Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 186: Khương Duyệt, Tớ Làm Bảo Mẫu Cho Nhà Cậu! Không Lấy Tiền!
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:08
Lúc Khương Duyệt nói chuyện với vợ chồng Chính ủy Đường, cô có để ý đến Bùi Tuyết Vân. Bùi Tuyết Vân vẫn luôn cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì. Lúc này Khương Duyệt mới nhìn rõ, hình tượng của Bùi Tuyết Vân quả thực không giống trong sách chút nào.
Là nữ chính tiểu thuyết, tiêu chuẩn phải là đại mỹ nhân tuyệt thế. Trong sách, Bùi Tuyết Vân được miêu tả là phong hoa tuyệt đại, thân hình lồi lõm quyến rũ, cơ thể tự tỏa hương hoa, người gặp người thích hoa gặp hoa nở, đàn ông nào thấy cô ta cũng phải mê mệt, ảo tưởng đến cực điểm.
Nhưng hiện tại Khương Duyệt nhìn thấy một Bùi Tuyết Vân dáng người khô quắt, tóc tai xơ xác, gò má hóp lại, làn da vàng vọt, nhìn qua là biết suy dinh dưỡng, làm gì có nửa phần dáng vẻ của nữ chính "vạn người mê".
Khương Duyệt đang nhìn Bùi Tuyết Vân thì Bùi Tuyết Vân cũng gắt gao nhìn chằm chằm cô: "Không thể nào! Cô không thể nào là Khương Duyệt!"
Bùi Tuyết Vân đột nhiên hét lên ch.ói tai, Khương Duyệt không hoảng, nhưng Ninh Ninh lại bị dọa sợ.
"Mẹ ơi!"
Khương Duyệt vội dựng chân chống xe, ôm Ninh Ninh vào lòng, vỗ lưng trấn an con bé: "Mẹ ở đây, không sợ, không sợ!"
Chính ủy Đường và Hứa Phân cũng vội vàng chắn ở phía trước, hai người vừa thấy bộ dạng của Bùi Tuyết Vân thì sắc mặt đều trầm xuống.
Khuôn mặt già nua của bác bí thư chi bộ đỏ bừng vì giận: "Thanh niên trí thức Bùi, cô kêu gào cái gì thế hả?"
Ông nói với bên ngoài rằng Bùi Tuyết Vân là cháu gái họ hàng xa, Bùi Tuyết Vân la lối om sòm ngay cổng doanh trại quân đội, chẳng phải là làm mất mặt ông sao?
Hứa Phân nhíu mày c.h.ặ.t đến mức muốn thắt lại, thầm nghĩ Bùi Tuyết Vân này e là thần kinh có vấn đề, đồng thời âm thầm may mắn vì đã không giữ cô ta lại.
"Lên xe!" Chính ủy Đường ra hiệu cho cảnh vệ viên nhanh ch.óng đưa Bùi Tuyết Vân lên xe.
"Khương Duyệt, tớ là Bùi Tuyết Vân đây mà, chúng ta là bạn học cấp ba, cậu không nhớ tớ sao?" Bùi Tuyết Vân không chịu đi, làm ra vẻ yếu đuối đáng thương, gào to với Khương Duyệt: "Khương Duyệt, cậu mau giúp tới với, nể tình bạn học cũ cho tớ ở lại đi, tớ có thể làm bảo mẫu cho nhà cậu! Không cần trả tiền đâu!"
Khương Duyệt còn chưa kịp mở miệng, Hứa Phân đã lo lắng kéo cô lại: "Khương Duyệt, đừng nghe cô ta!"
Bùi Tuyết Vân thấy thế thì tức muốn c.h.ế.t: "Hứa Phân, bà có ý gì? Các người quá ức h.i.ế.p người ta! Gọi tôi từ ngàn dặm xa xôi đến đây, nói không cần là đuổi đi ngay, hu hu..."
Cảnh vệ viên đẩy Bùi Tuyết Vân lên xe, Bùi Tuyết Vân hét lên: "Cút ngay! Các người đừng có động vào tôi! Tôi sẽ kiện các người tội sàm sỡ!"
Chính ủy Đường muốn mời bác bí thư ngồi ghế phụ lái, Vương Mãnh đã mở cửa ghế phụ ra, nhưng bác bí thư xanh mặt xua tay: "Tôi ngồi cùng thanh niên trí thức Bùi, tôi phải trông chừng cô ta!"
Cổng lớn ồn ào náo động, những người nhà đi mua thức ăn buổi sáng lục tục trở về đều dừng lại xem náo nhiệt.
"Có chuyện gì thế này? Cô gái kia là ai vậy? Chưa gặp bao giờ nhỉ!"
"Hình như là họ hàng nhà Chính ủy Đường, hai hôm trước nghe nói người nhà quê ông ấy lên chơi."
"Cô kia không chịu đi à? Cô ta còn nói là bạn học cấp ba của Khương Duyệt, sao Khương Duyệt chẳng nói câu nào thế?"
"......"
Khó khăn lắm mới tống được Bùi Tuyết Vân lên xe, Chính ủy Đường gọi cảnh vệ viên Tiểu Hoàng lại, lén dúi cho cậu ta một trăm đồng, dặn dò cậu ta đi cửa hàng bách hóa mua ít sữa mạch nha, kẹo bánh, đồ hộp... để bác bí thư mang về.
Vương Mãnh đạp chân ga, chiếc xe tải lăn bánh rời đi, tiếng c.h.ử.i bới của Bùi Tuyết Vân vẫn còn vọng lại từ trên xe.
Khương Duyệt vẫn luôn im lặng, bởi vì cô có chút không hiểu. Trong sách, Bùi Tuyết Vân là một nữ chính đại tài, thông minh, bình tĩnh, cơ trí, quả cảm và đầy thủ đoạn, một lòng gây dựng sự nghiệp. Nhìn như đa tình nhưng thực ra rất lạnh lùng, cô ta sẽ không động lòng vì bất kỳ người đàn ông nào, tất cả đàn ông trong mắt cô ta chỉ là công cụ để lợi dụng cho sự nghiệp mà thôi.
Nhưng hiện tại cô nhìn thấy Bùi Tuyết Vân dường như trạng thái tinh thần không được ổn định cho lắm?
Hứa Phân thấy Khương Duyệt nhìn theo hướng chiếc xe tải rời đi, liền hỏi: "Khương Duyệt, em thực sự là bạn học với cô thanh niên trí thức Bùi này à?"
"Vâng, học cùng một lớp cấp ba ạ." Khương Duyệt nhớ tới lúc nãy Bùi Tuyết Vân đòi làm bảo mẫu cho nhà mình và Hứa Phân vội vàng ngăn cản, tò mò hỏi: "Chị Hứa, em nghe Cố Dã nói nhà chị tìm Bùi Tuyết Vân làm bảo mẫu, sao lại tiễn cô ấy đi rồi?"
"Đừng nhắc nữa! Nói ra thì dài dòng," Hứa Phân vẻ mặt buồn bực, "Chị dâu ở quê nhà lão Đường không biết nghe ở đâu nói nhà chị muốn tìm bảo mẫu, bèn gọi điện thoại đặc biệt đề cử Bùi Tuyết Vân này. Bảo là Bùi Tuyết Vân thông minh tháo vát, nấu ăn ngon, lại có văn hóa, thế là chị động lòng! Vừa vặn anh họ ở quê muốn lên chơi, bèn nhờ bác bí thư nghĩ cách đưa Bùi Tuyết Vân đi cùng!"
"Sau đó thì sao ạ?" Khương Duyệt hỏi.
"Bùi Tuyết Vân này đến được hai ngày. Bảo cô ta nấu mì, cô ta chỉ cho mỗi tí nước tương, thế cũng thôi đi, đằng này cô ta cho quá nhiều nước tương, mặn chát. Bảo cô ta kho cá trắm đen, cô ta đem nấu canh, đổ cả nửa gói muối vào..."
Khương Duyệt nghe mà khóe miệng giật giật. Mới có hai ngày mà Bùi Tuyết Vân đã khiến Hứa Phân kể tội ra một tràng sai lầm, chứng tỏ bà ấy không hài lòng đến mức nào!
"Khương Duyệt, em đừng trách chị nhiều lời, Bùi Tuyết Vân này không thành thật đâu. Tối hôm qua cô ta cứ nhìn chằm chằm vào Cố Dã nhà em, còn giả vờ trẹo chân định ngã vào người Cố Dã, may mà bị chị kéo lại!"
Nghe vậy, sắc mặt Khương Duyệt bỗng dưng biến đổi: "Cố Dã không nói với em chuyện này!"
Hứa Phân hạ thấp giọng: "Đàn ông bọn họ không nhạy cảm với mấy chuyện này đâu, chắc cậu ấy không cố ý giấu em đâu!"
"Chị Hứa, chính vì chuyện này mà mọi người quyết định tiễn Bùi Tuyết Vân đi ạ?" Trong lòng Khương Duyệt d.a.o động. Trong nguyên tác, Hứa Phân và Chính ủy Đường được coi là bà mối cho Cố Dã và Bùi Tuyết Vân, nhưng hiện tại Hứa Phân lại ở đây ra sức chê bai Bùi Tuyết Vân.
"Đó chỉ là một trong những nguyên nhân thôi, lão Đường nói Bùi Tuyết Vân bàn luận bừa bãi về chính trị, cho nên không thể giữ cô ta lại!" Hứa Phân lần này ép giọng xuống thấp hơn nữa.
"Bàn luận bừa bãi về chính trị? Cô ấy đã nói gì?" Lòng hiếu kỳ của Khương Duyệt hoàn toàn bị khơi dậy.
"Nói cái gì mà đất nước chúng ta sắp sửa cải cách mở cửa, sẽ thu hút vốn đầu tư nước ngoài, doanh nghiệp nước ngoài, rồi kiếm ngoại tệ các kiểu!"
Lời Hứa Phân còn chưa dứt, trong đầu Khương Duyệt đã vang lên một tiếng nổ lớn, đôi mắt trợn tròn: "Cái gì? Cô ấy nói gì cơ? Cải cách..."
"Suỵt! Suỵt! Bé mồm thôi!" Hứa Phân vội vàng kéo Khương Duyệt sang một bên, thần sắc căng thẳng, "Chuyện này không thể nói lung tung ra ngoài đâu!"
Khương Duyệt vội vàng che miệng, lúc này mới nuốt mấy chữ suýt buột miệng thốt ra trở lại.
Nhưng trong lòng Khương Duyệt lúc này đang dậy sóng dữ dội. Cải cách mở cửa phải đến cuối năm 78 họp mới được đề ra, nhưng hiện tại mới là đầu tháng 6, quốc sách này còn chưa được đưa ra, hoặc giả dụ trung ương đã có quyết sách nhưng chưa công bố, cho nên người thường không thể nào biết được.
Vậy mà hiện tại Hứa Phân lại nói Bùi Tuyết Vân chẳng những nói ra chuyện cải cách mở cửa - một quốc sách cơ bản chưa được công bố, mà còn nói đến chuyện thu hút vốn đầu tư nước ngoài. Kết hợp với biểu cảm khiếp sợ của Bùi Tuyết Vân khi nhìn thấy cô lúc nãy, Khương Duyệt gần như có thể kết luận: Bùi Tuyết Vân cũng là người xuyên sách!
Nghĩ đến đây, khóe miệng Khương Duyệt lộ ra nụ cười nghiền ngẫm.
Trong sách, tài nấu nướng của Bùi Tuyết Vân là hạng nhất, tùy tiện làm món gì cũng khiến người ta tấm tắc khen ngợi. Nhưng trên thực tế, Bùi Tuyết Vân ghét nhất là nấu ăn.
Cô ta chỉ biết làm vài món đơn giản, với trình độ đó mà đi làm bảo mẫu, hèn chi không lấy được thiện cảm của Hứa Phân. Hơn nữa Bùi Tuyết Vân còn ăn nói hàm hồ bàn luận về quốc sách, ở cái thời đại cẩn trọng lời ăn tiếng nói này, chắc chắn sẽ làm Chính ủy Đường lo lắng.
Hứa Phân vốn định kể cho Khương Duyệt nghe chuyện Bùi Tuyết Vân bịa đặt nói Khương Duyệt một tháng trước bỏ trốn với đàn ông, nhưng nghĩ lại, mấy chuyện bắt gió bắt bóng này tốt nhất đừng nói ra để Khương Duyệt thêm phiền não.
