Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 160: Hở Ra Là Đòi Hôn

Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:03

Cố Dã không ngồi chờ mà đi theo Khương Duyệt vào bếp. Khương Duyệt vừa định đưa tay mở vung nồi thì bị bàn tay to của Cố Dã nắm lấy, anh dùng sức kéo một cái, cô ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp rắn chắc của anh.

"Khương Duyệt," đôi mắt Cố Dã sâu thẳm như sao trời, bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô.

Khương Duyệt ngẩng đầu nhìn Cố Dã, tưởng anh có điều gì muốn nói với cô, nhưng lại chỉ thấy trong mắt anh như đang rực lửa.

"Cố Dã, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?" Khương Duyệt nhớ tới tiếng sấm buổi sáng nay, tim không kìm được mà chùng xuống.

Cố Dã không trả lời câu hỏi của Khương Duyệt, bất ngờ cúi xuống hôn lên môi cô. Hơi thở anh dồn dập phả lên mặt Khương Duyệt, nóng hổi khiến cô run rẩy.

Nụ hôn của Cố Dã quá mãnh liệt, Khương Duyệt bị hôn đến thở hổn hển, trong khoang mũi tràn ngập hơi thở của anh. Hai tay cô mềm nhũn đặt lên bờ vai rộng của anh, đến khi hai chân sắp đứng không vững nữa Cố Dã mới buông cô ra.

Trán hai người tựa vào nhau, hơi thở hòa quyện. Đôi mắt to của Khương Duyệt mơ màng, long lanh ánh nước, cả người cô đều được Cố Dã ôm trọn trong lòng.

"Cố Dã, rốt cuộc làm sao thế?" Trực giác mách bảo Khương Duyệt rằng Cố Dã chắc chắn có tâm sự. Anh vừa nãy hôn cô mạnh bạo như vậy, giống như hôn xong lần này là không bao giờ hôn được nữa, cảm giác đó khiến cô hoảng hốt.

"Không có gì, chỉ là nhớ em thôi!" Cố Dã trầm giọng nói.

Khương Duyệt chớp mắt, có chút không tin lời Cố Dã nói không có gì, nhưng nửa câu sau thì cô tin.

"Em cũng nhớ anh!" Khương Duyệt thẹn thùng hôn lên má Cố Dã, cô thấy mắt Cố Dã sáng bừng lên, khóe miệng cũng nhếch cao.

Mấy ngày nay Cố Dã tiến bộ thần tốc, giờ anh về nhà việc đầu tiên là ôm cô đòi hôn, buổi tối càng là hôn khắp toàn thân không thể miêu tả...

Hôm nay lại còn biết nói nhớ cô nữa chứ!

"Ăn cơm trước đi anh!" Giọng Khương Duyệt dịu dàng, ánh mắt càng ôn nhu như thể sắp nhỏ ra nước.

Haizz, Cố Dã đẹp trai thế này, lại tốt thế này, sao cô có thể không thích anh được chứ!

"Được!"

Cố Dã buông Khương Duyệt ra, vẻ mặt trên khuôn mặt tuấn tú vừa dịu dàng vừa nồng nhiệt, ánh mắt nóng bỏng trước sau không hề rời khỏi người cô.

Hôm nay Khương Duyệt làm rau muống xào, tôm sông xào ớt, cá trắm cỏ cắt khúc ướp gia vị rồi kho tộ, vừa thơm vừa tươi.

Tôm xào ớt và cá trắm cỏ đều được để trong nồi ủ ấm cùng cơm, rau muống hâm nóng lại sẽ bị mềm nhũn, mất ngon nên Khương Duyệt để bên ngoài, dùng l.ồ.ng bàn đậy lại.

Khương Duyệt xới cơm cho Cố Dã, bưng hết thức ăn ra. Trời đã tối, nhà chính thắp đèn, ánh đèn mờ ảo tỏa ra. Cố Dã ăn cơm, Khương Duyệt ngồi bên cạnh nhìn anh.

Cố Dã ăn rất nhanh nhưng không hề thô lỗ. Khương Duyệt chống cằm nhìn anh, càng nhìn càng thích, thích đến mức tim đập nhanh hơn.

Trong lòng Khương Duyệt thầm muốn cảm ơn Bùi Tuyết Vân một chút vì đã tạo ra cho cô một người đàn ông hợp ý đến thế!

Nhưng Khương Duyệt cũng chỉ nghĩ trong lòng vậy thôi, thực tế cô mới không thèm cảm ơn Bùi Tuyết Vân. Nếu không phải Bùi Tuyết Vân viết cái tiểu thuyết cẩu huyết này thì cô đâu có xuyên vào đây, giờ này còn đang làm phú bà xinh đẹp, hưởng thụ tự do tài chính trong căn hộ cao cấp đầy đủ tiện nghi thông minh rồi.

Cố Dã biết Khương Duyệt đang nhìn mình. Từ sau khi ở tỉnh thành về, cô rất thích ngắm anh, lúc nhìn anh, đôi mắt cô như b.ắ.n ra những vì sao.

Lúc chưa xác định tâm ý, Cố Dã còn từng trách móc Khương Duyệt, nhưng bây giờ, anh thích được cô ngắm nhìn, thích ánh mắt cô nhìn anh, thích cô làm nũng với anh.

Cố Dã ăn xong định đi rửa bát thì bị Khương Duyệt ấn ngồi xuống.

"Anh nghỉ ngơi đi, hôm nay để em rửa." Tuy Cố Dã bảo không có việc gì nhưng Khương Duyệt không tin, nhưng anh không muốn nói thì cô không hỏi. Chỉ là sự mệt mỏi của anh cô có thể nhìn ra được, nên cô muốn để anh nghỉ ngơi.

"Ninh Ninh đâu? Sao về không thấy con bé?" Cố Dã cầm ca tráng men uống nước, vừa nãy lúc anh ăn cơm, Khương Duyệt đã đi rót nước đun sôi để nguội cho anh.

"Được Triệu Viễn Kỳ rủ ra ngoài chơi rồi." Khương Duyệt và Ninh Ninh đã ăn tối từ sớm. Tuy ngày nào Cố Dã cũng rửa bát nhưng anh không về, cô thuận tay rửa luôn, không nhất thiết phải đợi anh về rửa.

Lúc Khương Duyệt rửa bát, Cố Dã đang ngắm nghía cái bàn ba chân. Trời tối quá, ánh đèn trong nhà chính không đủ sáng, anh không nhìn rõ chất liệu bàn, chỉ thấy nó bị thiếu chân.

"Cái bàn này em kiếm ở đâu thế? Sao chỉ có ba chân?" Cố Dã đưa tay sờ sờ mặt bàn, vừa sờ, anh nhướn mày, trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc.

Khương Duyệt úp bát đã rửa sạch lên trạn, nghe vậy vui vẻ nói: "Em đi lấy đèn pin cho anh, Cố Dã anh nhìn kỹ cái bàn này xem!"

Cố Dã không cần bật đèn pin cũng đã sờ ra cái bàn này không tầm thường, đợi Khương Duyệt mang đèn pin tới, Cố Dã nương theo ánh sáng nhìn kỹ, lúc này mới khẳng định: "Gỗ sưa vàng (Hoàng hoa lê)!"

Thực ra Khương Duyệt không chắc Cố Dã có nhận ra chất liệu cái bàn này không. Trong nguyên tác miêu tả Cố Dã luôn là kỳ tài quân sự, còn về những năng lực khác của anh thì không được viết tới. Về sau Cố Dã trở thành nhân vật làm nền, chỉ xuất hiện chút ít khi cần thúc đẩy tình tiết, gần như chỉ vài nét b.út lướt qua.

Cho nên lúc này, khi nghe Cố Dã phân biệt được chất liệu cái bàn, trong lòng cô rất vui.

"Đúng rồi! Đây là bàn cổ bằng gỗ sưa vàng, em đào được ở trạm phế liệu đấy." Khương Duyệt hớn hở nói.

Cố Dã gật đầu: "Đúng là phong cách thời Minh Thanh."

Khương Duyệt thở dài: "Nhưng mà thiếu mất một cái chân, không thì hoàn hảo biết bao!"

Cố Dã buồn cười gõ nhẹ lên trán Khương Duyệt: "Thế em cũng phải nghĩ xem, nếu không phải thiếu một cái chân thì cái bàn cổ tốt thế này sao có thể xuất hiện ở trạm phế liệu được?"

Khương Duyệt xoa xoa trán: "Nói cũng đúng!"

Cố Dã tắt đèn pin, ôn tồn nói: "Mai anh tìm người làm thêm một cái chân bàn, nhưng mà gỗ giống hệt thì khó tìm lắm, có thể sẽ hơi lệch tông một chút."

Khương Duyệt xua tay liên tục: "Không sao không sao! Cứ để nó đứng vững được là được, chúng ta có bán cái bàn này đâu, lệch chút không sao, dùng tốt là được!"

Cố Dã cười: "Em nói đúng!"

Lúc này Khương Duyệt khoác tay Cố Dã, thần bí nói: "Cố Dã, hôm nay em còn đào được một bảo bối lớn nữa cơ!"

"Bảo bối gì thế?" Cố Dã nhướn mày.

Anh biết Khương Duyệt tinh quái, lắm trò, cô mà làm bộ dạng này thì chắc chắn là thứ không tầm thường, lúc này trên khuôn mặt tuấn tú của Cố Dã cũng không khỏi hiện lên vẻ tò mò.

"Anh đi theo em!"

Khương Duyệt dẫn Cố Dã vào trong phòng, cẩn thận kéo chiếc rương gỗ từ gầm giường ra, mở nắp, nâng niu bê chiếc bình sứ ra.

"Cố Dã anh nhận ra cái này không?" Khương Duyệt hỏi.

Cố Dã: "Sứ thanh hoa?"

Khương Duyệt gật đầu, ánh mắt sáng rực hỏi: "Vậy anh có nhìn ra đây là triều đại nào không?"

"Đời Nguyên!" Cố Dã chậm rãi nói.

"Sao anh biết?" Trong lòng Khương Duyệt kinh ngạc. Cô hỏi vậy là muốn kiểm tra Cố Dã chút chơi, xem ngoài kiến thức quân sự ra anh có hiểu biết gì khác không, nhưng không ngờ Cố Dã trả lời nhanh như vậy.

"Đồ sứ trước đời Nguyên phần lớn miêu tả chim muông hoa lá côn trùng cá, sứ thanh hoa đời Nguyên đề tài hội họa phong phú hơn, thường là những tác phẩm có cốt truyện kịch tính. Trên chiếc mai bình này vẽ cảnh 'Tiêu Hà truy Hàn Tín dưới trăng', cho nên anh phán đoán là sứ thanh hoa đời Nguyên." Cố Dã giải thích.

"Cố Dã sao anh biết nhiều thế?" Khương Duyệt vô cùng khâm phục Cố Dã, người bình thường không tìm hiểu về đồ cổ sẽ không biết những kiến thức này.

"Nhà anh có, nên anh biết." Cố Dã nói với giọng điệu bình thản, sau đó còn hỏi lại Khương Duyệt đang trong cơn khiếp sợ: "Em rất thích sứ thanh hoa đời Nguyên à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.