Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 121: Mở Rộng Việc Làm Ăn

Cập nhật lúc: 10/01/2026 01:08

Khương Duyệt vừa đi khỏi chưa đầy mười phút thì bác Dương mặt mày ủ rũ trở về.

"Bà ơi!" Dương Thúy Linh gọi một tiếng, nhưng bác Dương như người mất hồn, đi thẳng vào trong.

"Thúy Linh, ba cái váy kia đâu rồi?" Bác Dương hỏi.

"Bà tìm váy làm gì ạ?" Dương Thúy Linh lo lắng, không lẽ người quen của bà lại đến đòi váy?

Thế thì làm sao bây giờ? Váy bán hết rồi! Cô bé lấy đâu ra váy trả cho bà bây giờ?

Bác Dương giận dữ mắng: "Bà mới biết tin thằng Dương Phú Quý đ.á.n.h bài thua tiền, đi vay nặng lãi không trả được! Cái thằng ch.ó c.h.ế.t ấy, mang mấy mảnh vải rẻ tiền đến lừa tiền bà! Cái gì mà gán nợ, bà cần mấy mảnh vải rách của nó làm cái quái gì? Không được! Bà không nuốt trôi cục tức này! Thúy Linh, đưa váy cho bà, bà mang đến trước cửa nhà thằng Dương Phú Quý, cắt nát vụn trước mặt cả làng cho hả giận!"

Dương Thúy Linh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải Dương Phú Quý đòi lại váy là được.

"Bà ơi, cháu đang định bảo bà đây, váy bán hết rồi ạ! Đây là 60 đồng tiền, chị Khương Duyệt bảo cháu đưa cho bà!"

Bác Dương đang cơn thịnh nộ tìm váy đi cắt cho bõ tức, đột nhiên nghe thấy váy bán hết, lại còn 60 đồng, rồi lại nghe tên Khương Duyệt, bà nhất thời chưa load kịp thông tin.

"Thúy Linh, mày nói cái gì thế? Cái gì mà 60 đồng, cái gì mà váy bán hết? Khương Duyệt bảo mày nói gì với bà?"

Dương Thúy Linh vội kể lại chuyện hôm nay Khương Duyệt giúp sửa kiểu dáng và bán váy. Bác Dương nghe xong mắt trợn tròn: "Cái gì? Một cái váy bán được 30 đồng? Có người mua thật á?"

"Thật ạ, cháu cũng sợ hết hồn, cứ tưởng bị người ta mắng cho ấy chứ!" Dương Thúy Linh đến giờ vẫn chưa hết bàng hoàng.

"Thế sao chỗ này chỉ có 60 đồng?" Bác Dương đếm tiền.

"Chị Khương Duyệt bảo chị ấy thu 10 đồng phí thiết kế cho mỗi cái váy ạ." Dương Thúy Linh đáp.

"Ra là vậy!" Bác Dương nắm c.h.ặ.t 60 đồng trong tay, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Từ lúc biết bị Dương Phú Quý lừa, mấy ngày nay bà mất ăn mất ngủ, ngày chạy mấy lượt đến nhà hắn đòi tiền. Nếu không đòi được thì bà đã xác định là mất trắng. Không ngờ trời không tuyệt đường người, Khương Duyệt lại giúp bà bán hết số váy đó.

Hơn nữa còn bán với giá 30 đồng một chiếc, quần áo cao cấp trong Bách hóa tổng hợp cũng chỉ đến giá đó là cùng!

Bà bị lừa mất 20 đồng, cảm giác như trời sập, kết quả nhoáng cái đã kiếm lại gấp đôi. Kể cả Khương Duyệt lấy đi 10 đồng mỗi cái, bà vẫn lãi 40 đồng. Số tiền này nằm mơ bà cũng không dám nghĩ tới.

"Thúy Linh, lần sau Khương Duyệt đến may đồ, đừng lấy tiền công của nó nữa nhé!" Bác Dương dặn dò cháu gái.

Rời khỏi tiệm may bác Dương, Khương Duyệt đạp xe đến Bách hóa tổng hợp. Cô muốn xem quạt điện, trời ngày càng nóng, không có quạt điện thì mùa hè này khó sống lắm.

Gần đây Khương Duyệt hay lui tới Bách hóa tổng hợp. Tuy cô thường đi thẳng lên tầng 2 mua vải, nhưng vì xinh đẹp lại hay đi lại nên nhân viên bán hàng cả hai tầng đều nhẵn mặt cô.

Hôm nay cô vừa đến khu đồ điện, nữ nhân viên bán hàng đã đon đả ra đón: "Đồng chí muốn xem quạt điện à?"

"Vâng, tôi muốn mua cái quạt cho gia đình, chị giới thiệu giúp tôi với được không?"

Khương Duyệt cứ tưởng thời này công nghiệp lạc hậu, vật tư thiếu thốn thì đồ điện hiếm lắm. Không ngờ khu đồ điện bày la liệt, riêng quạt điện đã có bảy tám nhãn hiệu: Hoa Sen Thượng Hải, Hoa Sinh, Lạc Đà, Ngũ Dương... Có cả quạt cây và quạt bàn.

"Quạt cây 185 đồng, cần 6 tấm phiếu công nghiệp. Quạt bàn 135 đồng, 5 tấm phiếu công nghiệp."

Chị bán hàng giới thiệu tỉ mỉ giá cả từng loại cho Khương Duyệt, d.a.o động từ một đến hai trăm đồng, phiếu công nghiệp cần từ 5 đến 8 tấm.

Giá cả thì Khương Duyệt chấp nhận được, nhưng ngặt nỗi cô không có phiếu công nghiệp. Cố Dã thường chỉ đưa cô phiếu thịt, phiếu lương thực thôi.

Khương Duyệt lại đi xem tivi và tủ lạnh. Tivi 420 đồng một chiếc, bật lên toàn thấy "muỗi", thời này vẫn là tivi đen trắng, kênh cũng chẳng có mấy, thà đọc sách còn hơn, nên cô không hứng thú lắm.

Cô lại có hứng thú với tủ lạnh hơn. Loại tủ lạnh Tuyết Hoa màu xanh lục này cô từng thấy trên phim. Nhưng hỏi giá thì hỡi ôi, hơn hai nghìn đồng! Khương Duyệt bỏ cuộc ngay lập tức.

Đừng nói lương một năm của Cố Dã cộng lại cũng không mua nổi một chiếc, mà kể cả cô có mua về thì điện lưới nhà cô cũng không tải nổi.

Mua về không dùng được thì chỉ tổ chật nhà!

Hơn nữa tính theo sức mua hiện tại, hai nghìn đồng tương đương mấy trăm nghìn tệ ở thời đại của cô. Tủ lạnh gì mà giá trị mấy trăm nghìn tệ? Khương Duyệt thà để dành tiền mua nhà còn hơn.

"Chị ơi, tôi không đủ phiếu công nghiệp, mấy hôm nữa tôi quay lại mua quạt sau nhé." Khương Duyệt định về bàn với Cố Dã xem anh có xoay được phiếu công nghiệp không.

"Được thôi!" Chị bán hàng rất nhiệt tình với Khương Duyệt, còn tranh thủ buôn chuyện: "Sao hôm nay không đưa em gái đi cùng thế?"

"Hôm nay tôi đi có việc nên không mang nó theo." Khương Duyệt thuận miệng đáp.

"Hai người là chị em ruột à?" Chị bán hàng có vẻ rất tò mò về quan hệ giữa Khương Duyệt và Ninh Ninh, lại hỏi tiếp: "Nhà cô ở huyện à? Nhà có mấy người?"

Khương Duyệt nghe giọng điệu này quen quen. Hôm trước cô Hà cũng hỏi y hệt thế này!

Không thể nào, chẳng lẽ chị bán hàng này cũng định làm mối cho cô?

Khóe miệng Khương Duyệt giật giật. Nhưng cô lại nghĩ chắc mình đa nghi quá, cô có quen biết gì chị bán hàng này đâu!

Tuy nhiên để phòng ngừa "thảm kịch" tái diễn, Khương Duyệt đính chính ngay: "Không phải đâu chị, đó là con gái tôi đấy. Chúng tôi đùa nhau nên con bé mới gọi tôi là chị, thực ra tôi là mẹ nó!"

"Nhà tôi không ở huyện, tôi ở khu gia đình quân nhân, chồng tôi đi bộ đội."

Khương Duyệt cảm thấy lần này mình phải nói cho rõ ràng. Mặc kệ chị ta có ý định làm mối hay không, cô không muốn trải qua cái tình huống "c.h.ế.t người" kia thêm lần nào nữa.

"Đúng rồi chị ơi, ở đây có bán loại vải nào không cần phiếu không?" Khương Duyệt ngước lên thấy quầy vải tầng 2, đảo mắt hỏi.

"Cô muốn mua vải không cần phiếu á? Không cần phiếu thì chỉ có vải tái sinh thôi." Chị bán hàng nghe vậy nhướn mày, nhìn Khương Duyệt đầy cảnh giác.

"Vải tái sinh à, thế thì không được, kéo cái là rách." Khương Duyệt lắc đầu.

Cô mua vải nhiều lần nên biết vải tái sinh là gì. Đó là loại vải dệt từ sợi bông phế liệu, bông vụn, quần áo cũ rách được tẩy rửa rồi dệt lại thành sợi thô, có khi còn pha cả sợi rơm rạ, độ bền cực kém.

Chị bán hàng lại hỏi: "Cô mua làm gì?"

Khương Duyệt thở dài: "Tôi muốn may quần áo, nhưng nhà hết phiếu vải rồi."

"Thế à," chị bán hàng tỏ vẻ nhiệt tình, "Hay thế này đi, lát nữa tôi hỏi giúp cô, mai cô quay lại, có hay không tôi sẽ báo."

"Vâng ạ! Cảm ơn chị!" Sở dĩ Khương Duyệt muốn mua vải là vì hôm nay bán được ba chiếc váy, cô nảy ra ý tưởng: hay là mình tự thiết kế mẫu, may quần áo đem bán nhỉ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 121: Chương 121: Mở Rộng Việc Làm Ăn | MonkeyD