Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 209: Ngày Ngày Ra Mộ Anh Mà Khóc
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:12
Khương Duyệt đi tìm bác sĩ, hỏi cặn kẽ về thương thế của Cố Dã, muốn biết rốt cuộc nặng đến mức nào, tại sao anh mãi vẫn hôn mê bất tỉnh.
"Đoàn trưởng Cố bị thương do b.o.m nổ khi đang cứu người. Các mảnh đạn găm vào người đã được lấy ra hết, tuy mất m.á.u nhiều nhưng không tổn thương đến xương cốt, cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Nghiêm trọng nhất là sức ép từ vụ nổ tác động mạnh lên vùng đầu dẫn đến hôn mê, hiện tại tình hình không lạc quan lắm." Bác sĩ Đào dưới sự gặng hỏi liên tục của Khương Duyệt đành phải nói thật.
Thương thế của Cố Dã nặng đến mức Tư lệnh Giang phải đích thân đến hỏi thăm, nếu không cũng sẽ không phái trực thăng đón vợ anh từ ngàn dặm xa xôi đến Nam tỉnh, chính là sợ lỡ như Cố Dã không qua khỏi.
Khương Duyệt nhận ra vẻ mặt ngưng trọng của bác sĩ Đào. Là một bác sĩ chuyên nghiệp, ông nói "không lạc quan" e rằng tình hình thực sự vô cùng nghiêm trọng.
"Vậy có phải chỉ cần anh ấy tỉnh lại là sẽ không sao không ạ?" Khương Duyệt cảm thấy cổ họng như bị nghẹn ứ, giọng nói đặc mũi.
Bác sĩ Đào do dự một chút, nhìn thấy cô gái đối diện đôi mắt đỏ hoe vì khóc, ông không đành lòng, bèn gật đầu: "Đúng vậy, chỉ cần tỉnh lại là có hy vọng!"
Khương Duyệt rũ mắt xuống, hít mũi một cái, giọng khàn khàn: "Tôi biết rồi ạ!"
Bác sĩ Đào an ủi: "Đồng chí Khương Duyệt, cô yên tâm, Đoàn trưởng Cố là anh hùng, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực cứu chữa!"
Trở lại phòng bệnh, người quân nhân lúc nãy đón Khương Duyệt cũng ở đó, anh ta tên là Lý Văn Cường, được Tư lệnh Giang phái đến chăm sóc Cố Dã.
Thấy Khương Duyệt bước vào, Lý Văn Cường đưa một hộp cơm tới: "Chị dâu, em lấy cơm cho chị rồi, chị ăn một chút đi, cần gì cứ bảo em!"
"Cảm ơn cậu!" Khương Duyệt buổi trưa chưa ăn được mấy miếng đã bị Sư trưởng Trịnh gọi đi, từ lúc đó đến giờ chưa uống giọt nước nào, nhưng khi mở hộp cơm ra, cô vẫn chẳng thấy đói.
"Chị ăn một chút đi, không thì lấy đâu ra sức, lỡ chị ngã ra đấy thì biết làm sao?" Lý Văn Cường khuyên.
Khương Duyệt gật đầu: "Đúng! Tôi không thể ngã xuống được!"
Cô còn phải canh chừng Cố Dã, đợi anh tỉnh lại!
Khương Duyệt ăn cơm xong, Lý Văn Cường mang hộp cơm đi rửa, rồi nói với Khương Duyệt: "Chị dâu, em ở ngay bên ngoài, có việc gì chị cứ gọi một tiếng là được!"
Đây là phòng bệnh đơn. Mấy ngày nay Lý Văn Cường túc trực chăm sóc, tối đến sẽ kê giường gấp ngủ lại, nhưng giờ Khương Duyệt đến rồi, anh ta tự nhiên không tiện ngủ trong phòng bệnh nữa.
Đêm hôm đó Khương Duyệt cứ ngồi mãi bên giường bệnh của Cố Dã. Tay anh lạnh quá, cô vừa xoa tay cho anh vừa lải nhải nói chuyện với anh.
Bác sĩ bảo Cố Dã lúc hôn mê từng gọi tên cô, Khương Duyệt nghe vậy tim đau nhói như bị ai cấu véo.
"Cố Dã, anh là nam chính đấy, nếu cứ thế mà 'treo' thì cùi bắp quá!" Khương Duyệt phồng má, vốn định nói đùa một chút, kết quả nhìn sắc mặt tái nhợt của Cố Dã, mắt cô lại đỏ lên, nước mắt không kìm được trào ra.
Khương Duyệt từng nghĩ, liệu việc Cố Dã bị thương có liên quan đến việc cô thay đổi hướng đi của cốt truyện hay không.
Nhưng đồng thời Khương Duyệt cũng hiểu, từ ngày cô thay thế nguyên chủ, cốt truyện đã hoàn toàn thay đổi. Cô không thể đi vào vết xe đổ của nguyên chủ, cho nên cô buộc phải thay đổi cốt truyện.
Hiện tại việc duy nhất cô có thể làm là chờ Cố Dã tỉnh lại.
Tuy đang là mùa hè nóng bức nhất, nhưng trong Tổng viện Quân khu cây cối rợp bóng, ngoài cửa sổ phòng bệnh có một cây đại thụ cành lá xum xuê che khuất ánh nắng gay gắt nên trong phòng không bị nóng.
Đêm xuống, Khương Duyệt mở cửa sổ ra thậm chí còn thấy hơi lạnh.
Nửa đêm đầu Khương Duyệt ngồi bên giường bệnh, về sau mới nằm chợp mắt một lúc trên giường hành quân.
Trời còn chưa sáng, Khương Duyệt đã bị tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
"Đo nhiệt độ!" Hai người y tá bước vào.
Khương Duyệt thấy y tá lấy nhiệt kế ra liền đưa tay đón: "Để tôi làm cho!"
Y tá đưa nhiệt kế thủy ngân cho Khương Duyệt, đang định nhắc nhở thì thấy Khương Duyệt vẩy vẩy nhiệt kế rất thành thạo, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
"Kẹp vào nách, năm phút sau tôi quay lại lấy."
Khương Duyệt kẹp nhiệt kế vào nách Cố Dã, thấy anh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, cô lại bắt đầu tìm chuyện để nói với anh.
Năm phút sau, một y tá quay lại lấy nhiệt kế.
Bác sĩ Đào bảo cô nói chuyện Cố Dã có thể nghe thấy, nhưng Khương Duyệt nói khô cả miệng mà Cố Dã vẫn chẳng động đậy dù chỉ là hàng mi.
Khương Duyệt thở dài, có chút giận dỗi nói: "Cố Dã, anh bảo xem, em xinh đẹp thế này, nếu thành góa phụ thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người đàn ông đến cầu hôn... Haizz, nghĩ đến cảnh ngày nào cũng bị một đống đàn ông bám theo, phiền c.h.ế.t đi được!"
Bác sĩ Đào thấy y tá ghi chép nhiệt độ cơ thể Cố Dã hơi cao nên qua kiểm tra, vừa đến cửa đã nghe thấy câu nói của Khương Duyệt, khóe miệng ông giật giật.
Ông bảo cô gái này nói chuyện với Cố Dã, chứ đâu bảo cô bàn chuyện làm góa phụ, thế này chẳng phải đang trù ẻo Cố Dã sao?
Khương Duyệt không để ý có người ở cửa, vẫn lầm bầm một mình: "Nhưng mà em vẫn không muốn làm góa phụ đâu! Góa phụ nghe khó nghe lắm, nếu có người gọi em như thế, ngày nào em cũng ra mộ anh mà khóc! Cho anh nằm dưới mộ cũng không yên thân!"
Bác sĩ Đào: "......"
"Cốc cốc!" Bác sĩ Đào không nghe nổi nữa, chủ yếu là sợ nghe tiếp không biết Khương Duyệt sẽ còn "sáng tạo" ra câu gì kích thích Cố Dã nữa.
"Bác sĩ Đào!" Khương Duyệt quay đầu lại, thấy bác sĩ Đào đứng ở cửa với vẻ mặt co giật, lập tức lo lắng: "Có phải kết quả kiểm tra của Cố Dã có vấn đề gì không ạ?"
Bác sĩ Đào nhìn Khương Duyệt đầy ẩn ý, đi tới kiểm tra đồng t.ử của Cố Dã rồi lắc đầu: "Không có vấn đề gì mới, chỉ là thân nhiệt hơi cao, lát nữa y tá sẽ qua truyền dịch bổ sung nước cho Đoàn trưởng Cố."
Nghe vậy, Khương Duyệt thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó cô lại hỏi: "Vậy Cố Dã có tiến triển gì không ạ?"
Bác sĩ Đào: "Tạm thời thì chưa, nhưng cũng không xấu đi!"
Khương Duyệt mím môi. Bác sĩ Đào an ủi cô: "Tình trạng của Đoàn trưởng Cố vẫn tốt hơn so với lúc mới đưa vào, chỉ cần không chuyển biến xấu là có hy vọng!"
"Lúc mới vào anh ấy thế nào ạ?" Mặt Khương Duyệt trắng bệch.
"Cả người toàn m.á.u... khụ khụ, tôi nhớ ra tôi còn phải đi kiểm tra phòng, lát nữa quay lại sau!" Bác sĩ Đào phát hiện sắc mặt Khương Duyệt trắng đến mức gần như trong suốt, vội vàng dừng câu chuyện, tìm cớ chuồn lẹ.
Lúc Cố Dã mới được đưa vào, ngay cả bác sĩ như họ nhìn thấy cũng tê da đầu, toàn thân trên dưới không chỗ nào không đẫm m.á.u.
Bác sĩ Đào không muốn nói ra làm Khương Duyệt đau lòng.
Khương Duyệt rửa mặt xong thì Lý Văn Cường đã mang bữa sáng đến cho cô: một bát cháo, hai cái bánh bao thịt và ít dưa muối.
Bánh bao trong bệnh viện rất to, Khương Duyệt ăn một cái đã no, cái còn lại đưa cho Lý Văn Cường.
Buổi sáng Cố Dã phải truyền dịch, Khương Duyệt không đi đâu cả, cứ ngồi bên giường bệnh túc trực.
Lại một ngày nữa trôi qua, Cố Dã vẫn chưa tỉnh.
Khương Duyệt lo âu đi đi lại lại trong phòng bệnh, nhưng có lo lắng đến mấy cũng chẳng làm được gì.
Đêm xuống, Khương Duyệt gục xuống bên giường bệnh Cố Dã ngủ thiếp đi. Bỗng nhiên, ngón tay Cố Dã khẽ động đậy.
Khương Duyệt nằm gục ngủ cả đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy cổ cứng đơ, eo cũng sắp gãy. Cô một tay xoa eo, định nhấc tay kia lên xoa cổ thì không rút ra được. Khương Duyệt cúi đầu nhìn, tay cô và tay Cố Dã không biết từ lúc nào đã mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau.
Khương Duyệt không nghĩ nhiều, chỉ tưởng đêm qua mình vô thức nắm lấy tay Cố Dã. Cô cẩn thận rút tay về, nắn nắn sau gáy.
Lúc này, Khương Duyệt bỗng cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực đang dán c.h.ặ.t vào mình.
