Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 479: Không Theo Kịch Bản
Cập nhật lúc: 10/01/2026 03:28
Sự việc ở tỉnh thành tạm thời lắng xuống. Thấy trời lất phất tuyết, Khương Duyệt và Cố Dã phải về huyện Tình Sơn trong đêm nên cáo biệt nhóm Chiêm Thạch Thanh.
"Anh, em đến đơn vị anh tham quan được không?" Chiêm Tiếu Thiên háo hức.
"Không được! Cuối năm bận, không rảnh!" Cố Dã từ chối thẳng thừng.
Chiêm Tiếu Thiên xị mặt: "Thôi được rồi!"
Khương Duyệt thấy cậu chàng không dám ho he thêm câu nào. Cô có ấn tượng tốt với cậu chàng rạng rỡ này. Vừa nãy lúc Cố Dã ra ngoài, Chiêm Tiếu Thiên đã kể cho cô nghe khối chuyện về Cố Dã ngày xưa, cô còn định nói chuyện thêm để hiểu hơn về quá khứ của chồng. Nhưng Cố Dã đã không muốn thì thôi.
Nhóm Chiêm Thạch Thanh thấy Cố Dã cẩn thận đỡ vợ lên xe, ánh mắt dịu dàng, cử chỉ nhẹ nhàng khiến họ ngỡ ngàng. Đây có phải là Cố gia tiểu thiếu gia ngông cuồng bất trị, nhìn ai cũng ngứa mắt ngày xưa không?
"Tuyết rơi rồi, lái xe cẩn thận nhé!" Chiêm Thạch Thanh dặn dò.
Nhìn xe Cố Dã đi khuất, nhóm Chiêm Thạch Thanh quay lại nhà họ Hách.
Xưa nay Hách Phú Quý kiêu ngạo là nhờ mượn thế nhà họ Chiêm, giờ người nhà họ Chiêm thật sự đứng trước mặt, cái oai phong ấy biến sạch. Thân hình gầy gò vốn đã hom hem giờ càng thêm còng xuống, trông già đi cả chục tuổi. Đôi mắt âm hiểm sáng quắc giờ đục ngầu, nhưng khi ngẩng lên vẫn lộ vẻ không cam tâm.
Hàn Dao, Hàn Lộ co rúm ở góc nhà, nhìn đám người lục soát khắp nơi. Ban đầu hai cô ả còn định ngăn cản, sau bị trói gô ném vào góc, sợ đến phát khóc.
Hách Thiến và Hàn Xả Thân chẳng rảnh lo con gái có bị dọa hay không, từ lúc về đến giờ cứ cãi nhau suốt.
"Hàn Xả Thân cái đồ hèn nhát, vợ con bị bắt nạt mà ông không dám ho he một câu? Ông đường đường là viện trưởng bệnh viện mà chỉ biết đứng nhìn à? Không biết gọi người giúp à? Tôi lấy ông làm cái tích sự gì!" Thấy đại thế đã mất, Hách Thiến không cam tâm, định xúi chồng đi gọi viện binh nhưng ông ta nhất quyết không đi, khiến bà ta điên tiết c.h.ử.i rủa.
Có lẽ bị vợ đè đầu cưỡi cổ quá lâu, lúc này Hàn Xả Thân không nhịn nữa, c.h.ử.i lại: "Gọi người giúp á? Tôi không chịu nổi cái nhục ấy! Giờ tôi chỉ hận năm xưa mắc bẫy các người! Hách Thiến, con đàn bà độc ác này, bà đáng xuống địa ngục!"
"Hàn Xả Thân ông dám mắng tôi? Ông muốn c.h.ế.t à?" Thấy ông chồng ngoan ngoãn mọi ngày dám bật lại, Hách Thiến tức điên, lao vào định cào cấu.
"Tôi muốn c.h.ế.t á? Tôi nên c.h.ế.t từ hơn hai mươi năm trước rồi!" Hàn Xả Thân tát bốp một cái khiến Hách Thiến ngã nhào.
Bà ta không dám tin, rồi òa khóc nức nở, tóc tai rối bù, vừa khóc vừa c.h.ử.i chồng.
Nhóm Chiêm Thạch Triệt nghe hai vợ chồng c.h.ử.i nhau mới vỡ lẽ. Hóa ra ông con rể viện trưởng này cũng bị ép "cưới".
Hàn Xả Thân vốn đã có vợ con ở quê, là con nhà t.h.u.ố.c, sau này thi đỗ đại học quân y. Vừa tốt nghiệp phân về bệnh viện quân khu tỉnh Giang thì lọt mắt xanh Hách Thiến vì vẻ ngoài điển trai.
Ban đầu ông ta từ chối, nói đã có gia đình, nhưng Hách Thiến cũng tâm cơ thâm trầm y như bố, muốn gì là phải đoạt cho bằng được.
Khi đó nhà họ Hách đã hô mưa gọi gió ở tỉnh lỵ nhờ quan hệ với nhà họ Chiêm. Hách Thiến dùng quyền thế ép Hàn Xả Thân ly hôn, còn lấy tính mạng cha mẹ vợ con ở quê ra uy h.i.ế.p.
Sợ quyền thế nhà họ Hách và sợ liên lụy gia đình, Hàn Xả Thân đành khuất phục về quê ly hôn, hôm sau cưới Hách Thiến ngay.
Hơn hai mươi năm sau, bất ngờ biết Hách Phú Quý và Hách Thiến là l.ừ.a đ.ả.o, không hề được nhà họ Chiêm che chở thực sự mà chỉ là cáo mượn oai hùm, oán khí tích tụ bấy lâu trong lòng Hàn Xả Thân bùng nổ.
"Tôi muốn ly hôn với bà!" Cuối cùng cả hai đồng thanh hét lên câu này.
Nhưng cuộc cãi vã này lọt vào tai nhóm nhà họ Chiêm chỉ như một màn hài kịch.
"Tiên sinh Chiêm, để ngài chê cười rồi!" Dù sao cũng là lãnh đạo bệnh viện, Hàn Xả Thân bình tĩnh lại, ngẩng đầu hỏi Chiêm Thạch Triệt: "Tôi có thể hỏi, Cố Dã, Đoàn trưởng Cố rốt cuộc có thân phận gì không?"
Chiêm Thạch Triệt lạnh lùng nhìn ông ta, mím c.h.ặ.t môi không định trả lời.
Hàn Xả Thân cười khổ: "Thật ra không cần nói tôi cũng đoán được, thân phận Đoàn trưởng Cố chắc chắn bất phàm!"
"Tôi đã bảo họ rồi, 26 tuổi lên cấp chính đoàn, cả nước hiếm có! Cố Dã thực sự dựa vào quân công mà lên, dù không có gia thế hiển hách, chỉ dựa vào quân công ấy cũng không phải người họ chọc vào được!"
"Họ" ở đây là cha con Hách Phú Quý và hai cô con gái.
"Nhưng họ không nghe tôi, ha!" Hàn Xả Thân cười chua chát. Ông ta đã nhắc nhở nhiều lần nhưng họ quá tự tin, c.h.é.m gió lâu ngày tưởng mình là nhân vật lớn thật, ai cũng phải cúi đầu xưng thần.
Với nhà họ Hách, ông ta chẳng lưu luyến gì, chỉ thương hai đứa con gái dù bị dạy hư nhưng vẫn là m.á.u mủ của ông.
"Tiên sinh Chiêm, tôi biết mình không có tư cách cầu xin gì, chỉ mong ngài tha cho Hàn Dao, Hàn Lộ..."
Chưa nói hết câu, Chiêm Thạch Triệt đã lạnh lùng ngắt lời: "Biết không có tư cách thì lấy mặt mũi đâu mà ra yêu cầu với tôi!"
Hàn Xả Thân run lên, cười khổ, mặt trắng bệch. Đúng vậy, ông ta chỉ là cái viện trưởng cỏn con, trước mặt người nhà họ Chiêm thì có tư cách gì?
"Tiên sinh Chiêm, cầu xin các ngài tha cho chúng tôi, chúng tôi từ bỏ tất cả, ai mà chẳng có lúc sai lầm, hãy cho chúng tôi cơ hội làm lại cuộc đời!" Hách Phú Quý khóc lóc van xin.
Hách Thiến cũng hùa theo: "Tiên sinh Chiêm, chúng tôi biết sai rồi, xin ngài tha mạng, nể tình năm xưa cha tôi cứu mạng Cụ Chiêm, tha cho chúng tôi lần này, tôi đảm bảo sau này sẽ an phận, tuyệt đối không làm điều ác nữa!"
Nghe Hách Thiến còn dám nhắc chuyện cũ, ánh mắt Chiêm Thạch Triệt trầm xuống. Ông vốn là người không hành động theo lẽ thường, cười âm hiểm:
"Hách Thiến, nếu bà thích giúp mấy chỗ đó tìm kiếm các cô gái trẻ, vậy thì bà cùng hai đứa con gái cùng đến đó đi!"
