Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 192: Thư Gửi Từ Đội Sản Xuất Diêu Loan
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:09
Hà Tĩnh Hiên lập tức nhìn về phía Khương Duyệt, vẻ mặt đầy bất ngờ hỏi: "Khương Duyệt, tiếng Anh của cô tốt lắm à?"
Khương Duyệt khiêm tốn: "Cũng tàm tạm!"
"Vậy cô xem giúp tôi cái này với, xem có dịch được không?" Hà Tĩnh Hiên rút ra một cuốn sách mỏng từ trong sách, đưa cho Khương Duyệt.
Khương Duyệt nhận lấy xem qua, là sách hướng dẫn sử dụng của một thiết bị máy móc toàn bằng tiếng Anh. Cô lật xem sơ qua, không hỏi nhiều mà chỉ nói: "Dịch được, nhưng tôi cần một cuốn từ điển tham khảo, trong sách hướng dẫn này có nhiều thuật ngữ chuyên ngành."
"Sách tham khảo là từ điển à? Thư viện chắc là có đấy!" Hà Tĩnh Hiên nghe Khương Duyệt nói có thể dịch được, lập tức phấn khích không thôi.
"Vậy chờ tôi thanh toán xong, chúng ta đi thư viện." Khương Duyệt chưa từng đến thư viện huyện, cũng muốn đi xem thử cho biết.
"Được!" Hà Tĩnh Hiên vô cùng kích động.
Năm nay xưởng máy móc huyện nhập khẩu một lô thiết bị mới, nhưng thiết bị về xưởng hơn nửa tháng rồi mà vẫn chưa thể vận hành, nguyên nhân chính là do sách hướng dẫn toàn bằng tiếng Anh, kỹ thuật viên trong xưởng đọc không hiểu, không biết thao tác thế nào.
Vì thiết bị đắt tiền nên lãnh đạo và kỹ thuật viên trong xưởng cũng không dám tùy tiện khởi động, đành cầm sách hướng dẫn tìm đến Hà Tĩnh Hiên, nhờ anh tìm người dịch giúp.
Hà Tĩnh Hiên đầu tiên tìm đến hai giáo viên tiếng Anh quen biết ở trường cấp ba huyện, nhưng họ bảo sách hướng dẫn có quá nhiều thuật ngữ chuyên ngành chưa từng tiếp xúc, thử dịch hai ngày không ra hồn nên lại trả về.
Thực ra Hà Tĩnh Hiên hiểu, đó là do lô thiết bị này của xưởng máy móc tốn số tiền lớn nhập khẩu từ nước ngoài về, vô cùng đắt đỏ. Hai giáo viên trường cấp ba không dám nhận là sợ nhỡ dịch sai dẫn đến hỏng hóc máy móc thì phải gánh trách nhiệm.
Phong trào vận động mấy năm trước khiến họ cực kỳ cẩn trọng trong phương diện này, không dám sai một ly.
Tuy nhiên Hà Tĩnh Hiên cũng không ôm hy vọng quá lớn vào việc Khương Duyệt có thể dịch tốt đến mức nào, chỉ coi như "có bệnh thì vái tứ phương". Dù sao hai giáo viên tiếng Anh cấp ba còn bó tay, Khương Duyệt chỉ là một học sinh tốt nghiệp cấp ba, trình độ không thể cao hơn giáo viên được.
Một lát sau, Tô Hân ra gọi Khương Duyệt: "Kế toán đến rồi, Khương Duyệt đi theo tôi nào."
Khương Duyệt định dắt Ninh Ninh vào cùng thì Hà Tĩnh Hiên nói: "Để tôi trông Ninh Ninh cho, đỡ phải để con bé chạy lên chạy xuống."
Phòng kế toán của Hợp tác xã nằm trên tầng hai, chân Ninh Ninh ngắn, leo lên leo xuống quả thực hơi bất tiện.
Khương Duyệt biết Hà Tĩnh Hiên đáng tin cậy nên yên tâm giao Ninh Ninh cho anh: "Tôi đi nhanh rồi về ngay."
Trên lầu, phòng kế toán.
Tô Hân đã viết xong hóa đơn, kế toán kiểm duyệt không có sai sót gì liền thanh toán tiền cho Khương Duyệt. Tổng cộng bảy tờ "Đại đoàn kết" (tờ 10 đồng), Khương Duyệt cất kỹ vào túi áo trong người.
Từ phòng kế toán đi ra, Tô Hân kéo tay Khương Duyệt, thái độ vô cùng thân thiết: "Khương Duyệt, bán hết lô quần áo này rồi tôi liên lạc với cô lấy hàng thế nào?"
Khương Duyệt nói: "Một tuần sau tôi sẽ quay lại, lúc đó tôi mang thêm mười cái nữa."
Tô Hân nghe vậy liền nói ngay: "Một tuần lâu quá, ba ngày thôi."
Lông mày Khương Duyệt khẽ nhướng lên khó phát hiện, gật đầu: "Cũng được!"
"Để tôi tiễn cô ra ngoài." Tô Hân niềm nở đi trước dẫn đường.
Tiễn Khương Duyệt đi rồi, Tô Hân vừa quay lại đại sảnh buôn bán thì nghe có người gọi: "Tô Hân, Giám đốc Tô gọi cô lên một chuyến."
Tô Hân lên văn phòng giám đốc, Giám đốc Tô đang ăn sáng, thấy con gái vào liền hỏi: "Người đi rồi à?"
"Đi rồi ạ!" Tô Hân trả lời, thuận tay cầm lấy cái bánh bao trên bàn ăn.
"Lần này con nhận của cô ta mười cái, lần sau định nhận bao nhiêu?" Giám đốc Tô cầm cái bánh bao chấm nước sốt c.ắ.n một miếng.
"Có bao nhiêu con nhận bấy nhiêu!" Tô Hân nói.
Giám đốc Tô lắc đầu: "Quần áo đẹp thì có đẹp, nhưng không thực dụng, bán lại đắt, ở cái huyện này chẳng mấy người mua nổi đâu. Mười cái lần này cha thấy con chưa chắc đã bán hết!"
Tô Hân bĩu môi: "Cha cũng biết bán đắt cơ à, thế mà cha còn trở tay tăng thêm năm đồng để bán?"
Giám đốc Tô cười cười không nói gì.
Tô Hân ăn xong một cái bánh bao, lấy khăn tay lau miệng: "Mười hai đồng tuy đắt, nhưng cha xem, năm cái lần trước chẳng phải hai ngày là bán sạch sao? Cho nên mười cái này con tự tin là bán được. Lùi một vạn bước mà nói, kể cả không bán hết thì chúng ta cũng chẳng lỗ!"
Giám đốc Tô cười khẩy: "Bán không hết mà không lỗ á? Con cứ chờ hàng tồn trong tay đi! Đến lúc đó sổ sách không khớp thì lấy tiền lương của con mà bù vào!"
Tô Hân tự tin nói: "Sẽ không ế đâu, con định mang lên tỉnh thành, gửi chỗ cô út bán. Tỉnh thành đông người, chắc chắn dễ bán!"
Giám đốc Tô biết con gái mình nhiều mưu mẹo, vốn dĩ cũng chẳng phải vụ làm ăn lớn lao gì nên mới để mặc cô thu mua mấy bộ quần áo đó. Lúc này ông hỏi: "Không phải con bảo muốn tạo quan hệ với cô ta để nhờ giới thiệu sĩ quan quân đội sao, đã nói chưa?"
Tô Hân nghe vậy đỏ mặt: "Kìa cha! Con mới quen cô ấy có mấy ngày, sao dám mặt dày mà đề cập chuyện đó chứ!"
Giám đốc Tô hừ một tiếng: "Theo cha thấy, cậu Tào Dũng ở Cửa hàng bách hóa điều kiện cũng không tồi, gia cảnh vững chắc, tuổi trẻ đã làm quản lý, con cứ qua lại với cậu ta cho tốt đi, cứ nhất quyết đòi tìm bộ đội làm gì! Bộ đội làm sao có bát cơm sắt ngon bằng!"
"Ôi dào cha đừng có nhắc đến cái tên Tào Dũng đó nữa, chưa đến ba mươi mà nhìn như ông già bốn mươi, con không thích anh ta đâu! Con cứ phải lấy bộ đội cơ! Con thích bộ đội!" Tô Hân vừa nghe cha nhắc đến Tào Dũng là chán hẳn, không muốn nói thêm câu nào nữa, quay người đi thẳng ra ngoài.
Lại nói Khương Duyệt thanh toán xong đi ra, cùng Hà Tĩnh Hiên đi đến thư viện huyện.
Lúc này thư viện chỉ là một dãy nhà trệt bình thường. Trong phong trào vận động trước kia, rất nhiều sách đã bị thiêu hủy, bên trong có nhiều kệ sách trống không.
Hà Tĩnh Hiên tìm được thủ thư, ông ấy nghe nói tìm sách tham khảo tiếng Anh liền dẫn họ đến một kệ sách.
"Đều ở đây cả, các cô cậu xem có cuốn nào cần dùng không."
May mắn là Khương Duyệt thật sự tìm được cuốn từ điển tham khảo cô cần.
"Khương Duyệt, khoảng bao lâu thì cô dịch xong?" Hà Tĩnh Hiên hỏi.
"Sáng sớm mai tôi đi chợ mua thức ăn, chắc tầm giờ này, lúc đó tôi mang cho anh." Cuốn sách hướng dẫn tuy không dày nhưng cũng khoảng ba bốn mươi trang, Khương Duyệt cần một chút thời gian.
"Sáng mai là có thể đưa cho tôi á?" Hà Tĩnh Hiên nghe xong liền kinh ngạc.
Khương Duyệt tưởng anh chê chậm, giải thích: "Sách hướng dẫn này khá chuyên ngành, tôi phải làm cẩn thận nên tốc độ sẽ hơi chậm một chút."
Hà Tĩnh Hiên: "......" Anh không muốn nghi ngờ Khương Duyệt, nhưng việc Khương Duyệt khẳng định mai có thể dịch xong vẫn khiến anh thấy thấp thỏm.
Tuy nhiên Hà Tĩnh Hiên không đặt quá nhiều kỳ vọng vào Khương Duyệt, chỉ là tâm lý thử cho biết. Anh hẹn Khương Duyệt gặp lại ở thư viện vào ngày mai, trong lòng đã nghĩ sẵn, nếu Khương Duyệt dịch không được thì anh cũng sẽ không trách móc làm cô nản lòng.
"Vậy tôi về trước đây!" Khương Duyệt còn muốn ghé qua chỗ bác Dương, lấy đồ xong liền chia tay Hà Tĩnh Hiên.
Hà Tĩnh Hiên về nhà một chuyến, thay quần áo xong xách cặp đi làm. Vừa đến cổng cơ quan thì gặp đồng nghiệp cũ ở Nhà văn hóa.
"Chủ nhiệm Hà, gặp được anh rồi, có một bức thư gửi cho anh đến Nhà văn hóa đây." Người nọ lấy một phong thư từ trong túi ra đưa cho Hà Tĩnh Hiên.
"Thư của tôi á?" Hà Tĩnh Hiên mới chuyển công tác được mấy ngày, có thư gửi đến đơn vị cũ cũng không lạ. Anh nhận lấy, cảm ơn đồng nghiệp cũ rồi vừa bóc thư vừa đi vào cổng cơ quan.
Chữ viết trên phong bì nhìn là biết chữ con gái, rất nắn nót. Địa chỉ người gửi bên dưới là một huyện ở tỉnh Sơn Đông, xã Song Lĩnh, đội sản xuất Diêu Loan.
Hà Tĩnh Hiên chắc chắn mình không quen ai ở địa phương này, nhưng anh vẫn mở thư ra, nhìn lướt qua tên người ký tên. Bùi Tuyết Vân...
