Mang Không Gian Siêu Thị -mở Màn Lưu Đày Kiêm Chạy Nạn, Ta Dọn Sạch Quốc Khố - Chương 42: Hẹn Trước ---
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:02
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lạc An đi xem tình hình hồi phục của Tống Nhu, thấy người không có việc gì nữa liền cùng Sở Du đi đến cửa hàng.
Làm vậy để Sở Du có thêm thời gian dạy Thẩm Thập Tứ một ít nữ công và các loại trang sức cửa hàng cần.
Điều nàng không ngờ tới là Thẩm Thập Tứ bắt nhịp rất nhanh, hỏi ra mới biết vốn dĩ nàng đã từng học nữ công vài tháng ở phủ chủ cũ. Vì nàng mới mười hai tuổi, cha nàng lại là quản gia nên mới sắp xếp cho nàng học nữ công.
"Ngươi cứ theo Sở tiểu thư học hành chăm chỉ, học xong thì về dạy lại cho những người khác, những món trang sức ngươi làm ra ta đều sẽ chia hoa hồng cho ngươi." Thẩm Lạc An vẽ ra một tương lai tốt đẹp.
Bởi lẽ nàng mua người về không phải để làm nô tỳ, nếu để họ mất đi khát vọng sống, hằng ngày cứ lờ đờ u ám thì làm sao làm ra được những thứ tốt đẹp.
Cho họ hoa hồng cũng là cho họ một cơ hội để chuộc thân, như vậy họ sẽ tràn đầy hy vọng vào cuộc sống.
"Vâng, tiểu thư, con nhất định sẽ chăm chỉ học tập." Thẩm Thập Tứ vui mừng cười nói.
Ngày hôm qua nàng lem luốc lấm lem, hôm nay tắm rửa một phen, quần áo tuy vẫn là vải thô nhưng diện mạo đã thanh tú hơn nhiều.
Thẩm Lạc An mỉm cười: "Gọi ta là phu nhân được rồi, Sở tiểu thư là em chồng của ta."
Cứ bị gọi là tiểu thư mãi, sắp loạn hết cả lên rồi.
Hôm qua nàng còn chưa phát hiện ra, hôm nay đứng cạnh Sở Du mới thấy có gì đó sai sai.
"Vâng, phu nhân." Thẩm Thập Tứ đáp.
Xem ra suốt dọc đường nàng đã được cha mẹ bảo vệ rất tốt, nếu không phải vậy, sau bao ngày phiêu bạt khổ cực, sao còn giữ được tâm tính hoạt bát như thế này.
Sở Du dẫn nàng đến vị trí trong cùng ngồi xuống, kiên nhẫn dạy Thẩm Thập Tứ làm đồ thủ công.
Đúng lúc này Khương Tâm đến.
Nha hoàn bên cạnh đã đổi người, không còn là Thúy Đào mắt cao hơn đầu trước kia nữa.
"Khương tiểu thư, chào cô." Thẩm Lạc An nhiệt tình tiếp đón.
Khương Tâm gật đầu, đi thẳng vào trong, cũng chẳng thèm nhìn hàng hóa trong tiệm mà ngồi luôn xuống khu vực nghỉ ngơi.
"Hậu nhật là sinh thần của ta, ta có mời rất nhiều bằng hữu đến phủ tụ họp, muốn mời cô đến phủ hóa trang giúp ta, cô thấy thế nào?" Nàng trực tiếp vào thẳng vấn đề.
Thẩm Lạc An nghĩ thầm đây cũng là cơ hội để quảng cáo cho cửa hàng mình, bèn nói: "Khương tiểu thư đã nói vậy, ta sao có thể không nể mặt được."
"Ta không muốn một kiểu trang điểm đơn giản đâu, phải làm sao để kinh diễm toàn trường mới được." Khương Tâm nói.
"Khương tiểu thư yên tâm, nhất định sẽ khiến cô tỏa sáng rực rỡ, ngưỡng cửa sẽ bị người đến cầu thân dẫm nát mất thôi." Thẩm Lạc An cười nói.
Bản thân Khương Tâm vốn dĩ đã có nét đẹp sẵn, lúc trang điểm chỉ cần dụng tâm một chút chắc chắn sẽ rất kinh diễm.
Khương Tâm gật đầu: "Được rồi, sáng hậu nhật cô qua sớm một chút, vẫn đi cửa nách vào, Hồng Liễu sẽ đợi cô ở đó."
Khi nhắc đến Hồng Liễu, nha hoàn bên cạnh mỉm cười hành lễ với Thẩm Lạc An.
Lần này nha hoàn đổi người trông hiểu chuyện hơn hẳn.
Thẩm Lạc An cười nhạt, thầm đ.á.n.h giá trong lòng.
Tiễn Khương Tâm đi xong, nàng ngồi trên ghế sofa suy nghĩ về kiểu trang điểm.
Muốn kiểu trang điểm kinh diễm thì không chỉ kỹ thuật phải tốt mà những tiểu tiết nhỏ cũng rất quan trọng.
Nàng nghĩ đến việc người hiện đại thích dán kim tuyến dưới đuôi mắt.
Trong siêu thị không gian của nàng có rất nhiều, hay là dùng cái này, đến lúc đó còn có thể bày bán ở cửa hàng.
Đến buổi trưa, Thẩm Thập Tứ trở về, Thẩm Lạc An cũng chào Sở Du một tiếng rồi về làng Đào Nguyên trước.
Nàng nghĩ đến sinh nhật Khương Tâm, đã có lòng muốn kết giao thì quà cáp chắc chắn không thể thiếu.
Bánh kem là một lựa chọn không tồi.
Thời gian còn sớm, nàng vừa hay có thể về làm thử, cũng để người nhà nếm thử món mới.
Về đến nhà, chào hỏi xong xuôi, Thẩm Lạc An rửa sạch tay rồi vào bếp.
Nàng nghĩ, làm bánh kem ngàn lớp vẫn là thuận tiện và nhanh nhất.
Thế là nàng loay hoay trong bếp suốt một tiếng rưỡi, lúc này mới bưng ra chiếc bánh kem ngàn lớp khoai dẻo hình tròn.
"Tướng công, mau lại đây nếm thử món đồ ngọt em vừa làm này." Thấy Sở Hoài Chu đang đóng thùng gỗ ở trong sân, Thẩm Lạc An gọi.
Sở Hoài Chu rửa tay xong bước tới, cầm lấy một miếng.
Những miếng khác được chia cho Diệp thị, Sở Thịnh, Sở Hoài Cẩn và Tống Nhu.
Mọi người nhất loạt khen ngợi, đều nói còn ngon hơn cả bánh điểm tâm ở tiệm bánh tại kinh thành.
Lời này làm Thẩm Lạc An lại nảy ra ý định khác.
"Vậy nếu mở một cửa hàng bánh thì chẳng phải việc làm ăn sẽ rất tốt sao?" Nàng lẩm bẩm.
Thế nhưng hiện tại cửa hàng trang sức tuy đã khai trương được vài tháng, nhưng đám nhân công mới mua về kia một mình Sở Du chắc chắn bận không xuể, nàng lấy đâu ra thời gian mà lo cho cửa hàng mới.
"Tay nghề của em mà mở tiệm thì chắc chắn đắt khách, nhưng đừng để mình mệt quá, bạc không đủ thì cứ bảo ta." Sở Hoài Chu nói.
Mấy tháng nay, chàng đã âm thầm quy tụ thế lực trong tay, không hề thiếu bạc, hiện giờ nhà họ Sở dù không làm gì cũng không lo chuyện ăn uống.
Vậy nên chàng không muốn nương t.ử của mình quá vất vả.
"Không sao, em thích kinh doanh, chỉ là tận hưởng quá trình đó thôi." Thẩm Lạc An mỉm cười đáp lại.
Vàng bạc châu báu trong không gian của nàng cũng nhiều đến đáng sợ, nhưng con người ta ai chẳng phải có một mục tiêu theo đuổi.
Cứ nhàn rỗi không làm gì mỗi ngày nàng cũng thấy bứt rứt, mục tiêu của nàng là mở cửa hàng phủ khắp cả nước Đại Vũ này.
Sở Hoài Chu cũng không miễn cưỡng nàng, chỉ là đột nhiên trở nên dịu dàng hơn nói: "Em thích là được rồi, ngày mai ta lại phải đi xa, trong nhà đa tạ có em chăm sóc."
Mới về được hai ngày lại phải đi, Thẩm Lạc An có chút không nỡ.
Nàng kéo thẳng chàng vào trong phòng.
Nàng đẩy Sở Hoài Chu ngồi xuống mép giường, dùng giọng điệu hơi giống như đang thẩm vấn: "Chàng rốt cuộc là đang bận rộn chuyện gì vậy?"
Cuối cùng nàng cũng hỏi ra được câu hỏi đã giữ kín trong lòng mấy tháng qua.
Dạo này chàng rất ít khi về nhà, mỗi lần về đều vô cùng mệt mỏi, không biết là bận việc gì.
Chàng không nói thì Thẩm Lạc An cũng nghĩ ai nấy đều có không gian riêng nên không hỏi.
Nhưng cứ luôn xa cách không rõ lý do thế này, nàng thực sự có chút mất kiên nhẫn rồi.
Đối với câu hỏi của nàng, Sở Hoài Chu cũng không hề né tránh, chàng trực tiếp nói: "Hiện tại tình hình ở Mạc Bắc vẫn còn tạm ổn, nhưng em có biết không? Những nơi khác đang hạn hán trầm trọng, dân chúng lầm than. Ta đã bảo Đại Ngưu nhân cơ hội này chiêu binh trên núi, an trí cho không ít dân chúng.
Hiện nay số dân chúng cộng với binh lính trên núi đã hơn ngàn người, những ngày qua ta chính là đang sắp xếp những việc này.
Còn nữa, hôm khai trương cửa hàng, viên tướng quân bị đ.á.n.h là Vô Song, vốn là thuộc hạ cũ của ta. Đám người họ bị đủ loại chèn ép, cuộc sống cũng không hề dễ dàng.
Chuyến đi này của ta là để tìm nơi ẩn náu, đưa bọn họ rời khỏi quân đội."
Thực ra hôm gặp mặt Vô Song, chàng không muốn làm phiền đến cuộc sống của các huynh đệ cũ.
Chính Vô Song đã chủ động đề nghị muốn đi theo Sở Hoài Chu. Do quân doanh hiện nay do Quốc cữu gia quản lý, tính khí của Quốc cữu gia ra sao Sở Hoài Chu quá rõ, nên chàng cũng hiểu nỗi khổ của huynh đệ.
Đã như vậy, chàng đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nhóm người của Vô Song có gần ngàn người, nơi ẩn náu không dễ tìm, nên chàng phải gấp rút đi ngay, dành thời gian cho việc này.
"Chàng có biết một khi chuyện này bắt đầu là sẽ không có đường lui không?" Thẩm Lạc An không ngờ chàng lại đang bận rộn với một chuyện trọng đại đến thế.
Sở Hoài Chu gật đầu: "Ta tự biết rõ, nhưng em yên tâm, một khi ta đã ra tay nhất định phải nắm chắc mười phần thắng."
Chàng không muốn Thẩm Lạc An lo lắng nên tràn đầy tự tin nói.
Giờ chàng đã có gia thất, tự nhiên sẽ không hành động bừa bãi.
