Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 68: Đàn Ông Của Mình, Tội Gì Không Sai Bảo?

Cập nhật lúc: 09/01/2026 18:40

Cố Dã không biết sao mình lại nghĩ đến hai chữ "tránh hiềm", nhưng giờ phút này Khương Duyệt cho hắn cảm giác chính là như vậy.

“Cố Dã, sao anh còn đứng đấy?” Khương Duyệt thấy Cố Dã vẫn đứng bất động, cô thấy hơi lạ, hơn nữa ánh mắt Cố Dã hình như còn như có như không nhìn chằm chằm cô.

Nhìn cô làm gì? Chẳng phải cô đã nhường chỗ cho hắn rồi sao?

Chủ yếu là Cố Dã quá cao, hắn đứng cạnh Khương Duyệt mà không nói gì khiến cô thấy áp lực rất lớn.

“Bố ngồi đi ạ!” Ninh Ninh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.

Cố Dã lúc này mới ngồi xuống, hắn hỏi Ninh Ninh: “Đang nói chuyện gì với mẹ thế?”

Khương Duyệt lúc này lại đứng dậy: “Hai bố con nói chuyện đi, tôi đi kê cái tủ.”

Lúc cô đi ngang qua Cố Dã, một mùi hương thoang thoảng lướt qua, Cố Dã cảm thấy hơi thở mình như ngừng lại.

Ninh Ninh giọng sữa nói: “Mẹ dạy Ninh Ninh đọc thơ ạ.”

Cố Dã nhướng mày: “Ồ? Đọc thơ gì?”

Ninh Ninh gật cái đầu nhỏ, đọc từng chữ một: “Thế nhân chủng đào lý, giai tại Kim Trương môn. Phàn chi chiết điều thượng, mạc cập xuân phong huyên.” (Người đời trồng đào mận/ Đều ở cửa Kim Trương/ Vịn cành bẻ trên ngọn/ Chẳng kịp gió xuân sang).

Nhưng bài thơ dài quá, đoạn sau Ninh Ninh không nhớ được, nhíu mày suy nghĩ: “Nhất triêu, nhất triêu...”

Cố Dã lúc này tiếp lời: “Nhất triêu thiên sương hạ, vinh quang nan cửu tồn. An tri Nam Sơn quế, lục diệp thùy phương căn. Thanh âm diệc khả thác, hà tích thụ quân viên.” (Một sớm sương trời xuống/ Vinh quang khó trường tồn/ Đâu biết quế Nam Sơn/ Lá xanh rủ cành thơm/ Bóng mát cũng nhờ cậy/ Tiếc gì chốn vườn quân).

Mắt Ninh Ninh sáng lên: “Đúng rồi đúng rồi, bố đọc giống hệt mẹ dạy!”

Đây là bài "Vịnh Quế" của Thi tiên Lý Bạch. Cố Dã không ngờ Khương Duyệt lại dạy Ninh Ninh bài thơ dài như vậy, hắn nhìn cây hoa quế lớn trong sân, quả thực rất hợp cảnh.

“Ninh Ninh còn biết đọc bài gì nữa?” Cố Dã hỏi.

Ninh Ninh một hơi đọc bảy bài thơ. Cố Dã tính toán, vừa vặn từ ngày hắn đi làm nhiệm vụ đến hôm nay là đúng bảy ngày, vậy là Khương Duyệt mỗi ngày dạy Ninh Ninh một bài thơ.

Cố Dã hơi nhíu mày. Lúc trước hắn cưới Khương Duyệt mục đích chính là tìm cho Ninh Ninh một người mẹ có thể chăm sóc, cũng có thể dạy con bé kiến thức. Hiện tại Khương Duyệt hoàn toàn phù hợp với kỳ vọng của hắn, nhưng không biết vì sao, giờ phút này trong lòng Cố Dã lại dấy lên một cảm giác là lạ.

Trong nhà chính truyền đến tiếng động, Cố Dã hơi nghiêng người nhìn vào, Khương Duyệt đang đặt cái tủ mây tre đan sát tường.

“Sao lại để ở đấy?” Cố Dã nhướng mày, hắn cứ tưởng Khương Duyệt mua cái tủ này để đặt trong phòng cô.

“Thì muốn để đây mà!” Khương Duyệt thò đầu ra từ nhà chính, vẫy tay với Ninh Ninh: “Ninh Ninh lại đây!”

“Dạ!” Ninh Ninh nhảy xuống chõng tre chạy vào.

Cố Dã thấy Ninh Ninh từ khi theo Khương Duyệt, tính cách không còn nhút nhát rụt rè như trước nữa, không khỏi nhìn Khương Duyệt thêm vài lần.

“Ninh Ninh, con đi lấy hết giày lại đây.” Khương Duyệt chỉ huy bạn nhỏ Ninh Ninh làm việc.

“Vâng ạ mẹ!” Ninh Ninh lập tức đi dọn giày, cô bé gom giày của Cố Dã, Khương Duyệt và giày nhỏ của mình lại một chỗ, sau đó ngẩng đầu nhìn Khương Duyệt, chờ chỉ thị tiếp theo.

Cố Dã cũng đang nhìn Khương Duyệt. Cô cười tươi, thần sắc trông rất dịu dàng. Rõ ràng vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng khác hẳn dáng vẻ hay xụ mặt, khóe miệng trễ xuống trước kia, khiến người ta cảm thấy cô hiện tại xinh đẹp hơn nhiều, cười lên như đang tỏa sáng.

“Nặng to để dưới, nhẹ nhỏ để trên.” Khương Duyệt nhìn Ninh Ninh chỉ hơi suy nghĩ rồi đặt đôi giày to của Cố Dã vào ngăn dưới cùng của tủ mây. Cô cong mắt khen ngợi Ninh Ninh: “Ninh Ninh giỏi quá! Giày to của bố để tầng dưới, trọng tâm tủ vững, sẽ không dễ đổ!”

Ninh Ninh lại lấy giày của Khương Duyệt đặt ở tầng giữa, rồi đặt giày nhỏ của mình ở ngăn trên cùng.

“Xem này, nhà cửa có phải gọn gàng hơn nhiều không?” Ở chợ phiên vừa thấy cái tủ mây này Khương Duyệt đã nghĩ ngay đến việc dùng làm tủ giày, giờ nhìn lại thấy quả nhiên rất hợp.

Cố Dã khoanh tay đứng nhìn cái tủ giày. Vốn dĩ giày của ba người họ mỗi người vứt một nơi ở cửa hoặc gầm giường, giờ tất cả đều được xếp gọn gàng trong tủ mây, từ trên xuống dưới: Ninh Ninh, Khương Duyệt, hắn. Trông quả thực rất có hơi thở cuộc sống.

“Cốc cốc,” cửa có tiếng gõ.

“Đoàn trưởng Cố có nhà không? Có người tìm, bảo là Công xã Hoa Mộc đến giao hoa.”

“Tới đây!” Cố Dã đáp lời, xoay người đi ra ngoài. Lúc ra sân, hắn ngoái đầu nhìn lại, Khương Duyệt đứng dưới hiên đang nói chuyện với Ninh Ninh, dường như nhận ra ánh mắt Cố Dã, Khương Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía hắn, còn mỉm cười với hắn một cái.

Trước khi rời Công xã Hoa Mộc, Khương Duyệt có nói với Chủ nhiệm Lâm là cô không biết trồng hoa lắm, hy vọng có thể cử kỹ thuật viên tới hướng dẫn.

Hiện tại người đến giao hoa là một bác gái khoảng 50 tuổi, tự giới thiệu họ Trịnh. Bác Trịnh bảo tổ tiên nhà bác mở vườn ươm, từ lúc biết đi bác đã biết trồng hoa rồi.

Hai cây tường vi leo giàn trồng ở chân tường rào trong sân, bác Trịnh bảo Khương Duyệt đi tìm ít cọc tre dựng ở góc tường, để dây tường vi theo cọc tre leo lên tường viện.

“Tường vi là loài hoa phải nỡ cắt, mỗi lần nở xong hoa phải cắt tỉa, càng cắt càng lớn nhanh!” Bác Trịnh tay chân nhanh nhẹn, rất nhanh đã trồng xong hết hoa, còn giảng giải cho Khương Duyệt cách chăm sóc từng loại, Khương Duyệt cầm quyển sổ nhỏ ghi chép lại từng tí một.

“Cây hoa quế nhà cô cậu được đấy, chắc phải mấy chục năm rồi!” Bác Trịnh trước khi đi còn khen cây hoa quế một câu.

Khương Duyệt tiện thể hỏi luôn cách chăm sóc cây hoa quế.

Tiễn bác Trịnh xong, Khương Duyệt quay đầu lại thấy Cố Dã dắt Ninh Ninh đang đứng cạnh bụi tường vi, cô liền đi tới.

“Mẹ ơi, bông hoa này sắp nở rồi!” Ninh Ninh phấn khích chỉ vào một nụ tường vi.

Khương Duyệt nhìn theo, nụ hoa vẫn còn xanh, cô cười nói: “Còn sớm lắm! Ninh Ninh nhìn cái đài hoa này cong xuống, có thể nhìn thấy màu hoa bên trong thì mới là sắp nở nhé!”

Thời gian không còn sớm, Khương Duyệt nói xong liền vào bếp chuẩn bị nấu cơm.

Hôm nay họ mua không ít thức ăn, lúc về còn thấy người dân bán gà, Khương Duyệt cũng mua một con, là gà giò choai choai. Thực ra Khương Duyệt muốn mua gà mái già về hầm canh, nhưng Cố Dã bảo gà mái nông dân nuôi để đẻ trứng, sẽ không bán đâu.

“Cố Dã, anh g.i.ế.c con gà được không?” Khương Duyệt dám làm cá, nhưng không dám g.i.ế.c gà vịt ngỗng.

Đương nhiên, lúc không có ai để nhờ vả thì cô cũng có thể làm thịt gà, nhưng giờ chẳng phải có Cố Dã để sai bảo sao?

“Được!” Cố Dã đi tới, lấy d.a.o trước rồi mới quay lại bắt gà, con gà giò lập tức kêu quang quác.

Khương Duyệt lập tức trốn ra xa tít, Cố Dã liếc nhìn cô một cái, Khương Duyệt vội giả vờ sắp xếp đồ đạc.

Cố Dã xách gà đi ra ngoài, Khương Duyệt nghĩ nghĩ, đưa ra một ấm nước nóng: “Cố Dã, anh cắt tiết xong tiện thể nhổ lông gà luôn nhé.”

Qua cửa sổ bếp, Khương Duyệt nhìn Cố Dã đang bận rộn ngoài sân, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Theo cốt truyện trong sách, Cố Dã sau này sẽ làm quan rất to, tiền đồ vô lượng!

Một nhân vật lớn như vậy, giờ lại ngồi xổm trong cái sân nhỏ đơn sơ ở khu gia binh bị cô sai đi cắt tiết nhổ lông gà. Sau này Cố Dã nhớ lại hôm nay, liệu có coi đây là một đoạn hồi ức đen tối không nhỉ?

Hừ, cô quản hắn có thấy đen tối hay không làm gì? Đến lúc đó, hai người họ e là đã sớm thành người dưng nước lã rồi!

Còn hiện tại, Cố Dã trên danh nghĩa vẫn là chồng cô, tội gì cô không sai bảo?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 68: Chương 68: Đàn Ông Của Mình, Tội Gì Không Sai Bảo? | MonkeyD