Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 548: Quà Gặp Mặt

Cập nhật lúc: 10/01/2026 03:40

Lần này là đi thật rồi. Khương Duyệt đứng ở cổng sân nhỏ, ngoái lại nhìn lần cuối. Biết bao kỷ niệm ùa về trước mắt, sống mũi cô cay cay.

"Đi thôi em!" Cố Dã đã chất hết hành lý lên xe, quay lại thấy mắt vợ đỏ hoe, anh nắm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh rộng lớn, ánh mắt dịu dàng.

Anh biết vợ nhỏ không nỡ, bản thân anh cũng nào có nỡ, nhưng cuộc đời là thế, phải không ngừng tiến về phía trước, mà muốn tiến bước thì phải có chia ly.

Khương Duyệt ngước nhìn Cố Dã, ánh mắt hai người chạm nhau. Người thương đang ở bên cạnh, lòng cô cũng dần bình yên trở lại.

Ngồi trên xe, Khương Duyệt nhìn ba đứa trẻ ở ghế sau. Ba thiên thần nhỏ lớn lên từng ngày, giờ đã biết cười với mẹ.

Vừa thấy ba cục cưng toét cái miệng nhỏ không răng cười với mình, mọi nỗi buồn ly biệt trong lòng Khương Duyệt tan biến hết.

Lần này Khương Duyệt và Cố Dã chuyển cả nhà về Bắc Kinh. Tuy phần lớn hành lý đã gửi đi trước, nhưng đồ đạc mang theo người vẫn không ít. Chỉ riêng bỉm tã, sữa bột của ba đứa nhỏ đã chật cứng một vali to.

Để tiện cho chuyến đi, Khương Duyệt nhờ anh em Tưởng Binh ở thôn Hồ Tưởng làm giúp mấy cái nôi mây, bên dưới gắn khung có bánh xe, thế là thành chiếc xe đẩy trẻ em phiên bản giản lược.

Xe đẩy đặt được hai đứa, chị Tôn đẩy xe, Khương Duyệt bế một đứa trên tay, như vậy đỡ vất vả hơn nhiều so với việc phải bế cả ba.

Mấy hôm trước Khương Duyệt đã thanh toán lương cho chị Tôn. Chị ấy rất được việc, nhờ có chị ấy giúp mà vợ chồng cô mới đỡ vất vả.

Lúc trước đã thỏa thuận, chị Tôn một mình trông ba đứa trẻ rất cực nên Khương Duyệt trả lương gấp ba. Lúc trả lương cô còn lì xì thêm một phong bì cảm ơn.

Điều Khương Duyệt không ngờ là nhận lương xong, chị Tôn ấp úng hỏi liệu có thể cho chị ấy theo về Bắc Kinh tiếp tục chăm sóc ba đứa nhỏ không.

Khương Duyệt biết hoàn cảnh gia đình chị Tôn, nhưng chuyện giao con cho người khác chăm sóc thì vẫn phải tìm hiểu kỹ càng.

Thực ra chị Tôn cũng là người đáng thương. Chị ấy sinh được ba đứa con nhưng toàn là gái nên nhà chồng hắt hủi ra mặt. Mấy năm sau thấy bụng chị không động tĩnh gì nữa, chồng chị ly hôn, lấy vợ mới, chẳng bao lâu sau đẻ được con trai.

Ly hôn xong chị Tôn sống một mình, kiếm sống bằng nghề trông trẻ. Thời này ly hôn là chuyện chẳng vẻ vang gì, chị Tôn không dám về nhà mẹ đẻ, ba đứa con gái cũng không được theo mẹ, nên chị đi đâu cũng vậy thôi.

Chị Tôn thấy Khương Duyệt rất tốt, bản thân chị cũng thật lòng yêu quý ba đứa trẻ sinh ba này nên muốn đi theo.

Sau khi hiểu rõ mong muốn của chị Tôn, Khương Duyệt bàn với Cố Dã và đồng ý đưa chị ấy cùng về Bắc Kinh.

Lên máy bay, ba đứa nhỏ không khóc không quấy, mở to đôi mắt đen láy tìm mẹ.

Hành khách trên máy bay thấy ba đứa trẻ sinh ba trắng trẻo đáng yêu như vậy, đi qua ai cũng không kìm được mà ngoái lại nhìn thêm vài lần.

Hai giờ chiều, máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh.

"Ôi chao, đến rồi! Cục cưng của bà!"

Khương Duyệt và Cố Dã vừa ra cửa đã thấy Dung Âm và Cố Hoài Cảnh đợi sẵn. Nhìn thấy con cháu, mắt hai ông bà sáng rực lên, người thì nhìn đứa bé Khương Duyệt đang bế, người thì ngó vào hai đứa nằm trong xe đẩy.

"Trời ơi, lớn thế này rồi, mẹ nhận không ra nữa!" Giọng Dung Âm run lên vì xúc động. Đứa cháu nội bà mong nhớ ngày đêm đang ở ngay trước mắt, bà cẩn thận đưa tay đón lấy từ tay Khương Duyệt.

"Mắt giống mẹ, mũi với miệng giống bố!" Dung Âm nhìn đứa bé trong lòng, thằng bé bỗng nhoẻn miệng cười với bà làm bà sướng rơn: "Nó cười với mẹ này! Đứa nào đây con?"

"Đây là cậu út ạ!" Khương Duyệt cười đáp.

Cô đã bảo thằng ba này "lắm chiêu" lắm mà, để được b.ú mẹ nhiều hơn một tí, ngày nào nó cũng gào to nhất nhà.

Vừa rồi thằng ba đang ngủ trong xe đẩy, Khương Duyệt bế thằng cả. Vừa xuống máy bay, thằng út tỉnh dậy, khua tay múa chân đòi mẹ bế, thế là cô đành đặt anh cả xuống bế cậu út lên.

Thế nên người đầu tiên Dung Âm bế là thằng ba. Lại thêm cái điệu cười "nịnh đầm" vừa rồi, xem ra sau này bà nội Dung Âm chắc chắn sẽ cưng chiều thằng út nhất nhà cho xem.

Cố Hoài Cảnh nhìn thằng cháu nội trong tay vợ, chạm nhẹ vào bàn tay phấn nộn của bé, cười không khép được miệng.

Hai ông bà lại quay sang nựng nịu hai đứa trong xe đẩy một lúc rồi mới bảo Khương Duyệt: "Đi thôi, về nhà nào, ông bà nội ngoại đang mong các con lắm đấy!"

Xe ô tô chạy vào đại viện quân khu. Khương Duyệt chưa xuống xe đã thấy trước cửa tòa nhà nhỏ của nhà họ Cố có một đám người đang đứng ngóng.

"Đến rồi, đến rồi!"

Thấy xe dừng lại, hai ông lão tóc bạc trắng chen lên trước, mặt mày hồng hào tinh anh: "Mau mau, để ông xem chắt trai của ông nào!"

Dung Âm bế thằng ba suốt dọc đường, vừa xuống xe đã bị vây kín.

"Trông khôi ngô phết!" Ông ngoại Dung đưa tay chạm vào cái mũi nhỏ của thằng ba. Thằng bé đảo mắt nhìn ông cụ, lại toét miệng cười.

Lần này thì ông ngoại Dung sướng điên người, hoa chân múa tay cười ha hả: "Nó cười với tôi, còn nhìn tôi nữa này! Nhìn kìa lão Cố, ông nhìn xem! Thằng bé này thích tôi!"

Ông nội Cố nghe vậy hừ một tiếng: "Đây là chắt nội tôi, có thích thì cũng là thích tôi!"

"Thôi nào, Cố Dã và Khương Duyệt mới về, để chúng nó vào nhà nghỉ ngơi đã!" Bà nội Cố cười nói.

"Đúng đúng, vào nhà trước đã, bên ngoài nóng!" Ông nội Cố từng gặp Khương Duyệt, nhưng ông ngoại Dung thì mới gặp lần đầu. Dù đã xem ảnh nhưng khi thấy cô cháu dâu xinh xắn đứng trước mặt, ông cụ vẫn thấy sáng mắt.

"Cháu chào ông ngoại ạ!"

Khương Duyệt vừa xuống xe định chào hỏi các ông bà, nhưng khổ nỗi ba đứa nhỏ quá "hot", sự chú ý của mọi người đều dồn hết vào chúng, cô và Cố Dã thành người vô hình.

Lúc này thấy các cụ nhìn sang, cô mới lễ phép chào hỏi từng người.

"Tốt! Tốt lắm!"

Ông ngoại Dung nhìn cô gái hào phóng, tự nhiên trước mặt, đứng cạnh Cố Dã mà nụ cười luôn nở trên môi, ấn tượng đầu tiên về cô rất tốt.

Bà nội Cố và bà ngoại Dung lúc này bước lên, mỗi người nắm một tay Khương Duyệt. Sau đó cô thấy cổ tay mình nặng trĩu, một bên là vòng ngọc, một bên là vòng vàng. Nhìn qua là biết giá trị liên thành.

Khương Duyệt hơi ngỡ ngàng chưa kịp phản ứng.

"Cháu gái, cháu vất vả rồi!" Bà nội Cố và bà ngoại Dung cười hiền hậu. "Đây là chút quà gặp mặt, lần trước cháu về chúng ta không có nhà, lần này nói gì cũng phải nhận đấy!"

"Cảm ơn bà nội, cảm ơn bà ngoại!" Cố Dã thấy vợ còn ngẩn ra, vội vàng cảm ơn thay cô.

Khương Duyệt cũng vội vàng cảm ơn theo.

Vào nhà, hai bà cụ lại lần lượt tặng quà gặp mặt cho ba đứa chắt.

Bà nội Cố tặng khóa trường mệnh bằng vàng ròng, bà ngoại Dung tặng bộ bát đũa thìa bằng vàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 544: Chương 548: Quà Gặp Mặt | MonkeyD