Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 168: Hai Kẻ Coi Tiền Như Rác
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:05
Thực ra hôm nay gặp lại Khương Duyệt, Kỷ Ưu Ưu cứ cảm thấy Khương Duyệt có chút khác trước.
Một tháng trước Khương Duyệt là một đứa phế vật ngu như lợn, bị cô ta xúi giục vài câu là chạy đi tìm cha mẹ Kỷ đòi cái này cái nọ.
Vốn dĩ cha mẹ Kỷ trong lòng có sự áy náy với đứa con gái ruột lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm này, cũng muốn bù đắp cho Khương Duyệt t.ử tế. Nhưng Khương Duyệt, cái đồ ngu xuẩn này, thế mà lại yêu cầu cha mẹ Kỷ để cô thay thế gả vào nhà họ Tề.
Cô ta, một người phụ nữ đã có chồng, lại còn lấy một lão già có con riêng làm cha mẹ Kỷ xấu hổ, mặt dày mày dạn gào lên mình mới là con gái ruột, muốn cha mẹ Kỷ đuổi Kỷ Ưu Ưu được nuôi nấng từ nhỏ đi, còn muốn họ đích thân đến nhà họ Tề nói muốn đổi người gả qua. Hành vi này thành công khiến cha mẹ Kỷ phản cảm.
Kỷ Ưu Ưu lại giở chút thủ đoạn, khiến cha mẹ Kỷ quyết định đuổi Khương Duyệt, cái thứ mất mặt xấu hổ này đi.
Chỉ là hôm đó Khương Duyệt đột nhiên đập đầu vào tường, dọa Kỷ Ưu Ưu sợ hết hồn, cô ta sợ Khương Duyệt đập đầu c.h.ế.t thật thì cha mẹ Kỷ sẽ trách cô ta.
May mà con ngốc Khương Duyệt mạng lớn, chỉ bị vỡ đầu, tỉnh lại không nói hai lời cầm hai trăm đồng cha Kỷ đưa rồi đi luôn.
Lúc đó Kỷ Ưu Ưu còn nghi ngờ Khương Duyệt có phải đập hỏng đầu rồi không, tự nhiên lại dễ nói chuyện như vậy. Nhưng dù sao thì cô ta cũng đã thành công đuổi được Khương Duyệt đi.
Nhưng điều Kỷ Ưu Ưu không ngờ là một tháng sau lại gặp Khương Duyệt, hơn nữa trông Khương Duyệt như biến thành một người khác vậy.
Tuy Kỷ Ưu Ưu không muốn thừa nhận, nhưng Khương Duyệt đúng là xinh đẹp hơn hẳn, ăn mặc còn sành điệu hơn cả cô ta - người ở tỉnh thành.
Nhưng Khương Duyệt lấy chồng tệ như vậy, có xinh đẹp hơn thì làm được gì? Chồng già thế kia, mới cưới đã làm mẹ kế. Kỷ Ưu Ưu chỉ cần nhìn người đàn ông đứng cạnh Khương Duyệt chẳng xứng đôi chút nào là trong lòng đã thấy thoải mái hơn nhiều.
Khương Duyệt đâu biết chỉ trong nháy mắt, Kỷ Ưu Ưu đã tự biên tự diễn nhiều thứ như vậy, lại còn hiểu lầm Trương Kiến Quốc là chồng cô.
Cô nhìn giờ thấy sắp đến thời gian hẹn với Cố Dã, nghĩ Cố Dã chắc đã đợi bên ngoài rồi nên vội vàng muốn đi.
"Mẹ ơi, mình không mua đồ nữa ạ?" Ninh Ninh hỏi.
"Ừ, xuống tầng mua ít đồ ăn thôi, không mua gì khác nữa!" Khương Duyệt dắt tay Ninh Ninh đi xuống lầu.
Kỷ Ưu Ưu thấy thế cũng đi theo xuống lầu: "Chị, vất vả lắm chị mới tới một chuyến, nếu chị không chịu về nhà thì cầm mấy thứ này đi đường ăn đi! Đều là em mới mua đấy!"
Kỷ Ưu Ưu dúi mấy túi kẹo và bánh ngọt tinh xảo trên tay mình vào tay Khương Duyệt.
"Không cần đâu, cô giữ lấy mà ăn!" Khương Duyệt không nhận.
Kỷ Ưu Ưu lập tức đỏ hoe mắt: "Chị không nhận chứng tỏ vẫn còn giận em!"
"Bớt diễn cái trò này với tôi đi!" Khương Duyệt không thèm để ý đến con trà xanh này.
Nói một cách nghiêm túc, Kỷ Ưu Ưu chính là hung thủ hại c.h.ế.t nguyên chủ. Nguyên chủ chính là nghe lời Kỷ Ưu Ưu mới đi đập đầu vào tường, kết quả mất mạng.
Nguyên chủ ngu hay không chưa bàn, nhưng Kỷ Ưu Ưu tuyệt đối rất xấu xa!
Tề Văn Lỗi nhìn không nổi nữa, chỉ trích Khương Duyệt: "Cô cái người này sao lại thế nhỉ? Ưu Ưu đã hạ mình lấy lòng cô như vậy rồi, cô nhận một chút thì c.h.ế.t ai? Mấy thứ kẹo bánh này không rẻ đâu! Với chút tiền lương của các người có mua nổi không?"
Khương Duyệt liếc xéo Tề Văn Lỗi, nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Cũng phải! Mấy thứ kẹo bánh này đắt thật, bình thường nhà chúng tôi đâu có được ăn!"
Nói xong, Khương Duyệt chìa tay về phía Kỷ Ưu Ưu, cười tủm tỉm nói: "Nếu em rể đã nói vậy thì đưa hết cho tôi đi!"
Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ "em rể", vẻ mặt chực khóc của Kỷ Ưu Ưu lập tức cứng đờ.
Tề Văn Lỗi thì ánh mắt lấp lánh.
Hôm nay Kỷ Ưu Ưu mua không ít đồ, tuy là cô ta tự chủ động nói muốn cho Khương Duyệt mang về, nhưng khi đưa hết đống túi lớn túi nhỏ trong tay cho Khương Duyệt, cô ta vẫn thấy đau lòng xót của vô cùng.
Khác với vẻ mặt đau lòng còn phải giả vờ hào phóng của Kỷ Ưu Ưu, nụ cười nở trên mặt Khương Duyệt là nụ cười vui vẻ thật sự.
Tốt quá, có kẻ coi tiền như rác cứ nhất quyết tặng đồ cho cô, vậy cô đành miễn cưỡng nhận lấy thôi!
"Chúng tôi phải đi đợi xe rồi, đi trước đây! Không cần tiễn!" Khương Duyệt đưa hết đồ trong tay cho Trương Kiến Quốc cầm, tươi cười rạng rỡ vẫy tay chào Kỷ Ưu Ưu và Tề Văn Lỗi.
Kỷ Ưu Ưu tức đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay bấm cả vào thịt, nhưng khi nhìn thấy Trương Kiến Quốc đi bên cạnh Khương Duyệt, trong lòng cô ta lại thấy thoải mái.
Hừ, Khương Duyệt là con ruột nhà họ Kỷ thì đã sao? Chẳng phải vẫn bị Kỷ Ưu Ưu cô ta bày mưu đuổi ra khỏi nhà họ Kỷ, chỉ có thể sống những ngày tháng túng thiếu cùng lão già một đời vợ lại đèo bòng con riêng này sao!
Cô ta chỉ cho Khương Duyệt chút đồ vặt vãnh thôi mà nhìn Khương Duyệt vui sướng chưa kìa!
Nghĩ đến Kỷ Ưu Ưu cô ta ở nhà họ Kỷ muốn gì có nấy, muốn may quần áo thì ba mẹ đưa tiền đưa phiếu vải, một tuần ít nhất cũng được ăn ba bữa thịt. Bình thường ba mẹ cưng chiều cô ta như châu như ngọc, hôm nay chính mẹ cô ta đưa tiền bảo cô ta đến Bách hóa Đại lầu mua váy, một cái tận 40 đồng, Khương Duyệt có mua nổi không?
Hơn nữa cô ta giờ còn có vị hôn phu anh tuấn tiêu sái như Tề Văn Lỗi ——
Ơ, Tề Văn Lỗi đâu rồi?
Kỷ Ưu Ưu quay đầu lại, không thấy bóng dáng Tề Văn Lỗi đâu, liền cuống quýt đi tìm khắp trên dưới lầu.
Bách hóa Đại lầu đông người quá, Kỷ Ưu Ưu tìm xuống tận tầng một mới thấy bóng dáng Tề Văn Lỗi ở khu thực phẩm. Cô ta thở phào nhẹ nhõm, đang định đi tới thì bỗng khựng lại. Cô ta nhìn thấy gì thế này?
Cô ta thế mà lại thấy Tề Văn Lỗi và Khương Duyệt đứng sóng vai bên nhau. Tề Văn Lỗi chỉ vào mấy thứ như ô mai, nho khô, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, mận khô, vải thiều, nhãn l.ồ.ng... bảo nhân viên bán hàng cân mỗi thứ một cân.
Sau đó Tề Văn Lỗi lấy ra một xấp tiền và phiếu thực phẩm phụ đi thanh toán, nhân viên bán hàng tươi cười hớn hở đưa gói đồ to tướng đã gói ghém cẩn thận cho Khương Duyệt.
Trong lòng Kỷ Ưu Ưu lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo, Tề Văn Lỗi đang làm cái gì vậy?
Khương Duyệt đã sớm để ý thấy Kỷ Ưu Ưu đi tới, lúc này giả vờ mới nhìn thấy cô ta, quay đầu lại vui vẻ cười nói: "Em rể cũng tốt thật đấy, cứ nằng nặc đòi mua đặc sản cho chị mang về, em gái thật là có phúc nha! Khiến người ta ghen tị quá đi!"
Kỷ Ưu Ưu nhếch miệng cười, nhưng nụ cười có chút cứng ngắc.
Tề Văn Lỗi thanh toán xong quay lại nghe Khương Duyệt nói vậy, cười ha hả: "Đều là người một nhà cả, chuyện nhỏ ấy mà, không đáng nhắc tới! Chị rảnh rỗi cùng anh rể lên tỉnh thành chơi thì nhất định phải liên lạc với em nhé, em sẽ làm chủ chiêu đãi chị và anh rể!"
"Nhất định! Nhất định rồi!" Khương Duyệt cười càng rạng rỡ hơn, hay cho câu "đều là người một nhà"!
Mãi đến khi bóng dáng ba người Khương Duyệt khuất sau cánh cửa, Kỷ Ưu Ưu mới quay sang hỏi Tề Văn Lỗi: "Văn Lỗi, anh thân thiết với chị gái em từ bao giờ thế?"
Tề Văn Lỗi bĩu môi: "Thân thiết cái gì? Chẳng phải hôm nay anh mới gặp cô ấy lần đầu tiên sao?"
"Vậy tại sao anh tặng chị ấy nhiều đồ như vậy?" Kỷ Ưu Ưu vô cùng không vui, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nhu nhược đáng thương.
"Chẳng phải em bảo chị ấy vất vả lắm mới lên chơi một chuyến sao? Anh làm tròn bổn phận chủ nhà thôi mà, em đừng nghĩ nhiều!" Tề Văn Lỗi trả lời có chút lơ đãng. Sau khi nghe Kỷ Ưu Ưu gọi tên Khương Duyệt, anh ta liền nhớ ra Khương Duyệt là ai.
Hóa ra là cô con gái ruột lưu lạc bên ngoài của nhà họ Kỷ.
Chậc! Lần trước người đến nhà anh ta chuyển lời nói nhà họ Kỷ có ý định gả cô con gái ruột mới nhận về cho anh ta sao không nói cô con gái ruột này của nhà họ Kỷ lại xinh đẹp đến thế nhỉ?
Lúc đó, Khương Duyệt ra khỏi Bách hóa Đại lầu, thấy xe Cố Dã vẫn chưa tới. Bây giờ cách 3 giờ rưỡi còn mười phút nữa nên Khương Duyệt cũng không vội, cô thậm chí còn lấy ít ô mai nho khô ra bỏ vào túi cho Ninh Ninh.
Đúng lúc này, cô nghe thấy giọng nói do dự thăm dò của một người đàn ông: "Khương Duyệt?"
Ái chà! Lại gặp người quen nữa à?
