Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 433: Muốn Quan Tâm Cô Ấy Ư? Chuyển Tiền Trước Đã!

Cập nhật lúc: 10/01/2026 03:19

Thoáng cái đã sang sáng hôm sau. Cục trưởng Thẩm vừa đi làm đã nhận được lệnh từ tỉnh yêu cầu thả ngay ba người Hách Phú Quý, Hàn Dao và Hàn Lộ.

Cục trưởng Thẩm cúp điện thoại, mày cau lại. Chính ủy Kỷ bên cạnh nghe được nội dung cuộc gọi, vẻ mặt cũng nghiêm trọng: "Ai ra lệnh thế? Có công văn không?"

Cục trưởng Thẩm nói ra một cái tên, Chính ủy Kỷ nhướng mày, kinh ngạc: "Tên họ Hách này bản lĩnh cũng lớn thật! Đến vị này cũng nói đỡ cho hắn!"

"Giờ làm sao?" Chính ủy Kỷ hỏi, "Thả thật à?"

"Công văn sẽ đến ngay sau đấy! Không thả không được!" Cục trưởng Thẩm nhếch môi cười khẩy, rồi nói: "Lão Kỷ, ông ở đây trực, tôi ra ngoài một lát!"

Sáng Khương Duyệt dậy, Cố Dã đã không có nhà. Tối qua trước khi ngủ anh có bảo hôm nay sẽ dậy sớm đến văn phòng tăng ca.

Ninh Ninh dậy, Khương Duyệt đưa bé đi nhà ăn ăn sáng.

"Ơ, đây không phải là Khương Duyệt sao? Nghe nói hôm qua cửa hàng của cô ở huyện bị đập phá, là thật à?"

Khương Duyệt vừa vào nhà ăn đã gặp Điền Linh Canh. Xem ra chuyện xảy ra hôm qua đã lan truyền khắp nơi, người trong khu gia thuộc bộ đội cũng biết cả rồi.

Nghe giọng điệu hả hê này, Khương Duyệt chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái. Cô và Điền Linh Canh chẳng có giao tình gì, không có tâm trạng tiếp chuyện loại người thích xem kịch vui này.

Điền Linh Canh lườm bóng lưng Khương Duyệt một cái, bĩu môi: "Hừ, cửa hàng bị người ta đập nát bét rồi còn vênh váo cái gì!"

"Mẹ, mẹ nói cửa hàng nào bị đập thế? Ai đập ạ?" Tiểu Kiệt, con trai Điền Linh Canh đang gặm bánh bao, nghe mẹ nói thì tò mò ngẩng đầu hỏi.

"Là cửa hàng của mẹ Cố Ninh đấy, mở ở huyện bị người ta đập nát bươm rồi. Hừ, thật hả dạ! Cho cô ta đắc ý, bản thân là cái thá gì mà còn chê bai nhà trẻ của chúng ta!"

Khương Duyệt không nghe thấy Điền Linh Canh nói xấu sau lưng mình. Cô mua hoành thánh, trả tiền và phiếu xong thì cùng Ninh Ninh ngồi xuống chờ.

"Ơ, đây chẳng phải Khương Duyệt sao? Nghe nói cửa hàng của cô ở huyện bị người ta đập phá à? Sao cô còn tâm trạng đi ăn sáng thế? Tôi mà là cô, giờ này chắc lo sốt vó lên rồi ấy chứ!"

Vừa ngồi xuống chưa được một phút, bên tai Khương Duyệt lại vang lên giọng nói hả hê. Cô ngẩng đầu nhìn, thì ra là Chu Quế Hoa.

Khương Duyệt nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch lên: "Phải không? Đáng tiếc Chu Quế Hoa cô không có bản lĩnh mở cửa hàng, muốn người ta đập cũng chẳng có mà đập!"

Sắc mặt Chu Quế Hoa cứng đờ, ngay sau đó gượng cười, giả vờ quan tâm: "Ha hả, tôi cũng là muốn quan tâm cô thôi mà. Khương Duyệt, có phải cô đắc tội với ai không? Sao người ta lại muốn đập cửa hàng của cô?"

Khương Duyệt nghe vậy, đôi mày thanh tú nhướng lên: "À, nếu cô quan tâm tôi như vậy thì hay quá. Cửa hàng tôi bị đập, cần sửa chữa ngay mà đang thiếu một khoản tiền. Chu Quế Hoa, cô cho tôi mượn hai trăm đồng nhé!"

Chu Quế Hoa vừa nghe thấy thế, mặt biến sắc: "Cái này... Khương Duyệt à, không phải tôi không muốn cho cô mượn, mà thật sự là nhà không có tiền dư! Xin lỗi nhé, tôi đột nhiên nhớ ra nhà còn có việc, tôi đi trước đây!"

Nói xong, Chu Quế Hoa chẳng còn tâm trí đâu mà chế giễu Khương Duyệt nữa, chân như bôi mỡ, chạy biến.

Khương Duyệt cười lạnh một tiếng. Một người hai người, ai cũng dám đến cười nhạo cô, đúng là hổ xuống đồng bằng bị ch.ó khinh!

Nhưng Khương Duyệt đâu có sợ. Mấy người này chẳng phải muốn "quan tâm" cô sao? Vậy cô cứ hỏi vay tiền xem có dọa c.h.ế.t khiếp bọn họ không!

"Chị dâu đưa Ninh Ninh đi ăn sáng đấy à!"

Khương Duyệt vừa bưng bát hoành thánh thì nghe có người chào mình. Cô ngẩng đầu nhìn, thấy hơi quen.

"Em là Vương Vi Vi, đồng hương của chị Triệu đây ạ!" Vương Vi Vi nhiệt tình giới thiệu.

"À, chị nhớ ra rồi!" Khương Duyệt mỉm cười. Cô có nghe chị Triệu nhắc đến việc có người đồng hương đến thăm thân, nhưng dạo này cô bận quá, ít ở khu gia thuộc nên chưa gặp Vương Vi Vi bao giờ, hoặc có gặp nhưng không ấn tượng lắm.

Ngoài những người nhà theo quân, khu gia thuộc cũng thường xuyên có người nhà quân nhân đến thăm, người đến người đi tấp nập, có người ở vài ngày là về, lâu nhất cũng không quá một tháng.

"Chị dâu, em vừa nghe nói cửa hàng của chị cần sửa chữa, có phải đang thiếu tiền không? Nếu thiếu thì chỗ em còn hơn một trăm đồng, chị cầm dùng tạm trước đi!" Vương Vi Vi mua màn thầu, kéo ghế ngồi xuống bàn Khương Duyệt, vừa gặm màn thầu vừa hạ giọng nói.

Khương Duyệt đang múc hoành thánh ra bát nhỏ cho Ninh Ninh, nghe vậy nhướng mày, ngước mắt nhìn Vương Vi Vi.

Nếu không phải chị Triệu từng nhắc với Khương Duyệt hai lần rằng Vương Vi Vi là người tốt, cô còn tưởng Vương Vi Vi cũng giống Điền Linh Canh và Chu Quế Hoa đến xem náo nhiệt.

"Chị dâu, chị đừng hiểu lầm, em không giống họ đâu, em thật lòng đấy!" Vương Vi Vi thấy Khương Duyệt nhìn mình, vội vàng giơ tay thề, "Em không có nửa phần ý chế giễu nào đâu!"

"Em nói thật với chị dâu nhé, lần này em đến thăm thân là muốn ở lại đây tìm việc làm luôn, không muốn xa chồng nữa. Em nghe chị Triệu bảo cửa hàng chị đang tuyển người, mấy hôm trước đã định gặp chị hỏi xem có thể cho em một cơ hội thử việc không."

Khương Duyệt thấy Vương Vi Vi nói chuyện chân thành, tạm thời dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng. Nhưng cô và Vương Vi Vi không thân, không thể vì vài câu nói mà tin tưởng hoàn toàn, vẫn cần phải xem xét thêm.

"Lời em nói chị sẽ cân nhắc, tiền thì không cần đâu, chị còn một số việc phải xử lý, chuyện sửa chữa chưa vội." Khương Duyệt không nhận lời ngay nhưng cũng không từ chối.

Đợi chuyện này giải quyết xong, cô muốn sửa sang lại cửa hàng, lúc đó chắc chắn cần người, nếu Vương Vi Vi thực sự được việc thì có thể xem xét.

"Vâng! Vậy chị dâu cần gì cứ bảo em nhé!" Vương Vi Vi rất vui vẻ, "Em không làm phiền hai mẹ con ăn sáng nữa, em đi trước đây!"

Khương Duyệt mỉm cười gật đầu. Nói thật, tuy mới nói chuyện lần đầu nhưng cô có ấn tượng khá tốt với Vương Vi Vi: tự nhiên, hào phóng, mặt mũi tú khí, quan trọng là biết giữ chừng mực, không vì cùng thân thiết với chị Triệu mà sán lại làm thân quá đà.

Vương Vi Vi vừa ra khỏi nhà ăn liền thấy Chu Quế Hoa đang hả hê kể chuyện cửa hàng Khương Duyệt bị đập phá với Vương Thúy.

"Nghe nói cửa gỗ bị đập nát, kính vỡ đầy đất, quần áo cũng bị cắt nát hết, lần này Khương Duyệt thiệt hại lớn rồi!"

Vương Thúy vẻ mặt cũng hả hê không kém: "Sáng nay tôi đi chợ huyện mua thức ăn, mọi người đều bàn tán chuyện này đấy! Bảo Khương Duyệt đắc tội với quan lớn trên tỉnh, quan lớn sai người đến đập cửa hàng!"

"Nghe nói còn có hai người phụ nữ ăn mặc rất sành điệu, xinh đẹp nữa! Chính hai người này dẫn người vào đập phá!"

"Không phải Cố Dã gây nợ phong lưu bên ngoài, giờ người ta tìm đến cửa đấy chứ?"

Chu Quế Hoa nghe vậy vội nhìn quanh, sợ hãi nói: "Này này, chuyện này hai chị em mình nói với nhau thôi, đừng để con mụ đanh đá Khương Duyệt nghe thấy. Lần trước tôi mới nói vài câu mà nó đã túm tóc tôi rồi!"

Vương Thúy cũng vội bịt miệng. Hai người quay đầu lại thấy Vương Vi Vi đi tới, sắc mặt liền thay đổi.

Vương Vi Vi này thân với chị Triệu, lỡ cô ta nghe thấy chuyện các cô bàn tán về Khương Duyệt rồi mách lại với chị Triệu, chưa nói đến việc chị Triệu có mách lại với Khương Duyệt hay không, chỉ riêng chị Triệu thôi cũng đủ xé xác hai người ra rồi.

Chu Quế Hoa và Vương Thúy không dám nói xấu nữa, vội vàng đi về nhà.

Thấy Vương Vi Vi không đi theo, Chu Quế Hoa thở phào nhẹ nhõm, lúc này lại bĩu môi hừ lạnh: "May mà tôi chưa kịp xin vào làm ở cái cửa hàng rách nát của Khương Duyệt, chứ không gặp phải chuyện hôm qua chắc sợ c.h.ế.t khiếp!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 429: Chương 433: Muốn Quan Tâm Cô Ấy Ư? Chuyển Tiền Trước Đã! | MonkeyD