Mang Thai Con Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/07/2026 10:02
“Chu Lăng, bố của đứa bé...”
Anh còn chưa nói hết câu, con gái tôi đã cất tiếng khóc lớn.
Lần này còn khóc t.h.ả.m thiết hơn lúc nãy.
Không còn tâm trí đáp lời, tôi vội vàng dỗ dành con.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, con bé vẫn khóc không ngừng, còn liên tục giãy giụa.
Đúng lúc ấy, trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói.
“Để tôi bế con bé thử xem.”
Là Phó Kha Cảnh.
Không biết có phải vì mối liên kết huyết thống giữa hai cha con hay không, vừa được Phó Kha Cảnh bế lấy, con gái lập tức ngừng khóc.
Con bé chớp chớp đôi mắt màu lục giống hệt anh, tò mò nhìn anh.
Tôi: [...]
Xong rồi.
Con bé thích bố nó…
Phó Kha Cảnh bế Niếp Niếp đứng yên tại chỗ, im lặng đến đáng sợ.
Bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, vừa định bế con về thì Phó Kha Cảnh đã lùi lại một bước.
Anh nheo đôi mắt màu lục, ánh nhìn dừng trên đôi mắt của con gái, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Giọng nói chậm rãi nhưng sắc bén vô cùng:
“Chu Lăng, cô nói xem... đứa bé này là con của ai?”
4
Da đầu tôi tê dại.
Tôi chột dạ tránh ánh mắt dò xét của anh.
Không nhịn được thầm lẩm bẩm trong lòng.
Thị lực anh tốt đến vậy sao?
Chỉ nhìn một cái đã nhận ra Niếp Niếp là con gái mình?
Trong tiểu thuyết đâu có viết như thế.
Người ta bỏ trốn khi mang thai, đến lúc đứa bé 4-5 tuổi rồi nam chính còn chẳng nhận ra đó là con mình.
Còn anh chỉ nhìn một cái là biết ngay?
Đã tinh mắt như vậy, thế mà đêm đó vẫn lăn lên giường với tôi.
Nếu không phải hai nhà là kẻ thù truyền kiếp, người không biết chuyện còn tưởng anh thầm thích tôi ấy chứ.
“Phó Kha Cảnh, anh đến đây làm gì? Hôm nay là tiệc đầy tháng của con gái tôi.”
“Mau trả Niếp Niếp lại cho tôi.”
Tôi đưa tay định bế con gái về.
Phó Kha Cảnh khẽ nhướng mày, bất ngờ cúi người xuống đối diện với tôi.
Khoảng cách gần đến mức trong gang tấc.
Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh.
Giống hệt đêm hôm đó.
Anh từ phía sau ôm lấy tôi, hơi thở và mùi hương bao trùm lấy tôi, rồi chậm rãi vuốt ve, nấn ná nơi gáy tôi.
Một luồng tê dại không thể khống chế lan dọc từ cuối sống lưng.
Tôi nghẹn lời.
Chu Lăng à Chu Lăng, đúng là đồ vô dụng.
Giờ là lúc nghĩ đến mấy chuyện đó sao?
Niếp Niếp vẫn còn đang nằm trong tay Phó Kha Cảnh đấy.
Biểu cảm của Phó Kha Cảnh càng thêm khó lường, khiến tôi thấp thỏm không yên.
Điều khiến tôi bất ngờ là anh lại trả con gái cho tôi.
Đồng thời hạ thấp giọng, chỉ đủ để hai người chúng tôi nghe thấy:
“Chu Lăng, đứa bé là con tôi, đúng không?”
“Đêm hôm đó... tôi biết là em.”
5
Chuyện xảy ra giữa tôi và Phó Kha Cảnh đêm đó hoàn toàn chỉ là ngoài ý muốn.
Mặc dù nhà họ Chu và nhà họ Phó là kẻ thù không đội trời chung, nhưng tôi và anh vốn lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Tất cả đều vì lòng hiếu thắng của trưởng bối hai nhà.
Họ nhất quyết phải phân cao thấp giữa tôi và anh.
Thế nên, mỗi lần chúng tôi gặp mặt đều trở thành màn so bì của hai bên gia đình.
Bố mẹ Phó Kha Cảnh thì còn đỡ, họ không quá bài xích nhà họ Chu.
Chỉ có ông nội tôi và ông nội Phó Kha Cảnh là luôn khắc ghi tổ huấn, nhìn đối phương thế nào cũng thấy chướng mắt.
Dần dà, dưới sự ảnh hưởng ấy, tôi và Phó Kha Cảnh cũng ngày một xa cách.
Sự cố xảy ra giữa chúng tôi bắt nguồn từ một bữa tiệc rượu.
Ở Giang Thành, ai cũng biết hai nhà Chu và Phó không hòa hợp, nên mỗi khi có tiệc tùng, người ta thường không bao giờ sắp xếp chúng tôi ngồi chung một bàn.
Nhưng hôm đó lại trùng hợp đến kỳ lạ.
Tôi và Phó Kha Cảnh bị xếp ngồi cạnh nhau.
Tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ ban tổ chức cố tình gây chuyện.
Đúng là chỉ sợ thiên hạ chưa đủ náo nhiệt.
Suốt bữa tiệc, hai chúng tôi chẳng ai buồn để ý đến ai.
Đến cả lúc nâng ly cũng đối chọi gay gắt.
Thế là cục diện biến thành hai đứa cứ hết ly này đến ly khác ép đối phương uống.
Cuối cùng, chẳng hiểu bằng cách nào mà hai chúng tôi lại lăn lên cùng một giường.
6
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả người tôi đau nhức, đặc biệt là phần eo.
Vừa quay đầu đã bất ngờ nhìn thấy Phó Kha Cảnh nằm ngay bên cạnh.
Anh nằm yên bên cạnh tôi, hai mắt nhắm nghiền, một tay vẫn đặt trên eo tôi.
Tư thế mang theo ý chiếm hữu rõ rệt.
Đầu óc tôi c.h.ế.t máy mất vài giây.
Tôi nhắm mắt rồi lại mở ra, trong đầu lướt qua vô số khả năng, nhưng tuyệt nhiên chưa từng nghĩ mình lại ngủ với kẻ không đội trời chung.
Trời ạ, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?
Tôi vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi, đành dời ánh mắt trở lại người Phó Kha Cảnh.
Ực.
...Đúng là có hàng thật.
Tôi nuốt khan, như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay chạm vào cơ bụng của anh.
He he.
Cảm giác đúng là không chê vào đâu được.
Không ngờ Phó Kha Cảnh nhìn bên ngoài thì cao gầy, lạnh lùng, vậy mà vóc dáng lại đẹp đến thế.
Nhưng...
Đáng tiếc thật.
Ai bảo anh lại là kẻ thù của nhà tôi chứ?
Thế là tôi lén chuồn mất, còn xóa sạch mọi dấu vết của đêm hôm đó.
Thế mà anh vẫn nhớ, còn biết người đêm ấy là tôi nữa sao?
“Ha ha... anh đang nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả.”
Tôi lùi lại mấy bước, giả vờ không hiểu ý anh, rồi xoay người đi lên lầu.
Ai ngờ phía sau lưng, anh cất giọng âm trầm:
“Không chịu thừa nhận?”
“Không sao.”
“Làm bố dượng, tôi cũng chấp nhận.”
