Mang Thai Chạy Trốn, Hoàng Tử Quyết Truy Thê - Chương 54: Xuân Yến (2)
Cập nhật lúc: 17/11/2025 16:21
Tang Hải Thanh che miệng ngạc nhiên.
Y cũng sờ sờ bụng Dung Ưng, mềm mại mập mạp. Y nói: “Đa đại ca không phải là huynh m.a.n.g t.h.a.i đó chứ?”
“Đại ca đệ?”
Dung Ưng ngượng ngùng gật gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Mưa Trường An mang theo hơi thu, gió bấc thổi khắp nơi, nhưng mày mặt Dung Ưng đều mang theo nụ cười, trông như được Đại ca y nuôi dưỡng rất tốt.
“Các huynh cũng không mỗi ngày ở bên nhau mà?” Tang Hải Thanh tiếp tục ngạc nhiên nói.
Nghe Tang Hải Thanh nói, Dung Ưng càng ngượng ngùng cúi đầu thấp xuống.
Tang Hải Thanh thấy Dung Ưng xấu hổ liền cũng ngượng ngùng nói: “Xin lỗi Đa đại ca, đệ không cố ý nói chuyện thẳng thắn như vậy.”
“Đệ rất vui, thật sự rất vui.”
Y ôm Bảo Nhi nhỏ bé nói: “Con đệ đều có hai đứa rồi, Đại ca còn chưa có một mụn con nào đâu.”
Gió từng cơn thổi bay, Tang Hải Thanh phất tay áo tản bộ đến bên cạnh Dung Ưng. Hương trà đang nấu dẫn dụ cả én trên đường đến. Đôi mắt Tang Hải Thanh chớp chớp như thuyền trăng.
Tang Hải Thanh vuốt bụng Dung Ưng nói: “Đại ca ta, hắn biết chưa?”
“Vẫn chưa biết.” Dung Ưng rũ mắt lắc đầu.
Tang Hải Thanh oán trách nói: “Chuyện lớn như vậy, sao huynh không nói cho huynh ấy?”
Dung Ưng có vẻ lo lắng nhìn Tang Hải Thanh, gần đây tình hình không yên ổn, bọn họ đều cảm nhận được.
Dung Ưng sầu lo cúi đầu nhìn cái bụng đã phồng lên của mình: “Tướng quân lại sắp phải đi đ.á.n.h trận, lần này hung hiểm hơn trước rất nhiều, binh sĩ đi theo cũng chỉ có 3000 người. Ta sợ Tướng quân bị phân tâm.”
Trong cung đình, một con cá nhảy khỏi mặt hồ rét tháng Ba. Tang Hải Thanh chống cằm nhìn Dung Ưng, hắn nhìn đôi mắt như sóng biếc kia. Một nam nhân như vậy làm sao lại không nhận được sự thương yêu chứ?
“Vậy huynh uất ức quá.” Tang Hải Thanh nắm lấy bàn tay trắng nõn của Dung Ưng nói.
Bảo Nhi thì nghe hiểu được. Cô bé vui vẻ vô cùng, cô bé giơ tay hô lớn: “Bảo Nhi sắp có tiểu đệ đệ!”
Dung Ưng và Tang Hải Thanh đều bị cô bé chọc cười.
“Ta muốn có một tiểu muội muội.” Dung Ưng lại rũ mắt ôn nhu nhìn bụng mình.
“Muội muội cũng tốt, con gái biết điều.” Tang Hải Thanh gật đầu.
Nếu là một cô bé xinh đẹp như Bảo Nhi, vậy càng đáng yêu thương hơn.
Hiện nay mưa dầm, thật là một thời tiết tốt để nghỉ ngơi và uống một ly xuân tửu. Y ôm Bảo Nhi đi dạo đến trước hoa hạnh. Cổng trúc trong cung khép hờ, mơ hồ thấy rêu phong. Gió mát thổi lay cành liễu bên bờ, phong cảnh rừng trúc này quả nhiên danh bất hư truyền.
Chỉ là hơi tịch liêu một chút.
Bảo Nhi không biết nhớ ra điều gì liền lắc lắc cánh tay Tang Hải Thanh đu đưa: “Cha, Bảo Nhi không muốn ở chỗ này, nơi này không tốt.”
“Vì sao không tốt?” Tang Hải Thanh từ trước đến nay rất kiên nhẫn với Bảo Nhi, y ngồi xổm xuống hỏi Bảo Nhi.
Bảo Nhi chu môi không vui nói: “Nơi này không có Ám Ngũ thúc thúc, Bảo Nhi nhớ Ám Ngũ thúc thúc.”
Bảo Nhi từ nhỏ đã được Ám Ngũ nuôi lớn.
Cô bé yêu thích Ngũ thúc của cô bé vô cùng.
Bảo Nhi tiếp tục lay lay cánh tay Tang Hải Thanh, cô bé không cam lòng hỏi: “Ám Ngũ thúc thúc sẽ tìm đến Bảo Nhi không?”
“Sẽ.” Tang Hải Thanh đành phải an ủi nàng.
Cuối mùa xuân se lạnh vô cùng. Ở khu rừng trúc đồi núi này, muôn vàn cây cỏ nằm dọc đường đi, có những làn khói bếp từ trong lùm cây cuồn cuộn bốc lên, ngửi vào khó chịu một cách nồng gắt. Lại nghe thấy tiếng ngựa hí vang trời trường minh khi hàng trăm con tuấn mã từ xa phi tới.
Bảo Nhi vội vàng bưng kín miệng mũi, cô bé nói: “Lửa lớn?”
“Cha có nhìn thấy lửa lớn không?”
Tang Hải Thanh khẽ nhíu mày nhìn ngọn lửa lớn đang theo gió bốc lên trước mắt: “Lửa lớn đang cháy.”
Có một cung nữ ôm tài vật vội vàng trốn đi. Có thái giám thấy liền hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Chạy mau, chạy mau, Khả Hãn Thác Bạt vào cung rồi!” Cung nữ sốt ruột hoảng hốt kêu.
Cung nữ hất tay thái giám ra liền nói: “Không chạy thì chờ c.h.ế.t à?”
Cá chép xanh từng con nhảy khỏi mặt nước. Lửa đốt nhẹ nhụy cỏ, càng thêm oi bức khó chịu. Tang Hải Thanh lẩm bẩm: “Khả Hãn Thác Bạt......”
Khả Hãn Thác Bạt rốt cuộc là chuyện gì?
Chưa kịp hoàn hồn, liền nghe thấy có người ngựa trắng chạy từ trong lửa tới. Tang Hải Thanh quay người liền thấy khuôn mặt như ngọc của Hà Yến Đình.
Hắn nói: “Lên ngựa.”
Mưa dần nhỏ giọt xuống, tức khắc hơi nước lượn lờ dưới mái hiên phù du. Lối đi trong rừng trúc thật dài. Hắn trầm mặc đứng trong mưa rơi tí tách, sắc mặt như sương mai vào buổi sáng sớm, lại tựa trăng khuyết mới mọc.
Hắn khẽ nhướng mày, chìa tay về phía Tang Hải Thanh: “Đừng ngẩn người.”
Tang Hải Thanh ngây ngẩn cả người, giống hệt như nhiều năm trước, lúc hắn chinh chiến ở Tây Bắc, hắn cũng từng chìa bàn tay này cho y.
“Lên ngựa Thanh Nhi, ta nói lại lần nữa.”
Hắn thật là một vị vương trời sinh. Khắp người hắn lạnh lẽo tựa bức tường ngọc bích của núi lạnh, lại tựa biển mây trải dài vạn dặm. Phía sau hắn là khói đặc cuồn cuộn, nhưng đều bị dung nhan xuất sắc của hắn tôn lên, trông cực kỳ giống mây khói bốc lên.
Tang Hải Thanh thầm nghĩ, dung mạo Hà Yến Đình quả thật là thượng thừa.
Nếu không phải khuôn mặt này của hắn, năm đó lúc y ngây ngốc, cũng sẽ không cam tâm tình nguyện như vậy.
Tang Hải Thanh đặt chân lên bàn đạp leo lên ngựa. Y ôm Bảo Nhi, còn Hà Yến Đình ôm y.
Tang Hải Thanh miệng lưỡi không tha người, y quay mặt sang nói với Hà Yến Đình: “Hoàng đế như ngươi sắp bị người ta cướp ngôi rồi à?”
“Cái này có gì ngạc nhiên?” Hà Yến Đình mở mày,
Lại tựa gió nam nhuận vào mắt đen của hắn. Hắn dường như không để bụng nói.
“Không ngạc nhiên sao? Nhưng lần cuối cùng ngươi bị cướp quyền cũng cách đây không quá 5 năm.” Môi Tang Hải Thanh đỏ như quả anh đào hồng.
Chuyện cũ mòn mỏi, không kìm được đếm kỹ.
Năm tháng trôi qua, nghĩ lại mà kinh.
Hà Yến Đình ngưng thần trầm tư liền nói: “Quả thật 5 năm.”
Gió mát thổi lay cành liễu. Tang Hải Thanh bị Hà Yến Đình ôm vào lòng, y vẫn cảm thấy không được tự nhiên. Bọn họ đã lâu lắm không thân cận như vậy.
Từ khi y hồi cung đến nay, y liền cố ý vô tình lảng tránh Hà Yến Đình.
Sợ mình lại mềm lòng.
Tang Hải Thanh quay mặt hỏi Hà Yến Đình: “Phỉ Nhi đâu?”
“Dung Ưng mang ra cung rồi.”
Quạ nghịch bay lượn quanh thung lũng nước bên bờ. Sắc trời dần hướng về chiều tối, hiện lên màu chàm trầm tuyệt đẹp. Bọn họ cưỡi bạch mã chạy băng băng, sóng nước hai bên bờ dòng sông lấp lánh tựa gấm vóc. Từng cơn gió sông khẽ thổi làm áo lụa trắng của Hà Yến Đình và Tang Hải Thanh bay lên.
Hà Yến Đình cúi đầu nhẹ nhàng ngửi hương Phù Dung của Tang Hải Thanh.
Chỉ có lúc này, hắn mới có thể trộm được một tia hương Phù Dung, mà không bị bài xích.
Những tướng sĩ mặc áo quần lòe loẹt liền đuổi theo từ phía sau bọn họ. Nghĩ rằng đó chính là người Thác Bạt tộc.
Những người đó hô lớn: “Người đâu, bọn họ đào tẩu, hướng Tây Bắc!”
