Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 332: Công Lao Hạng Nhất

Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:35

"Trứng trà còn bán hay không đây?" Khách hàng đang xếp hàng chờ mua trứng thấy Bùi Tuyết Vân chỉ lo nhìn xuống dưới lầu, mất kiên nhẫn thúc giục.

"Bán!" Bùi Tuyết Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

Tức thì tức, buôn bán vẫn phải làm, nếu không cô ta trăm cay nghìn đắng làm ra nhiều trứng trà như vậy mà không bán hết thì sẽ lỗ vốn.

Một lúc sau, Bùi Tuyết Vân nghe thấy những người xếp hàng mua trứng trà bàn tán về cảnh tượng Hội trưởng Dung của Hiệp hội thương mại Bắc Kinh nhận con dâu.

"Chính là cô gái xinh đẹp hôm qua bị cả bên Bắc Kinh lẫn Thượng Hải tranh nhau mời làm phiên dịch ấy, hóa ra lại là con dâu của Hội trưởng Dung! Nghe nói đây còn là lần đầu tiên mẹ chồng nàng dâu gặp mặt, con dâu không nhận ra mẹ chồng, còn gọi mẹ chồng là chị, ha ha, buồn cười thật."

"Nhưng Hội trưởng Dung nhìn quả thực trẻ thật, không nói thì cũng không biết con trai bà ấy đã lớn thế rồi. Nếu ngày thường tôi gặp, cùng lắm chỉ nghĩ bà ấy ba mươi tuổi, không thể hơn được!"

Bùi Tuyết Vân vừa nghe lời này, trong lòng thót lên một cái, cô ta vội hỏi: "Các người đang nói ai? Hiệp hội thương mại Bắc Kinh gì cơ? Ai là con dâu ai?"

Cô ta biết chuyện hôm qua Khương Duyệt được khu triển lãm Bắc Kinh mượn đi làm phiên dịch, giờ mấy người này lại nói Hội trưởng con dâu gì đó là sao?

"Hội trưởng Dung của Hiệp hội thương mại Bắc Kinh ấy, cô không biết à?"

Bùi Tuyết Vân mờ mịt lắc đầu, cô ta nhớ rõ trong sách mình chưa từng viết nhân vật này, họ Dung là từ đâu chui ra vậy?

"Thế cụ ông nhà họ Dung cô biết chứ? Cụ Dung mà cô cũng không biết? Cô từ nông thôn lên à?" Người nói chuyện vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng vẫn nhiệt tình giới thiệu sơ qua về thân phận địa vị nhà họ Dung cho Bùi Tuyết Vân.

"Vậy chuyện này có liên quan gì đến người phụ nữ làm phiên dịch mà các người nói?" Nghe xong lịch sử nhà họ Dung, mí mắt Bùi Tuyết Vân bắt đầu giật liên hồi. Chuyện gì thế này? Tại sao lại xuất hiện nhân vật nhà họ Dung này? Cô ta là tác giả viết sách mà sao cũng không biết?

"Vừa rồi chẳng phải đã nói rồi sao, Khương Duyệt là con dâu của Hội trưởng Dung!"

"Cái gì?" Bùi Tuyết Vân chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng như muốn nổ tung.

Người phía sau thấy hàng mãi không nhúc nhích, thò đầu lên nhìn, thấy cô nàng bán trứng trà vẻ mặt như bị sét đ.á.n.h, đứng đó sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, không nhịn được lớn tiếng hỏi: "Này, cô có còn bán trứng trà hay không? Cứ mải hỏi đông hỏi tây, không bán thì chúng tôi không xếp hàng nữa!"

Lúc này Bùi Tuyết Vân đâu còn tâm trí bán trứng trà, sự ghen tị đã làm cô ta mụ mẫm đầu óc.

Cuốn sách rách nát này rốt cuộc còn bao nhiêu cốt truyện ẩn giấu mà cô ta không biết? Không phát triển theo tuyến cốt truyện thì thôi đi, thế mà còn lòi ra nhiều nhân vật ngay cả cô ta cũng không biết như vậy!

Rốt cuộc cô ta là nữ chính hay Khương Duyệt là nữ chính? Từ khi xuyên sách đến giờ, cô ta chưa từng gặp chuyện gì thuận lợi. Rõ ràng sách là do cô ta viết, tại sao chuyện tốt đều bị Khương Duyệt chiếm hết?

Bùi Tuyết Vân vừa định nói không bán nữa, cúi đầu nhìn thấy nồi trứng trà đen sì to tướng, n.g.ự.c tức khắc đau nhói. Tối qua cô ta hì hục đến nửa đêm, cố tình luộc 500 quả, mới bán chưa được một phần ba, nếu không bán, vốn liếng không thu lại được, cô ta còn phải hì hục vận chuyển về chỗ ở.

"Bán! Lấy mấy cái!" Bùi Tuyết Vân nghiến c.h.ặ.t răng hàm, quyết định biến đau thương thành động lực. Cô ta không tin, một người biết rõ sự phát triển kinh tế trong tương lai như cô ta lại có thể bán trứng trà cả đời được!

**

Đầu tiên là Cố Dã bất ngờ xuất hiện khiến Khương Duyệt vui mừng khôn xiết, tiếp theo lại biết Hội trưởng Hiệp hội thương mại Bắc Kinh mà cô gọi là chị lại chính là mẹ chồng, khi bị Dung Âm kéo tay đi ra ngoài, người Khương Duyệt vẫn còn đang lâng lâng.

Ba người không rời khỏi hội trường mà đi đến khu vực văn phòng được đoàn đại biểu Bắc Kinh thuê tại hội trường.

Nhân viên trực ở đây thấy Hội trưởng dẫn hai người tới, vội vàng đứng dậy: "Hội trưởng!"

"Tiểu Vương, cậu đi lấy chút đồ ăn thức uống tới đây." Dung Âm phân phó.

Vừa rồi trên đường đi, Cố Dã đã hiểu ra tình hình. Cặp mẹ chồng nàng dâu này tuy gặp nhau từ hôm qua, lại còn gặp không chỉ một lần, nhưng hai người cứ thế mà không hỏi tên đối phương. Cho nên mới xảy ra chuyện buồn cười Khương Duyệt gọi mẹ chồng là chị.

Tuy nói tối qua Dung Âm đã biết Khương Duyệt là con dâu mình, nhưng sáng nay khi gặp Khương Duyệt, vì vội đi họp nên bà chưa kịp nói ra. Bà định đợi đến trưa ăn cơm sẽ nói với Khương Duyệt, không ngờ Cố Dã lại đến.

Dung Âm nói chuyện với Tiểu Vương xong, quay đầu lại thấy Cố Dã và Khương Duyệt sóng vai đứng đó. Cả hai đều có tướng mạo xuất chúng, trai tài gái sắc, một đôi bích nhân. Bà nhìn mà ưng ý, nhưng vừa mở miệng lại mắng: "Thằng ranh con, con bao lâu rồi không về nhà, trong lòng con còn có người mẹ này không..."

Chưa nói hết câu, nước mắt Dung Âm đã trào ra.

Khương Duyệt thấy mẹ chồng đột nhiên khóc, vội vàng lấy khăn tay đưa cho Cố Dã.

Cố Dã liếc nhìn Khương Duyệt, nhận lấy khăn tay, đi đến trước mặt Dung Âm lau nước mắt cho bà: "Chẳng phải con đến rồi đây sao?"

"Con đến là để thăm vợ con, chứ đâu phải thăm mẹ!" Dung Âm giận dỗi nói.

"Vì cả hai người đều ở đây nên con mới đến!" Cố Dã chủ trương không đắc tội ai cả.

Khi nói câu này, anh nhìn Khương Duyệt. Mới xa cách một thời gian, anh đã nhớ cô đến phát điên, nhớ hơi thở của cô, mùi hương của cô, nụ cười của cô, muốn ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Khương Duyệt đang lo lắng cho mẹ chồng, không ngờ Cố Dã bỗng ngước mắt nhìn mình, đôi mắt đen láy tràn đầy d.ụ.c vọng không hề che giấu.

Khương Duyệt bỗng cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên, đỏ bừng từ mặt xuống cổ.

Cố Dã đỡ Dung Âm ngồi xuống, Khương Duyệt tự giác ngồi bên cạnh anh. Cô thích mùi hương trên người anh, nó mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.

Dung Âm trước mặt người ngoài là nữ cường nhân - Hội trưởng Hiệp hội thương mại Bắc Kinh, có danh hiệu "băng sơn mỹ nhân", nhưng lúc này bà lại ôm con trai khóc nức nở.

Qua lời kể đứt quãng của Dung Âm, Khương Duyệt nghe ra dường như Cố Dã và bố anh đã xảy ra mâu thuẫn gì đó. Cố Dã đã gần hai năm không về nhà, Dung Âm nhớ con, luôn muốn đi huyện Tình Sơn thăm con nhưng bố Cố Dã không cho bà đi.

"Hai cha con thì có thù oán gì để qua đêm được chứ? Bố con đ.á.n.h con cũng là vì lo cho con, con đáng phải giận dỗi hai năm không về nhà sao? Có phải con định đến mẹ con cũng không nhận nữa không?"

Nói đoạn, Dung Âm bỗng che mặt khóc to hơn: "Thằng ranh con, bị thương nặng như vậy cũng không nói với gia đình, mẹ phải đợi đến mấy hôm trước nhìn thấy danh sách lập công mới biết, hu hu, lại còn là huân chương hạng Nhất..."

Nhắc đến huân chương hạng Nhất, Dung Âm vừa khóc vừa nói, không có sự tự hào, chỉ có nỗi đau lòng.

Mắt Khương Duyệt cũng đỏ lên. Người khác chỉ ghen tị Cố Dã lập công, nhìn thấy anh đạt được huân chương hạng Nhất sẽ ngưỡng mộ, sùng bái. Nhưng cô là người nhà, cô thực sự rất sợ nghe thấy ba chữ "hạng Nhất" đó, bởi vì đó thực sự là đổi bằng mạng sống!

Cô vĩnh viễn không quên được bộ quân phục đầy vết m.á.u bị mìn nổ rách nát của Cố Dã, không quên được những vết thương lớn nhỏ trên người anh, càng không quên được hình ảnh anh đầu quấn băng gạc, nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường lặng lẽ không một tiếng động.

"Hu hu..." Khương Duyệt không kìm được, gục vào lưng Cố Dã cũng khóc theo.

Cố Dã: "..." Mẹ già còn chưa dỗ xong, vợ nhỏ lại khóc, chuyện này phải làm sao cho phải đây?

"Anh chẳng phải đang khỏe mạnh ở đây sao? Hai người đừng khóc nữa mà!" Lúc này Cố Dã trong lòng ôm mẹ, sau lưng có vợ nhỏ dựa vào, cả hai đều là người phụ nữ anh yêu nhất và cũng yêu anh nhất. Anh dỗ mẹ xong lại quay sang dỗ vợ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 329: Chương 332: Công Lao Hạng Nhất | MonkeyD