc tên để đăng ký trước đã. Có nhớ số căn cước không?"
"Nhớ thì nhớ, nhưng chúng tôi vừa mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc, tâm trạng bây giờ có chút..." Hách Bằng giả vờ khó xử và áy náy, "Có một số thứ nhớ không ra nữa. Em gái, em còn nhớ không?"
Bạch Khương rụt rè lắc đầu.
"Hai người xuống xe trước đã, phối hợp với chúng tôi tiến hành cách ly."
Hách Bằng và Bạch Khương xuống xe, được dẫn đến một chiếc xe cứu thương.
Những người sống sót khác cũng chịu chung số phận. Vài người trên người dính đầy m.á.u vừa bước xuống xe đã khiến những người qua đường hoảng sợ, la hét ầm ĩ. Đám đông xôn xao bàn tán xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Có một chiếc xe không chịu tuân theo chỉ dẫn, húc thẳng vào rào chắn, lật ngửa giữa đường. Bạch Khương áp mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài, chiếc xe bị lật bốc khói nghi ngút, cảnh sát giao thông vội vã lao đến cứu hộ.
Lúc này, cửa xe lại mở ra, hai người nữa bị tống vào trong, cửa xe lại bị khóa kín. Xe bắt đầu lăn bánh, có vẻ như tình hình đang tồi tệ hơn, họ không thể đợi tập trung tất cả mọi người được nữa, đành phải cho xe nào đi xe nấy.
Hai người vừa lên xe đều là người chơi. Bốn người nhìn nhau một lượt, Hách Bằng cười tươi rói: "Người chơi à? Bọn này cũng thế."
Ngô Vũ cũng mỉm cười: "Ừ, bọn tôi cũng là người chơi. May quá gặp đồng hương, tôi chỉ sợ phải ngồi chung với mấy NPC chả biết mô tê gì, lúc xảy ra chuyện lại kéo tụt chân nhau. Bọn NPC mà hoảng lên là dễ gây họa lắm, hai người nhìn chiếc xe đ.â.m sầm ngoài kia là biết."
Trần Thành há hốc mồm, ngập ngừng hỏi: "Đây thực sự là một phó bản trò chơi gì đó sao? Hoàn thành phó bản, nhận được điểm tích lũy là có thể sống lại à?"
"Cậu là người mới à?" Bạch Khương hỏi.
"Chứ còn gì nữa! Cứ đứng ngây ra đó gào thét, hỏi đây là đâu, có phải địa ngục không!" Ngô Vũ thở dài bất lực, "Hết cách, đành phải lôi cậu ta đi theo."
"Người anh em, anh đúng là cái này." Hách Bằng giơ ngón tay cái lên, khen ngợi Ngô Vũ là một người tốt.
"Cũng không đến nỗi, tiện tay thôi. Trần Thành, cậu may mắn gặp được mấy người chơi kỳ cựu như bọn tôi đấy. Đây là phó bản đầu tiên của cậu, cứ mở to mắt ra mà nhìn, mà học hỏi! Đợi qua ải xong sẽ có thông báo hoàn thành, lúc đó tài khoản cá nhân, cửa hàng, rồi cái gì mà hướng dẫn trò chơi sẽ được mở ra. Cậu cứ tự mình xem hướng dẫn là hiểu."
Trần Thành vội vàng gật đầu: "Dạ dạ, em biết rồi ạ."
Trấn an Trần Thành xong, Ngô Vũ lại quay sang bắt chuyện với Hách Bằng: "Hai người nhanh chân thật đấy, tôi cứ tưởng tôi với Trần Thành là nhanh nhất rồi chứ."
"À, do may mắn thôi!" Hách Bằng không muốn đi sâu vào chuyện này, bèn hỏi Ngô Vũ dự định tiếp theo là gì.
"Đương nhiên là phải trốn rồi." Ngô Vũ đáp, "Không lẽ đi cách ly thật à? Lát nữa tôi sẽ tìm cơ hội chuồn." Vừa nói, Ngô Vũ vừa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang đ.á.n.h giá xem địa điểm này có thuận lợi để tẩu thoát hay không.
Hách Bằng gật đầu, anh ta cũng có cùng suy nghĩ. Anh ta quay sang hỏi Bạch Khương: "Còn cô thì sao, em gái?"
Bạch Khương nêu ra ý kiến của mình: "Tôi muốn xem thử bọn họ sẽ đưa chúng ta đi đâu. Dù sao thì cũng chưa có manh mối nào về vòng sáng cả, biết đâu con đường mà NPC đưa chúng ta đi lại liên quan đến vòng sáng thì sao." Cô không phản đối việc bị NPC đưa đi cách ly, có thể manh mối lại ẩn giấu trong chính khu vực đó.
Sự bất đồng quan điểm xuất hiện, nhưng Bạch Khương không bận tâm, mỗi người đều có quyền lựa chọn con đường riêng.
Đoàn xe phía sau gồm hơn chục chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương, rầm rập di chuyển, gây ra không ít náo động.
Mười lăm phút sau, chiếc xe cứu thương dừng lại trước cửa một bệnh viện. Tấm biển lớn treo trên tòa nhà ghi rõ "Bệnh viện Trung tâm đảo Tiểu Nguyệt".
Cửa xe mở ra, nhóm Bạch Khương được dẫn xuống xe và đi vào bên trong. Lần này, người dẫn đường là những cảnh sát vũ trang mặc đồ bảo hộ kín mít và mang theo s.ú.n.g. Mức độ an ninh được thắt c.h.ặ.t, Bạch Khương đoán rằng thông tin về tình hình t.h.ả.m khốc tại trung tâm thương mại đã bị rò rỉ, khiến mức độ nguy hiểm của những người sống sót như họ bị đ.á.n.h giá ở mức cao hơn.
Ngô Vũ khẽ ho một tiếng. Khi đi qua một góc khuất, anh ta nhanh nhẹn lao mình vào bụi cây gần đó. Trần Thành, người luôn tin tưởng Ngô Vũ nhất, cũng định làm theo. Nhưng do thiếu kinh nghiệm, cậu ta lại lóng ngóng mắc kẹt ngay trong bụi cây.
"Có người trốn!"
"Mau đuổi theo!"
Hách Bằng vốn cũng định bỏ trốn, nhưng khi xuống xe nhìn thấy đám cảnh sát vũ trang lăm lăm tay s.ú.n.g, anh ta lập tức từ bỏ ý định. Đừng bao giờ đ.á.n.h giá thấp NPC trong trò chơi, nếu không rất dễ bị ăn
