Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 144: Có Tin Tưởng Thúc Đẩy Mối Nhân Duyên Này

Cập nhật lúc: 10/01/2026 01:13

Cố Dã và Khương Duyệt đi thẳng đến văn phòng Cục trưởng Thẩm.

Sau khi Cố Dã và Cục trưởng Thẩm bắt tay hàn huyên xong, Cục trưởng Thẩm bắt đầu nói về vụ án.

Khương Duyệt là đương sự, đương nhiên cũng ngồi một bên nghe, còn Ninh Ninh thì được Cục trưởng Thẩm bảo nữ cảnh sát dẫn ra ngoài ăn điểm tâm.

"Đoàn trưởng Cố, tình hình cụ thể cũng giống như tôi đã nói với cậu qua điện thoại hôm qua. Người nhà của Triệu Đại Thử ba ngày nay đã làm loạn tám lần rồi! Sáng sớm hôm nay còn dùng cáng khiêng cả ông cụ tới. Thân phận ông nội hắn cậu cũng biết rồi đấy, cán bộ lão thành về hưu trong huyện."

Triệu kể chuyện chính là Triệu Đại Thử (Triệu Chuột Lớn), chữ Thử (kể chuyện/sách) đồng âm với Thử (chuột), vì hắn chẳng làm chuyện gì ra hồn người nên người trong huyện đều gọi là Triệu Đại Thử.

Khương Duyệt nghe ý tứ trong lời nói của Cục trưởng Thẩm, thân phận ông nội Triệu Đại Thử có chút không tầm thường, hơn nữa ông ta cố chấp cho rằng cháu trai mình bị người ta oan uổng, năm lần bảy lượt bức bách Cục Công an thả người, thậm chí đích thân xông đến Cục Công an, kinh động cả lãnh đạo huyện. Hôm nay phải có một vị lãnh đạo nào đó đích thân tới mới mời được ông nội Triệu Đại Thử đi.

Hiện tại huyện cũng đang gây áp lực cho Cục Công an, nếu còn không tìm thấy sự thật phạm tội của Triệu kể chuyện thì bắt buộc phải thả người.

"Đoàn trưởng Cố, về manh mối cậu cung cấp, trong cục chúng tôi đã phái nhân thủ đi điều tra nhưng thời gian quá ngắn, trước mắt vẫn chưa có tiến triển."

Cục trưởng Thẩm nhắc đến vụ án này thì rất đau đầu. Chỗ khó giải quyết của chuyện này nằm ở chỗ, ngoài Khương Duyệt ra, không ai dám đứng ra làm chứng chống lại Triệu kể chuyện.

Hơn nữa cho dù là chuyện Khương Duyệt bị trêu ghẹo, ba tên Triệu Đại Thử cũng chưa gây ra tổn thương thực chất nào cho Khương Duyệt, nhiều nhất chỉ là giở trò lưu manh bằng mồm, lại còn bị Cố Dã dạy dỗ cho một trận tơi bời. Trong tình huống không tra ra được bằng chứng phạm tội hữu lực của ba người này, quả thực không thể định tội.

Nhưng lời này Cục trưởng Thẩm không tiện nói thẳng trước mặt Cố Dã, ông sợ sẽ gây ra hiểu lầm. Dù sao Khương Duyệt cũng là vợ Cố Dã, nói quá rõ ràng dễ khiến Cố Dã cho rằng ông hy vọng Khương Duyệt thực sự bị bắt nạt.

"Khương Duyệt, em ra ngoài trước đi, anh muốn nói chuyện riêng với Cục trưởng Thẩm vài câu." Cố Dã nãy giờ vẫn im lặng nghe Cục trưởng Thẩm nói, đến lúc này mới nói câu đầu tiên.

"Dạ, được ạ!" Khương Duyệt hiểu Cố Dã chắc có chuyện không tiện nói trước mặt cô.

Khương Duyệt đi ra ngoài, đóng cửa lại. Lúc đóng cửa, cô nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp và sườn mặt kiên nghị của Cố Dã.

Khương Duyệt cũng không định nghe lén, đây là Cục Công an, đầu óc cô có vấn đề mới đi bò lên cửa Cục trưởng để nghe lén bên trong nói chuyện, cô sợ bị bắt lại vì tưởng là gián điệp.

Mấy hôm trước Khương Duyệt mới nghe chị dâu Triệu và Liên Dung Dung kể chuyện anh thợ may nhỏ ở đâu đó lập công tố giác một tên gián điệp từ bờ bên kia sang, thời buổi này tinh thần bắt gián điệp dâng cao lắm.

Cố Dã và Cục trưởng Thẩm nói chuyện riêng khoảng hai mươi phút. Anh đi ra tìm Khương Duyệt, thấy Khương Duyệt và Ninh Ninh đang ngồi chụm đầu vào nhau ở phòng khách ăn trà bánh.

"Ba!" Ninh Ninh nhìn thấy Cố Dã trước, gọi một tiếng.

Khương Duyệt quay đầu lại, Cố Dã thấy hai bên má cô phồng lên, đôi mắt to chớp chớp y hệt một con chuột hamster nhỏ, không khỏi nhếch mép: "Em đúng là vô tư lự, còn nuốt trôi được nữa chứ!"

"Chẳng phải có anh rồi sao?" Khương Duyệt uống một ngụm nước trà, nuốt đồ trong miệng xuống, nhảy khỏi ghế, đi đến bên cạnh Cố Dã, nắm lấy bàn tay to của anh, ngửa đầu nhìn: "Nói xong chưa? Chúng ta đi được rồi chứ?"

"Em không hỏi anh nói gì với Cục trưởng Thẩm à?" Cố Dã nhướng mày, anh tưởng Khương Duyệt sẽ tò mò.

"Không muốn biết lắm!" Khương Duyệt bĩu môi, dù sao cô cũng hiểu Cố Dã chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho ba tên cặn bã kia đâu.

Chủ yếu là hiện tại vừa nhớ tới ba bộ mặt đáng khinh kia cô liền cảm thấy buồn nôn.

Cố Dã nắm tay Khương Duyệt: "Đi thôi!"

Tuy nhiên, Khương Duyệt không muốn biết nhưng Cố Dã vẫn phải nhắc cô: "Cục Công an ngày mai sẽ thả Triệu Đại Thử."

Khương Duyệt nghe vậy nhíu mày: "Vậy sau ngày mai có phải em không thể tới huyện thành nữa không?"

Cô nghe ra được, Cục trưởng Thẩm bao gồm cả lãnh đạo trong huyện đều rất kiêng kị nhà họ Triệu, đặc biệt là ông nội Triệu Đại Thử, thả Triệu Đại Thử là chuyện sớm muộn.

Lời ngoài ý của Cục trưởng Thẩm vừa rồi, thực ra Khương Duyệt cũng nghe hiểu, nhà họ Triệu đang tìm cô.

Nhà họ Triệu tìm cô đương nhiên sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp, hoặc là muốn dùng tiền bịt miệng cô, muốn cô đi rút án, hoặc là đe dọa uy h.i.ế.p cô.

Nếu cô không nghe lời, nói không chừng sẽ dùng thủ đoạn gì đó, ví dụ như tung tin đồn nhảm khắp nơi rằng cô là giày rách, quyến rũ đàn ông, bôi nhọ danh tiếng của cô, hoặc là trực tiếp diệt khẩu cũng có khả năng.

"Ngày mai đừng tới, ngày kia có thể tới!" Cố Dã nhàn nhạt nói.

Khương Duyệt: Hả? Cố Dã đây là định dùng chiêu lớn gì sao? Ai da kích động quá, không chờ kịp thì làm sao bây giờ?

Rời khỏi Cục Công an, Cố Dã mở cửa ghế phụ xe tải quân dụng, đầu tiên ôm eo Khương Duyệt nâng cô lên, lại đưa Ninh Ninh lên, Khương Duyệt ở trên đỡ lấy.

"Cố Dã, anh không vội về chứ? Có thể ghé qua Bách hóa Đại lầu một chuyến không?" Khương Duyệt còn nhớ thương chuyện mua vải, hôm qua chị bán hàng bảo cô hôm nay quay lại, không biết loại vải không cần phiếu ở Bách hóa Đại lầu có làm cô hài lòng không.

Nói đến đây, lát nữa cô còn muốn đi Cung Tiêu Xã một chuyến xem bên đó có loại vải gì.

"Được!" Cố Dã đồng ý.

Huyện thành không lớn, lái xe vài phút là đến Bách hóa Đại lầu.

"Cố Dã, anh và Ninh Ninh ở trên xe đợi em nhé, em đi xem vải chút thôi, sẽ quay lại ngay." Khương Duyệt thấy Cố Dã đỗ xe xong cũng định xuống xe, vội nói với anh.

Tuy Khương Duyệt biết dù cô làm gì Cố Dã cũng sẽ không phản đối, nhưng cô muốn mua loại vải không cần phiếu, chắc chắn càng ít người đi cùng càng tốt.

Cố Dã đỗ xe ở đối diện Bách hóa Đại lầu. Sau khi Khương Duyệt xuống xe, băng qua đường cái, Cố Dã nhìn bóng dáng cô đi vào trong tòa nhà.

Anh lấy bình nước quân dụng ra uống nước. Ninh Ninh cũng mang theo bình nước, bên trong pha nước mơ ngâm, cô bé mới uống được hai ngụm, bỗng nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ xe nói với Cố Dã: "Ba, mẹ đi ra rồi kìa!"

Cố Dã buông bình nước, nheo mắt nhìn lại, quả nhiên thấy Khương Duyệt mới vào Bách hóa Đại lầu chưa đến một phút đã đi ra, nhưng cô không đi một mình mà đi theo sau một người phụ nữ trung niên.

"Ba, mẹ đi đâu thế ạ?" Ninh Ninh nhớ rõ Khương Duyệt nói muốn đi Bách hóa Đại lầu mua vải, sao lại tay không đi ra, giờ còn đi cùng người lạ, cô bé lập tức lo lắng, "Ba, có phải mẹ gặp bọn buôn người không ạ?"

Mấy ngày nay Khương Duyệt vẽ truyện tranh mới cho Ninh Ninh, kể câu chuyện về bọn buôn người lừa bán phụ nữ trẻ em nên Ninh Ninh rất cảnh giác.

Cố Dã nheo mắt, sao anh nhìn Khương Duyệt và người phụ nữ trung niên kia đều có vẻ lén lút, như là muốn đi làm chuyện gì mờ ám không thể cho ai biết vậy?

Thời gian quay ngược lại hai phút trước. Khương Duyệt vừa bước vào Bách hóa Đại lầu, chị bán hàng họ Triệu đã kiễng chân mong ngóng cả ngày trời lập tức vui mừng khôn xiết, như nhìn thấy người thân, một bên ra hiệu bằng mắt cho Tào Dũng - một người khác cũng đang kiễng chân mong ngóng đến dài cả cổ, một bên mở miệng giữ chân Khương Duyệt.

"Em gái, chị đợi em cả ngày rồi đấy, vải không cần phiếu em muốn xem đều chuẩn bị xong rồi, nhưng em hiểu mà, mấy cái này không thể để người ta biết được, em muốn xem thật thì chị dẫn em đi." Chị Triệu vuốt tay Khương Duyệt, trong lòng thầm nghĩ, bàn tay nhỏ này thật trơn thật mềm, làn da này thật trắng.

"Chỗ đó có xa không?" Khương Duyệt vừa nghe vậy liền có chút do dự, Cố Dã và Ninh Ninh còn đang đợi cô bên ngoài, cô không muốn để họ đợi lâu quá.

Hơn nữa cô nhìn dáng vẻ chị bán hàng này cười với mình, cứ cảm thấy sai sai, rờn rợn người thế nào ấy.

"Không xa đâu, ngay sau Bách hóa Đại lầu thôi, đi bộ chưa đến một phút!" Chị Triệu nhìn thấy Tào Dũng chạy nhanh như chớp về nhà chuẩn bị, lập tức cười đến tít cả mắt.

Chị ta dám thay Tào Dũng nhận việc này cũng là vì tuyệt đối tin tưởng vào điều kiện nhà Tào Dũng. Trước kia giới thiệu các cô gái, dù có rụt rè thế nào, vừa nhìn thấy nhà Tào Dũng ở nhà lầu kiểu Tây (tiểu dương lâu), nhìn thấy mức độ xa hoa trong nhà là không một ai không đồng ý.

Cũng là do mắt nhìn của Tào Dũng cao, mấy cô gái trước hắn đều chê, giờ vất vả lắm mới chấm được một cô, chị Triệu có lòng tin sẽ thúc đẩy mối nhân duyên này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 144: Chương 144: Có Tin Tưởng Thúc Đẩy Mối Nhân Duyên Này | MonkeyD