Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 231: Ngày Nào Cũng Ăn Thịt
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:16
Khương Duyệt vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Chủ nhiệm Mạnh.
Chủ nhiệm Mạnh trầm ngâm một giây rồi nói: "Hành vi vu khống người khác thuộc về hành vi vi phạm kỷ luật quân đội. Tùy theo mức độ nghiêm trọng, hình thức xử phạt sẽ khác nhau: nhẹ thì cảnh cáo, nặng thì ghi lỗi, nghiêm trọng hơn nữa là giáng chức, giáng cấp và cách chức!"
Liên Dung Dung đi đầu cười nhạo: "Trần Bảo Trụ chỉ là lính trơn, cán bộ cũng chẳng phải, thế này mà giáng chức giáng cấp nữa thì chỉ có nước cuốn gói về quê!"
Nghe vậy, mọi người cười ồ lên. Trần Bảo Trụ vẫn luôn cúi đầu thì mặt biến sắc, hai chân run rẩy.
Lý Hồng Anh hừ lạnh một tiếng: "Ai cuốn gói về quê còn chưa biết đâu! Khương Duyệt, cô đòi bằng chứng đúng không? Vậy các người bây giờ hãy đưa ra bằng chứng chứng minh Cố Dã không tham ô nhận hối lộ đi!"
Nói xong, Lý Hồng Anh đắc ý ngẩng đầu lên, khiêu khích nhìn Khương Duyệt.
Khương Duyệt nghe vậy cười lạnh một tiếng, cao giọng nói: "Chồng tôi vốn dĩ không làm, chúng tôi không cần phải tự chứng minh! Nếu Lý Hồng Anh cô muốn tố cáo, vậy thì phải đưa ra bằng chứng! Ai tố cáo người đó phải đưa ra chứng cứ! Cô mà không đưa ra được bằng chứng, đó chính là vu khống!"
Khi Khương Duyệt nói ra câu "không cần tự chứng minh", "ai tố cáo người đó phải đưa ra chứng cứ", không chỉ Cố Dã mà ngay cả Sư trưởng Trịnh, Chính ủy Tư và những người khác đều kinh ngạc nhìn cô.
Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư nhìn nhau, kín đáo gật đầu. Cô gái này nói năng gãy gọn, trước mặt bao nhiêu người mà không kiêu ngạo không siểm nịnh, hơn nữa lại nói tiếng phổ thông chuẩn xác, giọng nói dịu dàng nhưng không thiếu sự mạnh mẽ, tạo ấn tượng rất tốt!
Thực ra về chuyện Lý Hồng Anh tố cáo Cố Dã, Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư vốn chỉ coi như trò cười, lá thư tố cáo kia bị Chính ủy Tư ném vào sọt rác từ lâu. Con người Cố Dã quang minh lỗi lạc như ban ngày, đâu cần một con mụ đàn bà chữ bẻ đôi không biết đến nghi ngờ.
Sau đó Cố Dã đi làm nhiệm vụ gấp, Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư ngày thường bận rộn, đâu còn nhớ đến chuyện cỏn con này?
Mãi đến gần đây, trong sư bộ bỗng nhiên lan truyền tin đồn Cố Dã tham ô nhận hối lộ. Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư cho người điều tra mới biết là do mụ đàn bà Lý Hồng Anh này đi khắp nơi bịa đặt.
Từ đó về sau, Lý Hồng Anh dăm bữa nửa tháng lại đến sư bộ làm loạn. Chính ủy Tư không muốn tin đồn lan rộng ảnh hưởng đến thanh danh của Cố Dã nên sai người đi tìm Trần Bảo Trụ nói chuyện, bảo anh ta về quản lại vợ.
Nhưng Trần Bảo Trụ là kẻ cạy miệng không nói nửa lời. Chính trị viên đại đội về báo cáo là cuộc nói chuyện không có tiến triển gì, dù nói gì Trần Bảo Trụ cũng im thin thít. Ngược lại Lý Hồng Anh càng được đà lấn tới, đến sư bộ quậy phá, còn tuyên bố nếu sư bộ không xử lý thì sẽ lên quân khu kêu oan.
Chính ủy Tư đích thân đi nói chuyện với Lý Hồng Anh, không muốn cô ta tiếp tục gây rối, gây ảnh hưởng xấu.
Nhưng Lý Hồng Anh là kẻ lì lợm, một người nhà binh lính bình thường đối mặt với thủ trưởng cấp sư đoàn mà không giả điên giả dại thì cũng lăn ra ăn vạ. Chính ủy Tư đúng là "tú tài gặp lính, có lý nói không thông", nói chuyện một lần mà bực mình muốn c.h.ế.t.
Ở cấp bậc của họ, trừng trị một binh lính bình thường thì dễ, nhưng Trần Bảo Trụ có thân phận đặc biệt là người nhà liệt sĩ. Lý Hồng Anh ngoài việc tố cáo lung tung ra thì chưa phạm lỗi gì khác, Sư trưởng và Chính ủy cũng không thể trực tiếp xử lý cô ta được.
Ý nghĩ của Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư chỉ thoáng qua. Hai người trao đổi ánh mắt, rồi lại nhìn về phía Lý Hồng Anh, cả hai đều cảm thấy Lý Hồng Anh không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Quả nhiên, Lý Hồng Anh căn bản không nghe, vẫn cứ kêu gào đòi Cố Dã đưa ra bằng chứng chứng minh anh không tham ô nhận hối lộ.
"Cố Dã, anh thân là người đứng đầu một đoàn, nếu anh không thể chứng minh sự trong sạch của mình thì làm sao phục chúng được?" Lý Hồng Anh lớn tiếng nói.
"Muốn chứng minh chứ gì? Được!" Cố Dã lúc này mới lên tiếng. Thấy Khương Duyệt định nói, anh lắc đầu với cô.
Lý Hồng Anh là kẻ mù chữ, đặc điểm lớn nhất của kẻ mù chữ là nhận thức thấp. Hơn nữa càng ít học, nhận thức càng thấp thì càng cố chấp, giảng đạo lý với họ là không thông.
Bởi vì họ căn bản sẽ không nghe!
"Tôi, Cố Dã, làm người đường đường chính chính, không bao giờ làm cái trò tham ô nhận hối lộ đó!" Khi Cố Dã nói, mọi người bên dưới bậc thềm im phăng phắc.
Chỉ có Lý Hồng Anh bĩu môi hừ lạnh một tiếng.
Cố Dã liếc nhìn cô ta một cái, Lý Hồng Anh bỗng thấy lạnh gáy, nhưng chỉ rùng mình một cái rồi lại vênh váo lên. Sợ cái gì? Hôm nay cô ta nhất định phải lật đổ Cố Dã!
"Trình An!" Cố Dã nheo mắt quét một vòng, bỗng gọi to một người đã đợi sẵn bên cạnh.
Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi ôm chồng sổ sách dày cộp bước tới: "Đoàn trưởng Cố! Sổ sách mang đến đủ cả rồi ạ!"
"Báo cáo Sư trưởng, Chính ủy, từ khi tôi tiếp quản Đoàn 179 đến nay tổng cộng là một năm mười tháng. Đây là toàn bộ thu chi của đoàn bộ chúng tôi! Tất cả đều ở đây! Mời Sư trưởng và Chính ủy kiểm tra!" Cố Dã bê chồng sổ sách đến trước mặt Sư trưởng Trịnh và Chính ủy Tư, đưa cho họ.
Trưởng ban Triệu phụ trách tài vụ của sư bộ nhận lấy theo ý của Sư trưởng Trịnh, bắt đầu kiểm tra. Một lát sau, Trưởng ban Triệu lên tiếng: "Tất cả các khoản thu chi ở đây đều không có vấn đề! Đoàn trưởng Cố chỉ nhận lương cá nhân, sổ sách rất rõ ràng!"
Thực ra Trưởng ban Triệu đã sớm nhận lệnh kiểm tra tài vụ của đoàn Cố Dã, nếu không trong thời gian ngắn như vậy anh ta không thể tính toán rõ ràng thế được.
"Không thể nào!" Lý Hồng Anh vừa nghe thấy thế liền nhảy dựng lên, "Các người đều bao che cho Cố Dã! Tôi muốn lên quân khu tố cáo các người!"
"Cô cứ việc đi tố cáo, cho dù tố cáo lên Quân ủy, tôi, Cố Dã cũng không sợ!" Cố Dã lạnh lùng nói.
Cố Dã ngày thường đã nghiêm túc, luôn toát lên vẻ chính trực. Lúc này anh quát mắng Lý Hồng Anh, khí thế không giận tự uy tỏa ra không thua kém gì Sư trưởng Trịnh, thậm chí khí trường còn mạnh hơn, đuôi mắt phảng phất vương nét sát khí vừa trở về từ chiến trường, khiến màng nhĩ của mọi người có mặt đều chấn động.
"Tôi không tin! Sổ sách này cũng có thể làm giả được!" Lý Hồng Anh lại chỉ vào đống sổ sách gào lên.
"Lý Hồng Anh! Đây là bộ đội! Không phải nhà cô! Cô không có bằng chứng mà vu khống cán bộ chỉ huy quân đội là đã vi phạm kỷ luật, giờ còn dám ở đây làm càn! Sổ sách làm giả mà chỉ dựa vào cái mồm cô nói là được à!" Sư trưởng Trịnh lúc này lạnh giọng răn đe Lý Hồng Anh.
Lần này cả sân càng thêm im lặng. Đa số mọi người ở đây ngày thường không có cơ hội gặp Sư trưởng, lúc này thấy Sư trưởng nổi giận mới biết đáng sợ đến mức nào.
Chỉ có Lý Hồng Anh "điếc không sợ s.ú.n.g". Tuy cũng tê dại da đầu nhưng cô ta vẫn cứng cổ nói: "Nếu Cố Dã không tham ô nhận hối lộ thì tại sao nhà họ lại nhiều tiền thế? Còn chuyện phiếu thịt nữa, chúng tôi mỗi người một tháng chỉ được phát nửa cân phiếu thịt, nhưng nhà Khương Duyệt ngày nào cũng có thịt ăn. Nếu không phải Cố Dã cắt xén phiếu thịt thì sao nhà họ có thể ngày nào cũng ăn thịt được!"
Lời này vừa thốt ra, bao gồm cả Sư trưởng Trịnh, Chính ủy Tư và mọi người xung quanh, phần lớn đều giật giật khóe miệng. Khương Duyệt thì cạn lời trợn trắng mắt.
Chỉ có nhóm Chu Quế Hoa thầm vỗ tay cho Lý Hồng Anh, cho rằng cô ta nói trúng điểm yếu. Kiểm toán bảo Cố Dã không có vấn đề, nhưng anh ta chắc chắn không giải thích được tại sao nhà mình ngày nào cũng có thịt ăn.
Cố Dã đã mất kiên nhẫn: "Có phải cô lại muốn hỏi tôi chứng minh thế nào không? Phiếu định mức phát ra đều có ghi chép, kiểm tra là biết tôi có cắt xén hay không! Còn về việc tại sao tôi có phiếu thịt..."
"Là tôi cho Cố Dã đấy!" Sư trưởng Trịnh rõ ràng cũng bị màn kịch hôm nay của Lý Hồng Anh chọc cho tức điên.
"Trần Bảo Trụ, Lý Hồng Anh, bây giờ hai người còn gì để nói không?" Chính ủy Tư trầm giọng hỏi.
Lý Hồng Anh còn định mở miệng, Trần Bảo Trụ vội vàng ra hiệu bằng mắt. Lý Hồng Anh hừ một tiếng, cười nhạt thếch: "Nếu đã như vậy thì chuyện hôm nay coi như xong!"
"Xong á? Lý Hồng Anh cô nghĩ hay nhỉ! Cô vu khống chồng tôi, hủy hoại danh dự chồng tôi, chuyện này không thể cứ thế mà xong được!" Khương Duyệt lúc này lạnh lùng lên tiếng.
