Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 184: Đuổi Người
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:08
Vợ Đoàn trưởng Triệu và Liên Dung Dung đều tức điên người, đồ ăn cũng chẳng buồn mua nữa, quay đầu đi tìm Khương Duyệt mách chuyện.
Khương Duyệt đã dậy được một lúc, tay đang cầm nắm hẹ rửa sạch, định bụng làm món bánh hẹ cho bữa sáng. Thấy chị Triệu và Liên Dung Dung đùng đùng nổi giận chạy tới, cô rất ngạc nhiên: "Chị Triệu, Dung Dung, không phải bảo đi mua thức ăn sao? Sao lại quay về rồi?"
Hẹ là do vợ Đoàn trưởng Triệu sáng sớm mang sang cho, bảo là rau vườn nhà mới cắt.
Vốn dĩ hai người định rủ Khương Duyệt đi cùng, nhưng Ninh Ninh còn chưa dậy, Cố Dã thì đi chạy bộ, Khương Duyệt không yên tâm để con ở nhà một mình nên bảo hai người đi trước.
"Khương Duyệt, em không biết đâu, bọn chị mới ra khỏi cổng đã gặp một con mụ, há mồm là hỏi bọn chị có quen em không, sau đó liền bắt đầu nói xấu em!" Liên Dung Dung liến thoắng kể lại sự việc.
"Nói xấu em á?" Khương Duyệt nhướng mày, lại hỏi: "Người đó trông như thế nào?"
"Tết hai b.í.m tóc, trông mặt mũi cũng được nhưng sắc mặt vàng như nghệ, gầy trơ xương, y như cây sậy ấy." Chị Triệu mô tả.
Khương Duyệt thực ra đã đoán được là Bùi Tuyết Vân. Cả cái khu này người nói xấu cô thì cũng chỉ có vài mống, nhưng ai cũng biết chị Triệu và Dung Dung thân với cô, sẽ chẳng ai ngu đến mức nói xấu cô trước mặt họ.
Hơn nữa miêu tả của chị Triệu cũng khớp với hình ảnh Bùi Tuyết Vân mà Khương Duyệt thấy tối qua.
"Cô ta nói em cái gì?" Khương Duyệt nheo mắt, cô vẫn có chút kiêng dè Bùi Tuyết Vân, dù sao cũng là nữ chính nguyên tác.
Liên Dung Dung và chị Triệu nhìn nhau, có chút do dự.
"Không sao đâu, hai người cứ nói đi!" Khương Duyệt cũng rất tò mò, mới chạm mặt tối qua mà Bùi Tuyết Vân đã nói xấu cô cái gì.
Liên Dung Dung bèn kể lại việc Bùi Tuyết Vân nói Khương Duyệt tác phong không tốt, hồi cấp ba đã yêu đương nhăng nhít.
"Chỉ thế thôi ạ?" Khương Duyệt hỏi.
"Đoạn sau bọn chị không cho nó nói nữa, bị chị với Dung Dung c.h.ử.i cho chạy mất dép!" Chị Triệu nhắc tới là bực, "Trông cũng giống con người mà nói tiếng ch.ó! Phì!"
"Cảm ơn chị, cảm ơn Dung Dung!" Thấy hai người bảo vệ mình như vậy, Khương Duyệt rất cảm động, nhưng đồng thời trên mặt cô cũng lộ vẻ suy tư.
Tối qua thấy cô ta vẫn còn ở đây, hôm nay đã đi bịa đặt khắp nơi, Bùi Tuyết Vân thiếu kiên nhẫn đến thế sao?
Ơ? Hình như có chỗ nào không đúng ——
"Ối giời, hỏng rồi!" Chị Triệu lúc này bỗng vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
Ý nghĩ trong đầu Khương Duyệt vừa nhen nhóm thì "phựt" một cái bị cắt ngang, cô cùng Liên Dung Dung đều nhìn về phía chị Triệu: "Sao thế chị?"
Chị Triệu lo lắng nói: "Người phụ nữ này không biết từ đâu chui ra, bị bệnh thần kinh hay sao ấy, gặp ai cũng nói xấu em. Nhỡ đâu mấy lời này truyền đến tai Cố Dã thì làm sao?"
Liên Dung Dung nghe xong cũng hoảng: "Biết thế vừa nãy túm lấy con mụ đó vả cho mấy cái để nó chừa thói nói lung tung! Giờ chả biết tìm nó ở đâu!"
Khương Duyệt ngược lại rất bình tĩnh: "Không sao đâu, miệng mọc trên người người khác, cô ta đã cố ý bịa đặt thì hôm nay không nói, ngày mai cũng sẽ nói thôi!"
"Thế nhỡ Cố Dã nghe thấy hiểu lầm em thì sao?" Chị Triệu không muốn tình cảm vợ chồng Khương Duyệt xảy ra vấn đề.
Khương Duyệt bật cười: "Chị đừng lo, Cố Dã sẽ không đến mức chút khả năng phán đoán ấy cũng không có đâu!"
Liên Dung Dung kinh ngạc: "Khương Duyệt, em tin tưởng Cố Dã đến thế sao?"
Khương Duyệt cười nói: "Đương nhiên rồi! Vợ chồng với nhau cơ bản nhất là sự tin tưởng. Nếu chỉ vì vài câu nói nhảm của người ngoài mà Cố Dã đã tin ngay, thế thì cuộc sống này sao mà qua nổi!"
Cố Dã chạy bộ về, đi đến cửa nhà thì nghe thấy tiếng nói chuyện trong sân nên đi chậm lại, vừa vặn nghe thấy chị Triệu nói anh sẽ hiểu lầm Khương Duyệt. Anh tiếp tục nghe, khi nghe thấy câu trả lời của Khương Duyệt, l.ồ.ng n.g.ự.c anh dường như có gì đó rung động mạnh mẽ.
Chị Triệu và Liên Dung Dung sang đây cốt là để nhắc nhở Khương Duyệt chú ý người phụ nữ điên khùng kia, giờ nhắc xong rồi, hai người còn phải đi mua thức ăn nên định về.
Khương Duyệt tiễn hai người ra cửa, cánh cổng khép hờ vừa mở ra, ba người liền thấy Cố Dã đã đi tới.
"Cố Dã anh về rồi!" Khương Duyệt nhìn Cố Dã mồ hôi đầm đìa, lấy khăn tay lau cho anh.
Cố Dã vừa nãy nghe thấy chị Triệu và Dung Dung định về, không muốn bị bắt gặp đang nghe lén ngoài cửa nên cố ý lùi lại mấy bước, làm bộ như mới về tới nơi.
Lúc này anh nhìn vào mắt Khương Duyệt, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Chị Triệu và Liên Dung Dung nhìn đôi vợ chồng son thân mật không coi ai ra gì, đều nhịn không được mím môi cười.
Cố Dã cười với hai người, lại nói với Khương Duyệt: "Sao không mời chị dâu và cô em vào nhà ngồi chơi?"
Chị Triệu cười nói: "Thôi không ngồi đâu, hai chị em còn phải đi chợ, lúc khác lại sang!"
Liên Dung Dung nháy mắt đầy ẩn ý với Khương Duyệt: "Em với chị Triệu không làm phiền hai người nữa!"
Khương Duyệt không hề e thẹn xua tay: "Bye bye!"
Mắt Liên Dung Dung sáng lên: "Khương Duyệt, em biết cả tiếng Anh à?"
Khương Duyệt: "......" Cô chỉ nói một câu "bye bye" thôi mà, Liên Dung Dung có cần ngạc nhiên thế không?
Nhưng Khương Duyệt vẫn gật đầu: "Biết chứ! Tiếng Anh của em tốt lắm đấy!"
Tiễn chị Triệu và Liên Dung Dung xong, Cố Dã nắm tay Khương Duyệt cùng đi vào sân. Khương Duyệt thấy khóe miệng Cố Dã hôm nay cứ nhếch lên suốt, tò mò hỏi: "Cố Dã, hôm nay anh ra đường nhặt được tiền à?"
"Hửm? Nhặt tiền gì?" Cố Dã nhướng mày, không hiểu ý Khương Duyệt.
Khương Duyệt vươn hai ngón trỏ chống lên khóe miệng đang cong lên của Cố Dã: "Anh xem khóe miệng anh cứ cong lên kìa, không phải nhặt được tiền thì có chuyện tốt gì mà anh vui thế?"
Cố Dã nắm lấy ngón tay Khương Duyệt, đặt lên môi hôn nhẹ: "Có nhiều việc khiến anh vui lắm!"
"Ví dụ như?" Khương Duyệt tò mò.
Cố Dã ngày thường nghiêm túc muốn c.h.ế.t, rất ít khi cười, có đôi khi cô còn chẳng nhìn ra anh đang vui hay không vui.
"Bí mật!"
Khương Duyệt thấy Cố Dã thế mà còn úp úp mở mở, lập tức bất mãn, túm tay Cố Dã làm nũng: "Thôi mà, Cố Dã anh nói cho em biết đi!"
"Khụ khụ, xin lỗi nhé, tôi quên cầm cái làn đi chợ!" Tiếng nhịn cười của Liên Dung Dung truyền đến.
Khương Duyệt quay đầu lại, thấy Liên Dung Dung lén lút xách cái làn đi ra, bờ vai run lên bần bật đầy khả nghi.
"Tôi chưa thấy gì đâu! Khương Duyệt em cứ tiếp tục đi!" Liên Dung Dung còn tri kỷ giúp đóng cổng lại.
Khương Duyệt: "......"
Cùng lúc đó, tại nhà Chính ủy Đường.
Bùi Tuyết Vân vô cớ bị hai người đàn bà mắng cho một trận, trong lòng rất khó chịu. Vốn định tìm người khác nhưng lúc đó trên đường có rất nhiều quân nhân đi chạy bộ sáng, cô ta không thấy người nhà nào nữa, vừa vặn Đường Lạc tới gọi nên cô ta đành quay về.
Đường Đại cũng đã tìm được bác bí thư chi bộ đang đứng xem binh lính luyện tập ngoài thao trường về.
"Cô giáo Hứa, gọi tôi về có việc gì không?" Bùi Tuyết Vân vừa vào cửa đã nhận thấy không khí không đúng, cả Chính ủy Đường và bác bí thư đều có mặt.
"Là thế này, thanh niên trí thức Bùi ạ. Qua hai ngày chung sống, tôi nhận thấy thói quen ăn uống và sinh hoạt của cô không hợp với nhà chúng tôi. Hơn nữa cô cũng thấy đấy, nhà tôi đông người, không có chỗ cho cô ở. Vì thế tôi và cô giáo Hứa đã bàn bạc, hôm nay bác bí thư sẽ về quê, cô cũng đi theo bác ấy về luôn nhé."
Chính ủy Đường nói rất khách sáo, giữ thể diện cho Bùi Tuyết Vân.
"Mười đồng này là chút lòng thành cảm ơn cô vất vả đi lại chuyến này." Hứa Phân lấy ra một tờ "Đại đoàn kết" đặt lên bàn.
