Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 597: Nát Tan Cõi Lòng

Cập nhật lúc: 10/01/2026 03:49

Vừa nghe thấy ba chữ "Bùi Tuyết Vân", mày Cố Dã chợt nhíu lại, trong mắt thoáng qua điều gì đó.

"Tại sao em lại nói vậy?" Cố Dã hỏi, chính anh cũng không nhận ra giọng mình khản đặc.

Khương Duyệt ngước nhìn chồng, ánh mắt phức tạp. Cô không biết nên nói thế nào, bởi cô không rõ Bùi Tuyết Vân rốt cuộc đã nói với Cố Dã những gì, và Cố Dã hiểu về thế giới này đến mức nào.

"Bùi Tuyết Vân mất tích rồi!" Khương Duyệt cân nhắc một chút, chỉ kể sơ qua những gì cô biết về tình hình của Bùi Tuyết Vân cho Cố Dã nghe.

Vợ chồng cô chuyện gì cũng chia sẻ với nhau, duy chỉ có chuyện Bùi Tuyết Vân tìm Cố Dã nói gì là anh vẫn giấu kín như bưng.

Bản thân Khương Duyệt cũng có nỗi lo riêng, không dám thẳng thắn nói rõ lai lịch của mình với anh, dẫn đến việc giờ đây nhắc đến chuyện này, hai người đều có tâm sự riêng.

Quả nhiên, nghe Khương Duyệt nghi ngờ, ánh mắt Cố Dã thay đổi: "Em nghi Bùi Tuyết Vân đi tìm Hà Tĩnh Hiên?"

"Đúng vậy!"

Khương Duyệt biết Bùi Tuyết Vân qua hai kiếp người, cô ta tuyệt đối không phải kẻ cam chịu tầm thường.

Thế giới trong sách và các nhân vật trong đó đều do Bùi Tuyết Vân tạo ra. Vốn dĩ tất cả đều là bàn đạp cho sự thành công của cô ta. Nhưng từ khi cô và Khương Duyệt cùng xuyên vào sách, mọi thứ đã thay đổi.

Thế giới không còn xoay quanh Bùi Tuyết Vân nữa, "bàn tay vàng" của cô ta mất tác dụng. Là nữ chính vốn luôn thuận buồm xuôi gió, Bùi Tuyết Vân không thể nào chịu đựng được sự chênh lệch này!

Đặc biệt là khi Bùi Tuyết Vân thấy Khương Duyệt - nhân vật đối chiếu độc ác làm nền, nữ phụ đáng lẽ có kết cục bi t.h.ả.m sớm phải "nhận cơm hộp" (c.h.ế.t/hết vai) - lại sống hô mưa gọi gió, tình yêu ngọt ngào, sự nghiệp thăng hoa, trong khi đại nữ chủ như cô ta lại thê t.h.ả.m như vậy. Chắc chắn lòng dạ Bùi Tuyết Vân đang như bị mèo cào, nát tan từ lâu rồi.

Khương Duyệt để ý biểu cảm của Cố Dã. Khi nghe tên Bùi Tuyết Vân, trong mắt anh thoáng qua cảm xúc rất phức tạp khiến cô không hiểu nổi.

"Về Bắc Kinh trước đã!" Cố Dã không nói nhiều.

Lên xe, cả đoạn đường im lặng. Hơn 9 giờ sáng đoàn người đến tỉnh lỵ. Khương Duyệt muốn ghé qua cửa hàng phát tiền thưởng cho cửa hàng trưởng ưu tú Liên Dung Dung.

Liên Dung Dung thấy Khương Duyệt thì vui như tết, chưa đợi cô phát tiền đã kéo cô lại thì thầm vào tai.

"Thật á! Thế thì phải chúc mừng cậu rồi!" Nghe Liên Dung Dung báo tin có bầu, mắt Khương Duyệt sáng lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn: "Dung Dung, tớ mừng cho cậu quá!"

Liên Dung Dung cưới còn sớm hơn Khương Duyệt nhưng bụng mãi không có động tĩnh. Thấy bạn bè cùng lứa con cái đề huề, cô ấy vô cùng lo lắng, chạy chữa t.h.u.ố.c thang khắp nơi không được, càng vội càng không có.

Sau này nhờ Khương Duyệt an ủi: con cái là cái duyên, duyên đến con sẽ về, Liên Dung Dung mới chuyển trọng tâm sang công việc. Mấy năm nay đi theo Khương Duyệt kiếm được tiền, không ngờ con lại về thật.

"Khương Duyệt, cảm ơn cậu!" Trong lòng Liên Dung Dung đã sớm coi Khương Duyệt như người thân. Khương Duyệt không chỉ cho cô ấy cơ hội làm việc mà còn dạy cô ấy biết yêu bản thân, trở thành người phụ nữ độc lập không dựa dẫm vào đàn ông.

Đôi khi Liên Dung Dung nghĩ, nếu không chơi với Khương Duyệt, có lẽ giờ cô ấy cũng giống đám Chu Quế Hoa ở khu gia binh, suốt ngày quay cuồng với cơm áo gạo tiền, tính toán chi li từng đồng lương ít ỏi của chồng, đối phó với bố mẹ chồng, chị em dâu, lại còn lo lắng chuyện sinh con đẻ cái.

Nghĩ lại cuộc sống hiện tại: có sự nghiệp riêng, Khương Duyệt còn khuyên cô ấy đi học đại học tại chức buổi tối để trau dồi kiến thức.

Tuy vợ chồng cô ấy sống hai nơi nhưng tình cảm lại tốt hơn trước. Vương Vĩ Húc không vì chuyện con cái mà gây áp lực, bố mẹ chồng có ý kiến cũng được anh ấy dàn xếp ổn thỏa.

Mỗi ngày đi làm tiếp khách, cuộc sống vô cùng phong phú.

Liên Dung Dung cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của sự độc lập mà Khương Duyệt nói.

Khương Duyệt không quên nhắc nhở bạn chú ý sức khỏe: "Nếu nghén quá thì nghỉ ngơi, không trừ lương đâu!"

Liên Dung Dung cười: "Tớ ăn được ngủ được, chẳng nghén ngẩm gì cả! Khương Duyệt, tớ chỉ mong được như cậu, một lần sinh đôi sinh ba luôn cho xong!"

"Sẽ có mà!" Khương Duyệt hy vọng những người bên cạnh mình đều ngày càng tốt đẹp.

Ra khỏi cửa hàng, Khương Duyệt thấy Cố Dã bế Cố Sở đứng xem người ta cãi nhau bên đường. Cô đi tới vỗ nhẹ vào người anh: "Sao anh lại bế con đi xem cãi nhau thế này?"

Cố Dã cũng cạn lời: "Em còn lạ gì con trai em nữa? Có chỗ nào náo nhiệt là nó đòi xem bằng được!"

"Bố nói có đúng không hả?" Khương Duyệt giả vờ nghiêm mặt, ấn nhẹ vào mũi con trai. Cậu nhóc mở to đôi mắt đen láy nhìn mẹ, tay chân đạp loạn xạ đầy sức sống.

Khương Duyệt không hứng thú với chuyện cãi vã, chỉ liếc qua rồi bảo chồng: "Đi thôi anh!"

Nhưng Cố Dã lại nói: "Khương Duyệt, em nhìn mấy người kia xem, sao trông quen quen?"

Khương Duyệt nhìn theo hướng tay chồng, nhướng mày. Đúng là quen thật, kia chẳng phải là mẹ Khương và vợ chồng ông Kỷ sao?

Sao họ lại cãi nhau ở đây?

"Đi, lại nghe xem!" Khương Duyệt kéo khăn quàng cổ lên che mặt, cùng Cố Dã tiến lại gần hơn chút.

Đám đông vây xem khá đông nên ba người đang cãi nhau hăng say kia không để ý đến vợ chồng cô.

Ông Kỷ phẫn nộ quát: "Bà già kia, bà còn mặt mũi đến tìm chúng tôi đòi tiền à? Cái thứ không biết xấu hổ, năm xưa nếu không phải bà tráo đổi con thì chúng tôi có bị chia cắt với con ruột bao nhiêu năm thế không?"

Mẹ Khương gân cổ lên: "Họ Kỷ kia, ông lấy tư cách gì mà nói tôi? Là do các người ngu, đến con đẻ của mình cũng không nhận ra!"

Bà Kỷ xen vào: "Đồ già không biết xấu hổ, bà xúi giục con gái bà trộm tiền, trộm đồ nhà tôi, bà trả lại đây cho tôi!" Bà Kỷ chỉ mặt mẹ Khương, run lên vì tức giận.

"Bà có bằng chứng không? Không có bằng chứng là vu khống đấy nhé!" Mẹ Khương chống nạnh, khí thế hung hăng. Những thứ Kỷ Ưu Ưu mang về bà ta bán lấy tiền giấu đi hết rồi, hai vợ chồng họ Kỷ này muốn đòi lại á? Còn lâu nhé!

"Bà, bà..." Bà Kỷ dù sao cũng là người có văn hóa, không giỏi c.h.ử.i đổng như mẹ Khương. Cãi nhau nãy giờ chẳng được lợi lộc gì, ngược lại bị những lời lẽ thô tục của mẹ Khương chọc cho tức c.h.ế.t.

Khương Duyệt đứng nghe một lúc, đại khái hiểu ra hai bên cãi nhau vì tiền. Kỷ Ưu Ưu trộm tiền và đồ của nhà họ Kỷ, bị đuổi đi, giờ nhà họ Kỷ muốn tìm mẹ Khương đòi lại, mẹ Khương đương nhiên không chịu. Chỉ không biết sao mẹ Khương lại chạy lên tận tỉnh lỵ cãi nhau với họ.

Người xem bàn tán xôn xao: "Nghe bảo bà già này tráo con. Nhà nghèo nên tráo con gái ruột sang nhà giàu nuôi cho sướng, mang con người ta về nhà hành hạ đ.á.n.h đập! Đúng là không ra gì!"

"Thế giờ bị phát hiện nên nhà giàu đến đòi lại công bằng à?" Người không rõ chuyện tò mò hỏi.

"Đâu có! Nhà giàu kia cũng chẳng ra gì đâu, nghe bảo con ruột tìm đến mà không nhận! Bảo là chỉ có cô con gái giả kia là con thôi!"

"Hả? Lại còn thế nữa? Chắc cô con gái giả kia ưu tú lắm nhỉ! Nhà giàu nuôi nấng dạy dỗ nên không nỡ bỏ cũng phải!"

"Ưu tú cái khỉ mốc! Mọi người nhìn mẹ ruột cô ta xem đức hạnh thế nào. Xưa nay rồng sinh rồng phượng sinh phượng, chuột sinh con thì đào hang, giả là giả, có khoác long bào cũng chẳng thành thái t.ử được!"

"Không nghe hai vợ chồng kia bảo à, cô con gái giả lén nhận mẹ ruột, trộm tiền trộm đồ nhà nuôi cho mẹ ruột, khoắng sạch cả nhà người ta!"

Mọi người: "..."

Có người lại hỏi: "Thế còn cô con gái thật thì sao?"

"Ha, bác hỏi đúng người rồi đấy, cô con gái thật tôi biết! Người ta ấy à, tuy từ nhỏ bị bà già này hành hạ, chẳng được hưởng ngày lành nào, nhưng cô ấy giỏi giang lắm, lấy được chồng tốt, bản thân còn thi đỗ đại học nữa cơ!"

"Ha ha, thế thì bố mẹ ruột cô ấy chắc hối hận xanh ruột rồi nhỉ?"

"..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.