Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 560: Gặp Lại
Cập nhật lúc: 10/01/2026 03:42
Sau nửa tháng huấn luyện quân sự hóa, đội hình sinh viên đã rất chỉnh tề, tiếng hát vang lên lảnh lót.
Kết thúc bài tập đội ngũ thường lệ, huấn luyện viên cho nghỉ giải lao mười phút tại chỗ.
Thẩm Tuệ Tuệ ngồi bệt xuống đất, xoa bóp chân: "Ôi trời ơi, mệt c.h.ế.t đi được!"
Khương Duyệt dáng người cao ráo nên đứng đầu hàng, bên cạnh là Trương Xuân Hà. Hai người ngồi xuống, chụm đầu to nhỏ. Trương Xuân Hà đang bày cách cho Khương Duyệt đối phó với tên lười biếng kia nếu gặp lại.
Thực ra trong túi Khương Duyệt có bình xịt hơi cay, nhưng trước đây Lưu Quá Độ chỉ đi theo, chưa làm gì quá đáng nên cô chưa dùng đến. Tối qua gã bất ngờ lao ra túm xe cô, lúc đó một tay cô cầm đèn pin, một tay lái xe, không kịp lấy ra.
Phiền nhất là tình huống này, bảo gã có ý đồ xấu thì gã chưa làm gì, nhưng ngày nào cũng bám đuôi rõ ràng là không có ý tốt!
Khương Duyệt đang mải bực mình nên không để ý xung quanh đang xôn xao. Đến khi nghe thấy tiếng hét phấn khích cô mới ngẩng đầu lên, thấy các huấn luyện viên đang báo cáo với ai đó. Nhưng họ che mất tầm nhìn, Khương Duyệt lại đang ngồi nên không thấy rõ người đó là ai.
"Ai đến thế? Sao mọi người kích động vậy?" Khương Duyệt thấy ai cũng vươn cổ ngó nghiêng nên tò mò hỏi.
"Là huấn luyện viên mới đến đấy, huấn luyện viên lớp mình bảo đó là Đoàn trưởng của họ! Trời ơi, nhìn trẻ măng mà đã là Đoàn trưởng rồi!" Cô bạn bên cạnh mặt đỏ bừng vì phấn khích. "Quan trọng nhất là đẹp trai siêu cấp!"
"Tớ nghe phụ đạo viên nói Đoàn trưởng Cố còn là anh hùng chiến đấu đặc cấp nữa cơ, giỏi quá đi mất!" Các nam sinh cũng trầm trồ.
Khương Duyệt nghe nói đến Đoàn trưởng trẻ tuổi thì hơi d.a.o động, thầm nghĩ Đoàn trưởng trẻ đến mấy chắc cũng không trẻ bằng Cố Dã đâu nhỉ. Đột nhiên đuôi mắt cô giật giật, quay sang hỏi nam sinh vừa nói: "Cậu bảo anh ấy họ gì?"
"Họ Cố!" Nam sinh thấy Khương Duyệt hỏi chuyện mình thì vui vẻ trả lời.
Họ Cố, là Đoàn trưởng, lại còn siêu cấp đẹp trai!
Đầu Khương Duyệt nổ "uỳnh" một tiếng. Trên đời này người thỏa mãn cả ba điều kiện này cùng lúc, cô chỉ nghĩ đến một người duy nhất: Cố Dã!
"Khương Duyệt, cậu sao thế?" Trương Xuân Hà thấy sắc mặt Khương Duyệt thay đổi liên tục, lấy làm lạ.
Tần Hiểu Vũ cười khẩy, châm chọc: "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"
Khương Duyệt không rảnh đôi co với Tần Hiểu Vũ. Lúc này cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông bị các huấn luyện viên che khuất, tim đập thình thịch.
Có phải là Cố Dã không? Cố Dã thực sự đến đây sao?
"Huấn luyện viên làm cái gì mà báo cáo lâu thế?" Vương Xuân Lan vừa rồi mới liếc được huấn luyện viên mới một cái, chưa kịp nhìn kỹ, giờ sốt ruột càu nhàu: "Nhanh lên đi chứ, đừng che mất anh đẹp trai của tôi!"
Khương Duyệt ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng nghĩ y hệt. Cô muốn xác nhận xem đó có phải là Cố Dã hay không!
"Chắc là báo cáo kết quả huấn luyện đấy, nghe nói hôm nay bắt đầu tập ngắm b.ắ.n, tháo lắp s.ú.n.g, chuyện quan trọng nên có Đoàn trưởng xuống giám sát!" Một sinh viên thạo tin cho biết.
Một lát sau, các huấn luyện viên báo cáo xong, tản ra hai bên, người ở giữa cuối cùng cũng lộ diện.
Lúc này đám sinh viên hò reo ầm ĩ vì phấn khích.
Khương Duyệt trợn tròn mắt, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô vui sướng ngắm nhìn khuôn mặt đã khắc sâu trong tim mình, cùng dáng người thẳng tắp, chính khí ngời ngời kia.
Cố Dã, đúng là Cố Dã rồi!
Thực ra Cố Dã vừa đến sân tập đã nhìn thấy vợ nhỏ của mình. Dù cả sân vận động toàn màu xanh quân phục, ai cũng đội mũ như ai, nhưng anh vẫn nhận ra cô ngay lập tức.
Vợ nhỏ xinh đẹp như vậy, giữa một rừng màu xanh quân đội vẫn tỏa sáng rực rỡ.
Thấy Khương Duyệt nhìn mình đầy ngạc nhiên vui sướng, Cố Dã cong mắt cười, trao cho cô ánh mắt chỉ hai người mới hiểu, khóe môi khẽ nhếch lên.
Khương Duyệt còn chưa hết bất ngờ thì nghe thấy Thẩm Tuệ Tuệ và Vương Xuân Lan bên cạnh hét lên: "Oa oa, huấn luyện viên mới đẹp trai quá! Nhất định phải làm huấn luyện viên lớp mình nhé!"
Các lớp khác cũng hò reo, rõ ràng Cố Dã rất được chào đón!
"A a, đi về phía lớp mình kìa!" Thẩm Tuệ Tuệ hét toáng lên.
Khương Duyệt lại một lần nữa được chứng kiến sự nhiệt tình, phóng khoáng của sinh viên thời này. Ai bảo họ bảo thủ chứ, không hề nhé!
Dưới ánh mắt ghen tị của các lớp khác, Đoàn trưởng Cố dừng lại trước đội hình lớp 2.
"Tôi họ Cố, tên một chữ Dã, trong từ đồng hoang bát ngát. Từ hôm nay, tôi sẽ tạm thời đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên của lớp 2!"
Màn tự giới thiệu ngắn gọn với chất giọng trầm ấm đầy từ tính của Cố Dã khiến cả nam lẫn nữ lớp 2 và các lớp xung quanh mê mẩn.
Khương Duyệt nghe thấy mấy nữ sinh thì thầm: "Trời ơi, giọng thầy Cố hay quá đi mất!"
"Người đã đẹp trai lại còn giọng hay, ai mà lấy được thầy ấy chắc hạnh phúc lắm!"
"Đúng rồi, thầy ấy kết hôn chưa nhỉ?"
"..."
Nghe những lời bàn tán đó, Khương Duyệt tự hào vô cùng. Cố Dã là chồng cô, mấy cô gái tơ tưởng đến anh đừng hòng có cơ hội!
"Bạn sinh viên này, em lên làm mẫu đi đều bước và đi nghiêm!"
Khương Duyệt đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình. Trương Xuân Hà huých nhẹ tay cô, cô ngước lên mới thấy Cố Dã đang nhìn mình.
"Em á?" Khương Duyệt ngơ ngác chỉ vào mình. Tình huống gì đây? Cố Dã vừa đến đã bắt cô lên làm mẫu?
"Đúng! Chính là em!" Cố Dã nhìn vợ nhỏ trong bộ quân phục thấy đáng yêu vô cùng. Thấy cô ngơ ngác chỉ vào mình, đôi mắt to chớp chớp như muốn hỏi "Anh không nhầm đấy chứ?", khóe miệng anh muốn cong lên nhưng nhớ ra đang ở chỗ đông người nên vội nén xuống.
"Khương Duyệt, mau lên đi!" Nhóm Thẩm Tuệ Tuệ, Vu Nhiên ra hiệu cho cô.
Mọi người thầm nghĩ, bình thường Khương Duyệt lanh lợi lắm mà, sao hôm nay lại đờ đẫn thế nhỉ?
Không ít người ghen tị, Vương Xuân Lan thì thầm với Vu Nhiên: "Khương Duyệt còn ngẩn ra đấy làm gì, không được thì để tớ lên cho!"
Khóe miệng Khương Duyệt giật giật, bước ra khỏi hàng tiến lên phía trước, lén lườm Cố Dã một cái.
Anh sợ người khác không biết hai người quen nhau à!
Mặt Cố Dã nghiêm nghị, đứng đắn không thể đứng đắn hơn.
"Nghe khẩu lệnh của tôi, đi đều... bước! Một hai, một hai, một hai ba bốn!"
Giọng nói trầm ấm vang lên. Khương Duyệt hồi ở khu gia binh thường xem binh lính tập luyện, cũng từng thấy Cố Dã huấn luyện quân.
Cô tiếp thu nhanh, qua nửa tháng huấn luyện đã trở thành "chiến sĩ tiêu binh" của lớp, không ít lần được huấn luyện viên gọi lên làm mẫu.
Nhưng Khương Duyệt không ngờ có ngày mình lại đi nghiêm trước mặt Cố Dã thế này.
