Mang Thai Hộ - Chương 11
Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:04
"Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy mẹ thật vui mừng... Xe lửa mau bay, xe lửa mau bay, băng qua núi cao, vượt qua dòng suối nhỏ, không biết đi vài trăm dặm, nhanh trở về nhà, nhanh trở về nhà, thấy cha thật vui...”
Đoạn xe nhẹ nhàng thoải mái đi từ Cao Hùng đến Đài Bắc, mang theo nhạc thiếu nhi nhẹ nhàng tiến vào trạm cuối... trạm xe Đài Bắc.
"Mẹ, tới Đài Bắc rồi có đúng hay không?" Lam Khả Khả hưng phấn chỉ tay ra ngoài cửa xe hai chữ "Đài Bắc" to, hai chữ này cô giáo đã từng dạy bé.
Lam Tư Nhược cầm lấy túi hành lý trên kệ đeo lên lưng, cầm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ của bé giúp bé nhảy xuống khỏi ghế ngồi. "Đúng, đã đến Đài Bắc rồi, chúng ta xuống xe đi!"
"Mẹ, cha sẽ đến đón chúng ta sao?"
"Khả Khả, cha sẽ không tới đón chúng ta, chúng ta tự đi tìm cha." Vi Thiếu Phàm hoàn toàn không biết cô tới tìm anh, là Dì Thúy khuyến khích cô tới. Dì Thúy nói hôn nhân Vi Thiếu Phàm tan vỡ là một cơ hội khó có được, cho nên cô tạm thời làm người phụ nữ cuả anh cùng anh bồi dưỡng tình cảm, có lẽ về sau sẽ có cơ hội làm vợ anh.
Dì Thúy còn dạy cô, nhất định sau khi Vi Thiếu Phàm đồng ý kết hôn mới có thể nói thân thế Khả Khả ra, nếu anh không tính đến chuyện kết hôn với cô, cô đến lúc đó có thể mang Khả Khả đi, như vậy cô sẽ không mất Khả Khả.
Thật ra thì chính cô cũng ngày đêm nhớ nhung anh, nghĩ đến yêu cầu của anh, nghĩ đến vợ anh đã từng quá đáng với cô, hơn nữa Khả Khả ồn ào cùng với dì Thúy xúi d.ụ.c, cô quyết định buông Hứa Gia Dương ra, làm theo suy nghĩ của mình. Cho nên, cô liền to gan tới đây.
"Tại sao cha không tới đón chúng ta?" Nhảy xuống xe lửa, Lam Khả Khả đứng yên tại chỗ, vốn hai gò má mềm mại đỏ thắm đã phúng phính, bởi vì thất vọng mà không còn vui vẻ.
"Cha không biết chúng ta muốn tới tìm cha, cho nên không có tới đón chúng ta." Lam Tư Nhược giải thích, kéo kéo tay nhỏ của bé, gián tiếp kéo hai chân ngắn ngủn của bé đi theo.
Lam Khả Khả không tình nguyện bị Lam Tư Nhược kéo đi, "Vậy mẹ gọi điện thoại cho cha đi, gọi cha mau tới đây đón chúng ta."
"Khả Khả, mẹ không có số điện thoại của cha." Thiếu phàm lúc rời đi không để lại bất kỳ cách liên lạc nào, cô lại không quen với cuộc sống ở Đài Bắc này, lỡ may tối nay không tìm được anh, cô lo lắng mẹ con cô phải ở đầu đường xó chợ.
Đi ra trạm xe Đài Bắc, Lam Tư Nhược cầm tay Lam Khả Khả đứng lại ở trước cổng vào của trạm xe, nhìn dòng người di chuyển tập nập phía trước, đèn neon lóe sáng, tuyến xe buýt ngược đường nhau, cùng chen chúc, tất cả cảnh vật lạ ở đây cũng làm cho cô sợ hãi.
"Mẹ, chúng phải đi đâu?" Lam Khả Khả cầm tay Lam Tư Nhược.
"Mẹ cũng không biết." Cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ choáng váng, hoảng hoảng hốt hốt nói ra lời nói thật.
"Mẹ, cha ở đâu?" Nghe Lam Tư Nhược nói là không biết, Lam Khả lo lắng, vì vậy càng dùng sức giật lấy tay của cô.
"Cha, cha ở tại... Khả Khả, chúng ta gọi taxi." Taxi sẽ chở các cô đến đó. Có thể tiết kiệm thời gian tìm kiếm.
"Được." Bé nhe răng cười.
