Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 62: Nhìn Thấy Cô Ấy Là Trong Lòng Sinh Vui Vẻ

Cập nhật lúc: 09/01/2026 18:38

“A! Lấy lấy lấy chứ!” Khương Duyệt vội vàng giật lấy tiền từ tay Cố Dã, bất chấp tất cả, cứ cầm tiền trước đã rồi tính.

Nhưng cô vẫn không hiểu: “Nếu mua được xe rồi, tại sao lại đưa tiền cho tôi?”

“Xe đạp là tôi mua cho cô!” Cố Dã nói.

“Hả?” Khương Duyệt nghe vậy bỗng ngước mắt lên, kinh ngạc hỏi: “Anh mua cho tôi? Ý anh là anh tặng tôi xe đạp á?”

Cố Dã đang nhìn chằm chằm Khương Duyệt, bất ngờ cô ngẩng đầu lên, hắn có chút mất tự nhiên quay mặt sang một bên, yết hầu trượt lên xuống, từ trong cổ họng phát ra tiếng “Ừ”.

Đôi mắt to của Khương Duyệt chớp chớp, trong lúc nhất thời nghi ngờ có phải mình chưa tỉnh ngủ không, cô thế mà nghe thấy Cố Dã nói tặng cô xe đạp?

“Có thể nấu bữa sáng cho tôi được chưa?” Cố Dã giả vờ không nhìn thấy biểu cảm nghi hoặc trên mặt Khương Duyệt, khuôn mặt tuấn tú nghiêm lại, còn giả bộ nâng cổ tay xem giờ, ra vẻ đang vội ăn.

“Ừ ừ được chứ, được chứ!” Nể tình Cố Dã tặng cô bất ngờ lớn như chiếc xe đạp, Khương Duyệt cũng không tiện bày ra bộ mặt khó chịu nữa, lập tức xoay người bước qua ngạch cửa, đi xuống bếp.

Vừa ra khỏi cửa, Khương Duyệt bỗng rùng mình một cái, đưa tay xoa xoa da gà nổi trên cánh tay. Sáng sớm thế này trời còn lạnh ghê, biết thế lúc ra nên khoác thêm cái áo.

Khóe mắt Cố Dã dõi theo Khương Duyệt đi ra ngoài, nhìn cô vào bếp, khóe miệng không kìm được cong lên.

Khương Duyệt nhóm lửa trước. Hiện tại cô dùng loại bếp củi này đã rất thạo, vơ nắm lá thông khô, quẹt diêm châm lửa rồi ném vào lò, khều khều chờ lửa cháy vượng thì thêm tiếp lá thông vào.

Tùng mao chính là lá cây thông rụng xuống, Khương Duyệt nhớ đời trước đi ăn ở khu du lịch sinh thái, người ta dùng lá thông nhóm lửa nướng bánh, rất thơm.

Nhóm lửa xong, Khương Duyệt đổ nước ấm từ phích vào nồi to, sau đó bắt đầu nhào bột.

Lúc này, Khương Duyệt đã hoàn hồn từ cú sốc Cố Dã tặng xe đạp, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Khương Duyệt càng nghĩ càng thấy không đúng.

Chẳng phải Cố Dã rất ghét cô sao, tại sao đột nhiên lại tặng xe đạp? Hơn nữa cho dù Cố Dã muốn đưa tiền mua xe đạp cho cô, cũng đâu cần phải gọi cô dậy lúc 4 giờ sáng tinh mơ thế này?

“Xong chưa?”

Ngay lúc Khương Duyệt nghĩ nát óc không ra, giọng Cố Dã vang lên sau lưng.

“À, sắp rồi!” Khương Duyệt không quay đầu lại, tay đẩy nhanh động tác cán bột cắt mì.

Vừa dứt lời, Khương Duyệt bỗng cảm thấy người ấm lên, cô quay đầu lại, phát hiện trên vai mình có thêm một chiếc áo khoác nam.

Động tác trong tay Khương Duyệt khựng lại, khuôn mặt nhỏ thoáng vẻ kinh ngạc.

Ủa?

Cố Dã khoác áo cho cô? Lại còn là áo của chính Cố Dã, trên áo tràn ngập mùi hương của hắn. Khương Duyệt hoàn toàn không có sức đề kháng với hơi thở này, trái tim lập tức không kiểm soát được mà đập loạn vài nhịp.

“Buổi sáng nhiệt độ thấp, cô mặc ít quá!” Cố Dã nhanh nhảu nói ra lý do đã chuẩn bị sẵn trong đầu.

Khương Duyệt liếc nhìn Cố Dã, vừa lúc Cố Dã cũng đang nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, Khương Duyệt ướm hỏi: “Cố Dã, anh đang quan tâm tôi đấy à?”

Cố Dã ngượng ngùng dời tầm mắt, khuôn mặt tuấn tú hơi cứng lại: “Cô tốt với Ninh Ninh, tôi quan tâm cô chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Khương Duyệt vừa nghe câu này, đang thầm mừng không biết có phải Cố Dã rốt cuộc cũng nhận ra điểm tốt của cô, có chút ý tứ với cô hay không, thì lập tức như bị dội gáo nước lạnh, cả trái tim lạnh toát.

Hóa ra là vì cô tốt với Ninh Ninh nên Cố Dã mới quan tâm cô, vậy chắc chuyện hắn tặng xe đạp cũng xuất phát từ nguyên nhân này!

“Ra là vậy!” Trong lòng Khương Duyệt nhất thời không rõ là thất vọng hay cảm xúc gì khác, bỗng nhiên cảm thấy chiếc áo Cố Dã khoác trên người cũng chẳng còn ấm áp nữa.

Khương Duyệt thả mì đã cắt vào nồi nước sôi, rũ mắt cười tự giễu. Là do cô nghĩ nhiều rồi, Cố Dã hiện tại có thể không nói lời ác ý với cô đã là tốt lắm rồi, đừng có mà mơ tưởng xa xôi nữa!

Nghĩ vậy, trong lòng Khương Duyệt mới dễ chịu hơn một chút.

“Cố Dã, tôi tốt với Ninh Ninh cũng là việc tôi nên làm!” Khương Duyệt nghiêm túc nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không giống trước kia nữa!”

Lúc nói chuyện, Khương Duyệt không nhìn Cố Dã, cô đang nêm nước dùng mì, cho nên cô không chú ý tới ánh mắt Cố Dã vẫn luôn ngưng đọng trên người mình.

“Được rồi, ăn được rồi đấy!” Khương Duyệt vớt mì ra, chan nước dùng, nghĩ nghĩ, lại đi sang bên cạnh, vớt hai quả trứng trà từ trong nồi thép đang hầm trên lò than tổ ong bỏ vào bát.

Nồi trứng trà này vốn cô định mang lên huyện bán, nhưng giờ Cố Dã đã về, để không khiến hắn nghi ngờ, Khương Duyệt chỉ có thể bỏ ý định đó.

Trong bếp có cái bàn nhỏ, Cố Dã kéo ghế gấp ngồi xuống, bưng bát mì lên ăn. Khương Duyệt ngáp một cái, đứng dậy định đi ra ngoài, thầm nghĩ giờ này chắc ngủ tiếp được rồi.

“Khương Duyệt, lấy cho tôi ít dưa muối được không?” Khương Duyệt còn chưa đi đến cửa bếp lại bị Cố Dã gọi giật lại.

Khương Duyệt không nhịn được vò đầu, cô muốn nổi điên thì phải làm sao?

Thôi, nể tình hai trăm đồng trong túi, nhịn!

“... Được!”

Cố Dã nghe ra tiếng nghiến răng khi Khương Duyệt nói "Được", hắn nhìn cô căng mặt đi lấy hũ dưa muối, trong lòng thoáng qua một cảm giác là lạ. Hắn biết cô rất không vui khi bị gọi dậy sớm thế này, nhưng hắn... chính là muốn nhìn thấy cô.

Khương Duyệt vừa đến đã phát hiện trong nhà có hai hũ dưa muối. Nguyên chủ tuy không nấu cơm nhưng lại rất có tay nghề muối dưa, một hũ cải thảo một hũ dưa tuyết lý hồng đều muối rất ngon.

“Còn việc gì nữa không? Nói một lần luôn đi! Không có việc gì tôi đi ngủ đây!” Bốc một nắm dưa cải thảo rửa sạch, thái nhỏ, bày ra đĩa đặt trước mặt Cố Dã, Khương Duyệt lại ngáp một cái.

Cô rất nghi ngờ sáng mai dậy mình sẽ biến thành mắt gấu trúc.

“Ừ, không có gì nữa! Cô đi ngủ...” Cố Dã chưa nói hết câu đã thấy Khương Duyệt chạy biến đi, tốc độ kia thi chạy trăm mét cũng chỉ đến thế là cùng, bộ dạng như sợ chậm một bước lại bị hắn gọi lại.

Cố Dã không khỏi bật cười.

Khương Duyệt về phòng ngã vật xuống ngủ, cũng chẳng biết Cố Dã đi lúc nào.

Chờ cô ngủ đủ giấc tỉnh lại, nhìn đồng hồ cũng mới 7 giờ.

Trong sân có tiếng động, Khương Duyệt vươn vai đi ra ngoài, còn chưa ra khỏi nhà chính đã thấy Ninh Ninh vui vẻ chạy tới: “Mẹ ơi, mẹ ơi, mau xem xe đạp kìa!”

Xe đạp?

Khương Duyệt sững sờ, xe đạp gì?

Cô nhìn theo hướng tay Ninh Ninh chỉ, thấy dưới gốc cây hoa quế dựng một chiếc xe đạp nữ kiểu cũ mà cô chỉ từng thấy trong phim truyền hình. Tuy kiểu dáng cũ nhưng xe đạp lại mới tinh, như vừa xuất xưởng, phần kim loại ở tay lái còn phản quang lấp lánh.

“Ninh Ninh, xe đạp này ở đâu ra thế?” Khương Duyệt nhớ rõ sáng nay Cố Dã bảo còn hai ngày nữa mới lấy được xe, cho nên đây là ai tới nhà chơi à?

Ninh Ninh chớp chớp mắt: “Xe đạp của mẹ đấy ạ!”

Khương Duyệt cảm thấy não mình lại không đủ dùng: “Hả? Của mẹ á?”

Ninh Ninh gật đầu: “Bố bảo đây là xe đạp của mẹ!”

Khương Duyệt còn đang trong cơn sốc, vừa ngẩng đầu liền thấy Cố Dã đẩy cổng bước vào sân. Sáng nay ra cửa hắn mặc quân phục cài kín cúc, lúc này quân phục đã cởi ra, cúc cổ áo sơ mi cũng cởi hai cái, trông toát lên một vẻ cấm d.ụ.c quyến rũ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 62: Chương 62: Nhìn Thấy Cô Ấy Là Trong Lòng Sinh Vui Vẻ | MonkeyD